Cha Thang nghe đến câu “ngũ ca nhi hiếu thuận” thì tức giận đến run người, ngón tay run rẩy chỉ thẳng vào mặt Thang Hiển Linh, môi run lập bập, tuy không nói thành lời, nhưng ý tứ rõ ràng là đang mắng: nghiệt tử, phế vật, không nên sinh ra.
“Thang gia tạo nghiệt, mới khiến mày hại sạch mọi thứ, đáng ra năm đó phải dìm chết mày cho rồi.”
Thang Hiển Linh khẽ nhíu mày, trong mắt thoáng lướt qua một tia lạnh lẽo, chậm rãi mở miệng:
“Thang gia lâm vào bước đường hôm nay, là lỗi tại con, hay tại lòng tham không đáy của cha? Cha cái gì cũng muốn, cái gì cũng đòi, ngũ ca nhi mọi chuyện đều nghe theo người sắp đặt, cha thấy Hồ tú tài, liền một lòng muốn gả ca nhi đi, kết quả ra sao? Cả cái nồi đều đổ lên đầu ngũ ca nhi. Nếu hôm nay Thang gia bởi Hồ tú tài mà phát đạt, cha có phải cũng sẽ nói cha đã sớm nhìn ra, là mắt nhìn người chuẩn xác không?”
“Ngũ ca nhi cả đời bị cha thao túng, cái gì cũng nghe lời, cái này còn không gọi là hiếu thuận? Đêm qua y sốt đến phát mê, sắp không qua khỏi mà cũng không hề trách cha hay nương một lời, chỉ trách bản thân chưa đủ cố gắng...”
Tưởng Vân ngoài cửa nghe được lời này, vội vàng bước vào, bưng bát cháo đặt sang bên rồi vội vã đến gần cha Thang, vừa đỡ vừa dỗ dành:
“Ông ấy còn đang bệnh, đừng giận, đừng giận nữa. Hiển Linh, con ra ngoài trước đi, đừng cãi vã với cha nữa.”
“Ngũ ca nhi tối qua đã không còn.”
Thang Hiển Linh bình tĩnh nói, giọng không hề dao động.
Tưởng Vân nghe vậy sững người, còn chưa kịp nói câu gì thì trên giường cha Thang đã mắng ầm lên:
“Chết thì tốt! Sao không chết sớm hơn! Đáng lẽ phải chết từ lâu rồi! Nếu Tứ Lang còn sống thì đâu đến nỗi!”
Thang Hiển Linh không đáp, xoay người đi ra khỏi phòng.
Y muốn ăn một bát mì chan nước.
Trong gian đông phòng, tiếng mắng vẫn còn vang vọng.
Mắng ngũ ca nhi xong lại chuyển sang mắng Tưởng Vân, còn Tưởng Vân chỉ dạ dạ vâng vâng, nhẹ giọng dỗ dành Cha Thang.
Những lời nói ấy, những tiếng giận dữ ấy... từng chút, từng chút một, xa dần khỏi tai y.
Thang Hiển Linh lặng lẽ đi vào phòng bếp, bắt đầu nhào bột.
Tỷ phu mang đến nửa túi lương thực là bột mì làm từ tiểu mạch đã được phơi khô. Bởi vì dự định bán cho tiệm lương thực nên lúc thu gom rất sạch sẽ. Thang Hiển Linh bắt đầu trộn bột, vừa nhào bột vừa suy nghĩ về sự vụ trong nhà họ Thang.
Ngũ ca nhi chịu nhiều oan ức, dù thế nào đi nữa, y cũng phải thay đối phương đòi lại công đạo.
Chỉ là... liệu có cần phải để cha Thang đi tìm chết không đây?
Thang gia tổng cộng có năm người con, ba người đầu đều là nữ nhi. Cha Thang tay trắng dựng nghiệp, mở tiệm làm ăn thực phẩm mà tích góp được cơ ngơi như hôm nay, trong lòng luôn khát vọng có một nhi tử để nối dõi tông đường. Nhưng bụng của Tưởng thị cứ không chịu ra nam hài, đến lần mang thai thứ tư mới sinh được một đứa con trai, cha Thang vui mừng không thôi.
Năm đó ở khu phố, cha Thang nghỉ buôn bán một ngày, bày mấy bàn rượu tại cửa hàng bánh bột hấp ở Dương Thang, mời bà con láng giềng cùng về quê uống rượu đầy tháng cho nhi tử, chi tiêu vô cùng xa xỉ.
Chỉ tiếc niềm vui ngắn chẳng tày gang, Tứ Lang khi còn nhỏ tuổi, còn chưa kịp có một cái tên đứng đắn thì đã yểu mệnh qua đời.
Nửa năm sau, Tưởng thị lại hoài thai. Lần này, cha Thang càng thêm mong đợi, đợi đến ngày sinh nở, bà mụ báo sinh nam hài, cha Thang mừng rỡ đến phát điên, liền vội vàng đặt tên chính thức. Ông nói Tứ Lang là bởi vì không có tên đàng hoàng nên mới bị tiểu quỷ bắt đi.
Tổ tiên nhà họ Thang quả là hiển linh, lần này rốt cuộc sinh được con trai, vậy nên đặt tên là Thang Hiển Linh.
Thang Hiển Linh được nuôi dưỡng như châu như ngọc, qua một tháng lại tiếp tục mở tiệc đầy tháng lần nữa. Cha Thang đắc ý khoe khoang nhi tử. Ai ngờ lúc ấy có một người bán màn thầu đi ngang qua, thoáng liếc vào tã lót đứa nhỏ rồi kinh hô:
“Này... trong lông mày nhi tử ngươi ẩn một nốt ruồi son, chẳng lẽ ngươi nhận lầm rồi? Đây rõ ràng là ca nhi mà!”
Thời đại này, phàm là ca nhi sinh ra đều mang một nốt ruồi đỏ trên mặt, càng đỏ càng quý. Ngũ ca nhi lúc mới sinh, bà mụ không phát hiện dấu hiệu ca nhi, nên nhận lầm thành nam lang.
Đến khi tròn tháng, dấu chí ca nhi nơi đuôi lông mày mới dần hiện rõ.
Cha Thang trước mặt bao người mất hết thể diện, vừa vui mừng đó liền hóa thành thê lương. Đêm hôm ấy, ông ta liền muốn dìm chết ngũ ca nhi. Trong nhà tiếng chửi rủa, tiếng quát tháo vang dậy.
Đại tỷ Thang Xảo liều mình che chở cho ngũ ca nhi, nhị tỷ và tam tỷ cũng khóc ròng, một nhà náo loạn cả đêm.