Thiếu niên nghe vậy liền vui vẻ hẳn lên. Ban đầu y còn định báo giá, nhưng vì vừa rồi sợ hãi quan phường nên chỉ dám im lặng, giờ thì chỉ ánh mắt sáng rỡ nhìn Thang Hiển Linh.
Thang Hiển Linh bật cười:
“Ra ngoài rồi hãy nói. Ngươi nói đang đợi đại ca? Đại ca ngươi còn bao lâu nữa mới đến? Chuyện đó thì chắc có thể trả lời chứ?”
Thiếu niên ngượng ngùng gãi đầu:
“Không phải đại ca gì đâu, tụi ta là người thôn thợ săn, ban nãy ta sợ quá nên mới nói bừa. Ta cũng không rõ còn lâu không, chắc phải một lúc nữa, huynh ấy đang đi giao hàng cho quán ăn.”
Rau dại được hái rất sạch, không vướng đất cát.
“Ta còn muốn loại rau dại này nữa. Không vội, khoảng năm sáu ngày nữa, nếu ngươi vẫn còn mang vào thành, thì cứ đưa đến nhà ta, tính giá như hôm nay.” Thang Hiển Linh nói.
Hai người uống xong bát nước, nói lời cảm ơn nhau. Cẩu Oa cõng sọt lên vai, vô cùng hào hứng nói rằng sáu ngày sau sẽ quay lại.
Tiễn khách ra đến tận cửa, lúc này Thiết Ngưu vốn vẫn đứng bên cạnh từ nãy đến giờ, bất chợt xoay người lại nói:
“Ta họ Hoàng Phủ...”
“Hoàng Phủ Thiết Ngưu?”
Thang Hiển Linh bất ngờ thốt lên, nét mặt không giấu nổi nụ cười, rồi lại vội thu lại, nghiêm túc khen một câu:
“Cái tên này nghe vừa uy nghi vừa đặc biệt.”
Hoàng Phủ Thiết Ngưu vốn định nói thêm gì đó, nghe vậy thì lời đến miệng lại nuốt xuống.
Thang phu lang cảm thấy cái tên “Hoàng Phủ Thiết Ngưu” thật là buồn cười.
“Sao lại mua nhiều rau dại như thế này?” Tưởng Vân đứng bên cạnh hỏi.
Thang Hiển Linh ngẩng lên nhìn, thấy vẻ mặt Tưởng Vân có phần xót xa. Chắc là sợ y mua nhiều quá, ăn không hết thì lãng phí. Tuy nhiên, Tưởng Vân cũng không trực tiếp trách y tiêu xài hoang phí, chỉ giữ im lặng trước mặt người ngoài để giữ thể diện cho y.
Không giống như cha Thang, nếu là ông thì bất kể có khách hay không, có ở chỗ đông người hay không, cũng sẽ mắng hắn Ngũ ca nhi nhi vụng về, làm gì cũng không nên thân. Mắng xong còn cười với khách, nói:
“Ngũ ca nhi nhi nhà ta vốn hậu đậu, làm việc chẳng ra sao.”
Thang Hiển Linh cười nói:
“Nương, con muốn làm bánh nướng nhân thịt heo cải muối khô.”
Thấy Tưởng Vân vẫn còn nét mặt kiểu “nhiều thế này ai ăn cho hết”, sợ rằng nương không hiểu y muốn làm đồ ăn sáng để buôn bán, nên Thang Hiển Linh liền giải thích:
“Là để bán cơm sáng đó. Nhà mình ăn thì tất nhiên không cần nhiều vậy, nhưng nếu làm để bán, hơn bốn mươi cân rau dại, chắc cũng có thể kiếm được kha khá.”
Trong tay không có tiền vốn lớn, chỉ có thể chọn cách làm ăn nhỏ mà bắt đầu thôi.
Cải muối khô (cải mai khô) ngon nhất là dùng rau tuyết để làm, nhưng bây giờ không phải mùa có loại rau đó. Ngoài ra, muốn chọn rau làm cải muối thì nên chọn loại rau ít nước, như tề thái, tề cây, hay oa oa. Lúc nãy Thang Hiển Linh nhìn, sờ thử thì thấy đúng là thích hợp, điều quan trọng nhất là: rau dại rẻ.
Hiện tại đang là mùa xuân, ngoài đồng ruộng hay bãi đất hoang, rau dại mọc lên tươi tốt. Trên đường phố cũng có người bày bán rau dại, giá chỉ khoảng một văn tiền được hơn một cân. Y chọn sọt rau của Cẩu Oa, tính ra cũng tiết kiệm gần mười văn tiền. Dĩ nhiên, rau dại khó bán được giá cao cũng là chuyện thường, nhưng rau mà Cẩu Oa chọn hôm nay thì coi như là loại khá tốt trong các loại rau dại rồi.
Tưởng Vân nghe vậy thì ngạc nhiên hỏi:
“Cải mai khô là cái gì? Con cũng biết làm à?”
Thang Hiển Linh liếc nhìn nương, thấy trên mặt Tưởng Vân có vẻ ngập ngừng, trong lòng liền chột dạ. Ngũ ca nhi nhi trước đây ánh mắt không giống thế này, Tưởng Vân nhớ lại những lời y nói hôm qua, không dám hỏi thêm nữa, còn sợ ylại nói ra mấy câu mơ hồ kỳ quặc như đang mê sảng.
“Coi như con nằm mơ rồi nhớ ra cách làm đi.” Thang Hiển Linh thấy Tưởng Vân như vậy liền chủ động lái sang chuyện khác:
“Phương nam hay ăn món này.”
Thật ra y cũng không chắc thời đại này phương nam có món cải mai khô hay không.
Lúc nãy y vừa dạo một vòng chợ phía tây, đi cho biết chứ không mua gì, tranh thủ quan sát và nói chuyện đôi ba câu với tiểu nhị các cửa hàng. Dù là chuyện phiếm thì nghe nhiều cũng biết được nhiều điều.
Kinh thành Đại triều Vinh gọi là Lục Kinh, từ thành Phụng Nguyên đi về phía nam hai ngày đường sẽ đến được phủ huyện phía dưới, rồi từ đó có thể chuyển sang đi đường thủy. Hệ thống thủy lộ nơi này rất thuận tiện, thông với đại hà Lục Thủy, đi thuyền năm ngày là tới Lục Kinh.
Chỉ nghe tên đã biết, thủ đô của Đại triều Vinh nằm ở phương nam, lại có nhiều sông ngòi.