Chương 12

Từ đó về sau, cái tên Thang Hiển Linh cũng không còn ai gọi đến. Mọi người chỉ gọi y là ngũ ca nhi, chẳng khác gì không tên. Ngày thường, cha Thang đối với ba nữ nhi còn có chút hòa khí, duy chỉ riêng ngũ ca nhi là nhìn không thuận mắt, nói không vừa lòng, đánh mắng đủ đường.

Mà ngũ ca nhi... cũng không dám tới gần cha, nhưng trong lòng vẫn luôn khát khao được phụ thân yêu thương.

Ngũ ca nhi lớn tầm bảy tám tuổi, bụng dạ Tưởng thị vẫn chẳng động tĩnh gì. Cả nhà liền ra miếu dâng hương, cầu khẩn thêm một đứa con trai. Phu thê hai người bốc được một quẻ thiêm, là hảo thiêm, thượng thượng thiêm. Cha Thang mừng rỡ, vội hỏi ông từ khi nào mới có thể cầu được nhi tử.

Ông từ lại nói: “Thang gia chủ cả đời này chẳng có mệnh sinh con trai. Nhưng trong nhà hành năm có quý nhân phù trợ, có thể chuyển vận, sinh phú quý đời sau.”

Năm ấy, Thang Xảo sắp sửa gả chồng. Vì để ngũ ca nhi ở nhà có thể sống tốt hơn đôi chút, nàng liền đem lời ông từ giải thiêm truyền ra ngoài, ngụ ý rằng đệ đệ – tức ngũ ca nhi – là người có đại tạo hóa, sau này át hẳn không tầm thường.

Cha Thang nghe vậy tuy không tin hoàn toàn, nhưng trong lòng cũng có chút bán tín bán nghi.

Ngày tháng cứ thế trôi qua. Tam vị tỷ muội trong nhà lần lượt xuất giá, còn lại một mình ngũ ca nhi ở lại, sống lay lắt đến tận mười bảy tuổi. Chính vào lúc ấy, lời giải thiêm năm xưa cùng gia cảnh còn kha khá của nhà họ Thang đã rơi vào tai kẻ khác.

Người rắp tâm nhìn chằm chằm Thang gia chính là Hồ tú tài.

Nghĩ đến chuyện này, Thang Hiển Linh hai tay xoa mặt, lòng hận sôi sục, chỉ hận không thể đem cục bột kia biến thành mặt Hồ tú tài mà đánh nát cho hả giận. Cơn tức bốc lên, y đành ném cục bột sang một bên cho nghỉ.

Thang Hiển Linh ra sân hái vài cọng rau cải non và mấy nhánh hành còn tươi.

Y thầm nghiến răng: “Má nó, cái tên Hồ Khang ấy, cũng đã ba mươi sáu rồi...”

Mà ở thời đại này, tuổi ấy đủ để làm cha ngũ ca nhi.

Hồ tú tài – tên Hồ Khang là kẻ sa sút, học hành chẳng đến nơi đến chốn. Học mười mấy năm mà chỉ đậu tú tài, thi nát hơn phân nửa đời người. Càng thi càng nghèo xác xơ. Hắn có vợ, có con, chỉ là thê tử đã mất sớm mấy năm vì bệnh.

Thang Hiển Linh nghiến răng ken két: “Tên này rõ ràng là khắc thê!”

Nhưng Hồ Khang mồm mép lanh lợi, không biết đã nói những gì với cha Thang. Thang Hiển Linh cười lạnh: chẳng qua cũng chỉ là họa vẽ bánh lớn dâng lên thôi. Ai mà không biết nói điều viển vông? Cha Thang lại bị mấy lời hứa hẹn vinh hoa phú quý kia làm mờ mắt, cho rằng Hồ Khang là một “cổ phiếu tiềm năng”, liền muốn gả ngũ ca nhi cho hắn, mượn danh nghĩa “chiêu tế nhập môn”.

Mà Hồ Khang cũng chẳng phải kẻ đơn giản. Hắn nói: “Làm rể vào cửa nhà vợ sẽ ảnh hưởng danh tiếng thi cử, thứ nhất. Thứ hai, Thang gia làm nghề buôn bán, vốn là con cháu thương hộ, nếu hắn làm rể thì sẽ bị ràng buộc thân phận, chẳng thể khoa cử được.”

Cha Thang cũng không phải đồ ngốc, sợ rằng một khi đem bạc đưa cho Hồ Khang để thi cử, lỡ hắn thi đậu rồi, tiền đồ hiển hách ấy còn can hệ gì đến Thang gia?

Hai người sau đó âm thầm thương nghị, cuối cùng định ra một bản "công văn" — bề ngoài thì gọi là gả cưới, nhưng thực chất là nhập tế. Con cái sinh ra cũng phải theo họ Thang.

Cha Thang liền tin tưởng, tổ chức một hồi náo nhiệt long trọng, gióng trống khua chiêng, vì ngũ ca nhi định hôn sự.

Từ đầu đến cuối, chẳng có ai hỏi ngũ ca nhi một câu: có nguyện ý gả đi hay không.

Thang Hiển Linh nói, việc y mắng Hồ Khang là kẻ tâm địa hiểm độc cũng không uổng, người kia cùng cha Thang giống nhau như đúc, đều là kẻ lòng tham không đáy, được voi đòi tiên. Chỉ là người này so với cha Thang còn biết toan tính hơn, sớm đã nghĩ tới, nếu bản thân đỗ cử nhân, thì sao còn ở lại cùng Thang gia?

Hưu thê cần có bảy điều, một trong số đó là không có con nối dõi.

Hồ Khang từng có thê tử, lại còn có cả hài tử, trai gái đủ cả, vốn chẳng thiếu đường con cái. Vậy mà khi đến Thang gia ở rể, hắn chẳng hề đυ.ng chạm đến Ngũ ca nhi, về sau lại dựa vào cớ “không con” để đòi hưu người.

Thang Hiển Linh hồi tưởng đến gương mặt và vóc dáng của Hồ Khang — trông như một lão nhân đã ngoài bốn mươi, thân thể gầy khô như củi mục, bị du͙© vọиɠ bào mòn rỗng tuếch liền cười lạnh: “Quả là độc ác, đúng là một tên dương-nuy-nam, phì!”

Hồ Khang thi tú tài ròng rã hơn hai mươi năm mới đỗ, vốn nghĩ nếu muốn thi đỗ cử nhân, chắc cũng phải bốn năm năm nữa. Không ngờ sau khi thành thân với Ngũ ca nhi, năm ngoái vào kỳ thu, hắn thi thử một lần liền đỗ thật.

Phụng Nguyên Thành là châu thành thuộc Tây Đô châu, tương đương với thành thị cấp tỉnh thời nay. Bốn phủ huyện xung quanh, nếu tú tài muốn thi cử nhân (kỳ thi hương), đều phải đến Phụng Nguyên Thành ứng thí.

Sau kỳ thi, hàng xóm láng giềng rồng rắn kéo đến Thang gia chúc mừng. Trên mặt Cha Thang rạng ngời vinh quang, trong lòng như mơ mộng đẹp thành thật, chỉ chờ con rể làm quan, bản thân cũng một bước lên mây, làm cha quan lão gia, thong dong hưởng phúc tuổi già.

Nào ngờ đại hỉ liền tiếp đại bi.