Tháng mười, Hồ Khang quay lại Thang gia, hoàn toàn không xem mình là người ở rể. Hắn nửa uy hϊếp, nửa dụ dỗ, ép Cha Thang cho phép hưu thê. Hắn còn nói, nếu Cha Thang biết điều, chờ hắn nhậm chức sẽ không thiếu phần lợi lộc cho Thang gia; còn nếu không, thì cứ đợi xem — từ xưa tới nay, dân không đấu lại quan.
Cha Thang là kẻ ngoài mặt thì khúm núm, nhưng lại quen đem cơn giận trút lên nữ quyến và hài tử trong nhà, kẻ bất lực chỉ biết bắt nạt người thân. Gặp phải Hồ Khang, quả thật bị dọa cho khϊếp đảm.
Nhìn giấc mộng đổi đời của cả nhà tan thành bọt nước, Cha Thang tức đến phát bệnh. Đợi Hồ Khang vừa rời đi, liền phun một ngụm máu, chưa đầy mấy ngày đã nhiễm phong hàn, còn có dấu hiệu trúng phong.
Cha Thang kiến thức nông cạn, cho rằng Ngũ ca nhi hủy hoại tiền đồ cả nhà, liền tính toán một phen, kết quả công cốc. Mọi việc thất bại, hắn lại đổ hết tội lên đầu Ngũ ca nhi.
Nếu Ngũ ca nhi là một nam lang thực thụ, hắn có cần khổ tâm tính toán đến vậy?
Nếu Tứ lang còn sống, Thang gia há lại rơi vào cục diện ngày hôm nay?
Tứ lang... một nam lang chân chính.
Thang Hiển Linh nghe thấy từ đông phòng truyền đến tiếng khóc lóc gọi hồn dai dẳng, rốt cuộc không nhịn được nữa, xốc mành nhà bếp, sải bước thẳng đến đông phòng. Vừa tới nơi, "rầm" một tiếng, cửa phòng bị đẩy mạnh mở toang. Tưởng Vân nhìn thấy vẻ mặt giận dữ của Ngũ ca nhi, sợ tới mức run rẩy cả người.
“Ngũ ca nhi, ngươi... ngươi muốn làm gì? Phụ thân ngươi cũng chỉ là nhất thời hồ đồ...”
Thang Hiển Linh quát lớn: “Ông ấy thì có bao nhiêu kiến thức? Chỉ biết sĩ diện! Còn nương thì uất ức nhún nhường, không bảo vệ nổi hài tử của mình, để mặc ông ấy giày xéo Ngũ ca nhi cả đời. Hồ Khang cái loại cẩu vật kia, đọc sách cầu công danh, quan tâm nhất là thanh danh! Nếu hắn thật sự có gan không màng tất cả, làm ầm lên, không sợ mất mặt, dám cáo lên quan, thì đã chẳng che giấu như thế! Hắn mà dám cãi cọ ầm ĩ, ta đã sớm trực tiếp lôi hắn ra công đường, dù phải bỏ cả thanh danh của mình cũng được! Thang gia đã đến bước này, còn sợ cái gì nữa? Nhất định phải khiến Hồ Khang bị cách chức, đừng hòng có ngày ngóc đầu lên!”
“Cái gì mà quan lại bao che lẫn nhau? Hồ Khang là thứ gì chứ? Mới thi đậu cử nhân mà ngay cả cái ghế quan cũng còn chưa sờ tới, sợ hắn làm gì!”
Thang Hiển Linh mắng xong, liếc cha Thang nằm trên giường một cái, cũng không buồn quay đầu lại nói thêm với Tưởng Vân một lời tử tế nào.
“Hồ Khang đã chết! Lẽ ra là Hồ gia phải cúi đầu xin lỗi Thang gia, xin lỗi Ngũ ca nhi! Vậy mà nương thì sao? Hồ gia tới cửa khóc vài tiếng, nương liền mềm lòng, nói gì mà cô nhi quả phụ đáng thương, liền cho ít bạc rồi đuổi đi. Sao? Ngũ ca nhi còn phải xin lỗi Hồ gia? Tưởng Vân, đầu óc nương bị mỡ heo che mất rồi à? Chính hài tử của mình thì không bảo vệ, lại đi thương xót cho nhà người ngoài?”
“Ta hận không thể chặt Hồ Khang ra tám khúc băm nát cho chó ăn!”
“Chết sớm coi như mạng hắn tiện!”
Mắng xong, Thang Hiển Linh liếc Tưởng Vân và cha Thang một cái, sắc mặt dửng dưng đến mức có thể đem ra nhào bột cán bánh.
Đông phòng lập tức rơi vào một mảnh yên tĩnh. Ngay cả cha Thang cũng không dám ừ hử lấy một tiếng, chẳng rõ là bị mắng đến choáng váng, hay thật sự bị lương tâm giày vò.
Thang Hiển Linh lại cúi đầu nhào cục bột.
Có lẽ là người ác gặp báo ứng, ông trời có mắt. Vào cuối năm ngoái, Hồ Khang trong một yến hội vì uống quá chén mà ngã lăn ra chết, cuối cùng cũng không tỉnh lại, chết không kịp ngáp.
Đây vốn nên là chuyện vui lớn đối với Thang gia, ít nhất cũng coi như xả được cơn giận ngút trời. Nhưng cha Thang – người vừa mới phát ra triệu chứng trúng phong – nghe tin liền vui mừng quá mức, uống liền một trận rượu lớn, kết quả vui quá hóa buồn, sau một giấc ngủ thì nằm liệt luôn, không gượng dậy nổi.
Trước đó, Thang gia vì túng thiếu mà phải cho thuê nửa sân sau, lấy tiền chi tiêu tạm bợ. Sang năm sau, Hồ gia lại đến khóc than, mà Tưởng Vân – người vừa hồ đồ vừa mềm lòng – thấy người chết cũng đã chết, hơn nữa chết là lớn, lại thấy lão mẫu nhà Hồ gia đã hơn sáu mươi tuổi, dắt theo tôn tử dáng vẻ đáng thương, liền tự ý cho bà ta một ít bạc.
Kết quả chính là... rước họa vào nhà.