Chương 20

Nói chuyện thêm một lúc, khi có khách bước vào tiệm, Thang Hiển Linh cũng không quấy rầy thêm, tươi cười cáo từ. Tiểu nhị tiễn khách với khuôn mặt rạng rỡ: “Ngài đi thong thả nhé!”

Ra khỏi cửa hàng, Thang Hiển Linh nghĩ bụng, tiệm này từ tiểu nhị đến chưởng quầy đều rất niềm nở và lễ phép, hoàn toàn không vì y không có tiền mua mà tỏ thái độ coi thường. Yvừa bước vào, chỉ mới nhìn mấy món đồ một chút, tiểu nhị đã chủ động lấy xuống cho y xem kỹ.

Chính vì được tiếp đãi nhiệt tình như vậy, y mới vui vẻ trò chuyện đôi câu.

Thì ra, đội thương thuyền ra khơi năm Văn Định thứ 20 khi trở về đã mang theo không ít đặc sản của nước ngoài: nào là vàng bạc châu báu, vật dụng quý của các tiểu quốc, các tác phẩm nghệ thuật… nhưng quan trọng nhất, phù hợp với đời sống dân sinh, chính là các loại hạt giống.

Khoai tây và đậu phộng.

Từ tám năm trước, dân chúng thành Phụng Nguyên trên bàn ăn hàng ngày đã có thêm món khoai tây và đậu phộng thơm ngon.

Ba năm trước, đội thương thuyền lại một lần nữa ra khơi, lần này nghe nói lực lượng còn hùng hậu hơn trước.

Thang Hiển Linh kích động nghĩ:

“Mơ một chút… liệu đời này mình có thể được ăn ớt cay không nhỉ!”

Càng mong thì càng có hy vọng.

Thang Hiển Linh không mua gì cả, chỉ dạo một vòng quanh chợ phía tây, xem qua giá cả các mặt hàng rồi tự có đánh giá trong lòng. Triều đình triều Vinh tuy là chế độ quý tộc, nhưng vẫn rất coi trọng đời sống dân sinh. Giá lương thực ổn định và rẻ, muối cũng không quá đắt, nhân công thì cũng khá rẻ. Nếu chỉ cần ăn no mặc ấm thì dễ dàng, nhưng nếu muốn sống đẹp, ăn ngon, được phục vụ tận nơi… thì đắt.

Ví dụ như thuê người vận chuyển hàng: hai chuyến xe, mỗi chuyến dỡ hàng, dọn hàng, chở hàng. Mỗi chuyến kiếm được năm, sáu văn tiền.

Còn như cạo đầu, tỉa râu, ngoáy tai… thì hơi mắc hơn chút.

Khám bệnh ở tiệm thuốc hay tìm thầy lang đều phải mất ít nhất nửa quan bạc, rẻ nhất cũng phải năm mươi văn chỉ để “trải chiếu nằm khám”.

Khó trách Cha Thang bệnh nằm liệt mấy tháng trời, trong nhà u ám như có mây đen giăng kín. Ở trong thành, ăn uống, nhai ngụm cơm nào cũng tốn tiền. Lại còn tiền rác, nước thừa, đồ ăn bỏ đi... đều có người chuyên trách thu gom, mà cũng phải trả phí. Chưa kể nhà họ Thang còn làm nghề buôn bán đồ ăn, mỗi tháng lại phải đóng thuế riêng.

Mọi thứ đều là tiền.

Năm nay cha Thang đã đóng thuế thương nghiệp, thế nhưng cửa hàng vẫn chưa khai trương. Giờ đã sang tháng Tư mà trong nhà chưa kiếm nổi một đồng, chỉ có chi ra, không có thu vào. Tưởng Vân lo lắng không biết sang năm sẽ sống sao, sắc mặt ngày càng u sầu.

Thang Hiển Linh đi dạo một vòng, trong lòng đã có chút tính toán. Thấy trời đã xế chiều, y quay về chuẩn bị cơm tối và lo liệu nguyên liệu nấu nướng. Trong nhà, cửa tiệm chắc chắn sắp phải dùng đến rồi. Nhàn rỗi không sinh lợi, hôm qua y để ý thấy tiệm “Dương Thang” còn có bếp lò, chảo sắt, bàn ghế đều đủ.

Thang Hiển Linh dự tính dọn dẹp lại bếp lò, sớm mở bán chút gì đó. Trong nhà chỉ có y với Tưởng Vân, còn cha Thang thì nằm liệt trên giường, tỉnh lại là lại hùng hùng hổ hổ đòi cái này cái kia. Tưởng Vân còn phải chăm sóc ông, mà bản thân Thang Hiển Linh thì chẳng có bao nhiêu vốn liếng trong tay.

Không thể làm quá lớn.

Trên đường về y còn đếm lại: Tưởng Vân cho y tổng cộng 43 đồng tiền, còn phải nghĩ cách đòi tiền từ cha Thang nữa.

Ý nghĩ này vừa lóe lên, y lập tức nhớ đến cái vẻ mặt hung hăng của cha Thang khi phải đưa tiền, trong lòng liền nguội lạnh. Tính toán trước là hôm nay bán thử một ngày kiếm được bao nhiêu thì dành mua nguyên liệu, cứ thế tích cóp dần.

Lúc sắp đến đầu phường, Thang Hiển Linh thấy một thiếu niên chừng mười ba, mười bốn tuổi đang cõng sọt rau lớn trên lưng, dáng vẻ có chút e dè, đang bị quan phường hỏi:

“Ta đang chờ người, chờ… chờ ca ca ta tới. Ta không bày bán ở đây đâu, các vị quan gia đại nhân.”

Một tên trong nhóm phường lại nghiêm mặt dọa nạt:

“Tiểu tử, ngươi biết điều là tốt. Không được chiếm phố mà bày bán lung tung! Muốn bày bán thì phải nộp phí!”

“Không có, không có, các vị đại gia, ta không dám đâu.”

Phường lại dọa nạt xong, thấy thằng nhỏ biết sợ, gật đầu rồi ba người lại tiếp tục tuần tra.

Thang Hiển Linh đứng bên lề thấy hết, đợi họ đi khỏi mới tiến lại gần hỏi thiếu niên:

“Ngươi cõng gì trên lưng đó? Là rau gì vậy?”

“Là rau dại mọc ngoài đồng, tề thái, tề cây, rau non...”

Thiếu niên đáp, nhưng vai khẽ co lại, còn liếc nhìn theo bóng dáng bọn phường lại như sợ bị bắt.

Thang Hiển Linh thấy vậy, liền hiểu ngay, bèn nói nhỏ:

“Ta không mua ở đây, nếu giá ngươi đưa hợp lý thì ra ngoài phường khẩu rồi giao dịch.”

Như vậy là né được cái gọi là “tiền hàng vỉa hè”.