Trở về nhà, Tiểu Khê vẫn đang ngủ, dường như tiếng sấm không ảnh hưởng nhiều đến con bé. Tôi tắm nước nóng, thay quần áo, sau đó ngồi xuống ghế sô pha, hỏi Triệu Tam Pháo: "Rốt cuộc Lâm Nam Thiên đang ở đâu? Có phải anh ấy vừa mới đến đây không?"
“Bà cô, có một vài chuyện lão già này thật sự không thể bàn luận nhiều.” Triệu Tam Pháo nói với vẻ mặt vô cùng khó xử, đồng thời giải thích thêm: “Thật ra, có rất nhiều chuyện chính lão đây cũng không hiểu rõ. Một sự tồn tại như vị đại nhân ấy, vốn dĩ không nên xuất hiện ở nơi này của chúng ta.”
Lòng tôi rối như tơ vò, liền hỏi: “Chú Triệu, chú thật sự không thể cho tôi biết anh ấy ở đâu sao? Lẽ nào chú muốn Tiểu Khê cả đời này không có cha à?”
“Lão già này làm sao nỡ để tiểu công chúa phải chịu khổ như vậy chứ?” Triệu Tam Pháo tiếp tục giải thích: “Không phải là tôi không muốn nói, mà là tôi thật sự cũng không biết nơi mà đại nhân đang ở tên là gì. Tôi chỉ biết rằng đại nhân không nên và cũng không thể xuất hiện ở đây. Nếu ngài ấy cứ nhất quyết xuất hiện, thì đến lúc đó không chỉ đại nhân rước họa vào thân, mà ngay cả bà cô và tiểu công chúa cũng sẽ bị liên lụy.”
Tôi khẽ cau mày, trong lòng nghi ngờ không biết lão quỷ háo sắc này có đang lừa mình không, liền lạnh giọng hỏi: “Vậy tại sao lần trước Lâm Nam Thiên lại có thể đến được?”
“Đây cũng chính là điều mà lão già này không tài nào hiểu nổi.” Triệu Tam Pháo nói một cách mơ hồ: “Không giấu gì bà cô, lão già tôi tuy chỉ là một oan hồn nhỏ bé, nhưng cho dù phải đối mặt với lệ quỷ, hay thậm chí là quỷ vương, lão vẫn có đủ khả năng để tự bảo vệ mình. Thế nhưng, cái hôm gặp được đại nhân, linh hồn của lão đã phải run lên bần bật, đừng nói đến chuyện giữ mạng, ngay cả ý nghĩ bỏ chạy cũng không dám có. Nếu không thì, lão già này làm sao có thể cam tâm tình nguyện chỉ vì một câu nói của đại nhân mà chấp nhận làm đầy tớ cho bà cô được chứ.”
Lời này của Triệu Tam Pháo quả thật không sai. Mấy hôm trước, khi gặp người phụ nữ xinh đẹp lạnh lùng bên cạnh Lâm Nam, ông ta cũng đã kinh hãi kêu lên một tiếng “quỷ vương”, nhưng vẫn giằng được Tiểu Khê từ tay quỷ vương đó, đồng thời còn không quên nháy mắt ra hiệu cho tôi chạy trốn. Đối với một kẻ tham sống sợ chết như Triệu Tam Pháo mà nói, hành động này quả thực có chút bất ngờ. Nếu không phải ông ta thật sự có khả năng tự vệ, e rằng đã không thể làm được điều đó.
Lâm Nam Thiên còn lợi hại hơn cả quỷ vương? Vậy rốt cuộc anh là quỷ gì? Hay… anh không phải là quỷ?
“Bà cô, hay là cô kể chi tiết cho lão già này nghe chuyện của cô và đại nhân khi trước đi, biết đâu lão thật sự có thể mò ra manh mối gì đó?” Triệu Tam Pháo cẩn thận từng li từng tí hỏi tôi.
Trước đây, Triệu Tam Pháo thật ra cũng đã nhiều lần hỏi dò tôi một cách vòng vo, nhưng vì tôi vẫn luôn không trả lời thẳng nên ông ta cũng đành chịu. Lần này ông ta hỏi lại, tôi cũng không định cứ cứng đầu mãi, liền đem toàn bộ chuyện xảy ra sau khi tôi gả cho Lâm Nam, kể lại từ đầu đến cuối một lượt.
Triệu Tam Pháo nghe xong, tỏ ra vô cùng kinh ngạc và nghi ngờ, nhìn tôi nói: “Chà. Bà cô, lạ thật, chuyện này quả thực rất lạ. Tục ngữ có câu, người chết là lớn nhất, một khi thuật chiêu hồn đã thành, thì cho dù là thần tiên trên trời cũng không thể động vào sự trong trắng của cô nương được. Đại nhân tuy pháp lực thông thiên, nhưng cũng không thể đi ngược lại quy luật luân hồi âm dương. Vậy tại sao lại có thể xảy ra chuyện như thế này chứ? Lẽ nào…”
Tôi đợi Triệu Tam Pháo nói tiếp, nhưng không ngờ lão già này lại đột ngột dừng lại ngay lúc đó, tôi liền sốt ruột giục: “Lẽ nào cái gì, chú nói đi chứ!”
“Bà cô à.” Triệu Tam Pháo mở miệng giải thích: “Theo lẽ thường mà nói, một khi thuật chiêu hồn đã thành, người được dẫn lối chỉ có thể là hồn phách của chồng cô, tức là Lâm Nam. Đại nhân có thể theo đến được, thì chỉ có một khả năng duy nhất… đó là hồn phách của đại nhân và chồng cô rất có thể vốn là một thể!”
Hồn phách vốn là một thể?
Đây là cách nói gì vậy? Lẽ nào trong cơ thể Lâm Nam vốn có hai hồn phách? Một là của Lâm Nam, một là của Lâm Nam Thiên?
Tôi còn chưa kịp hỏi, Triệu Tam Pháo lại lắc đầu lẩm bẩm: “Không thể nào. Hồn phách sao có thể là cùng một thể được chứ? Hơn nữa, tu vi của đại nhân đã đạt đến mức thông thiên, e rằng đã tồn tại trong lục giới mấy nghìn năm rồi, làm sao có thể cùng một thể với oan hồn kia được? Hai linh hồn giống hệt nhau là chuyện không thể nào! Lẽ nào… một linh hồn đã bị tách làm hai nửa?”
Nói đến đây, Triệu Tam Pháo lại sững người, nhưng vẻ mặt vẫn đầy nghi hoặc, dường như cũng không thể giải thích nổi suy nghĩ của chính mình. Triệu Tam Pháo cứ không ngừng lẩm bẩm, bấm tay tính toán rồi lại suy đoán, không lâu sau, ông ta bỗng ngẩng đầu, nhìn về phía phòng ngủ của tôi, rồi chỉ tay vào trong.
Tiểu Khê tỉnh rồi?
Tôi cũng lười hỏi Triệu Tam Pháo thêm nữa, bởi vì mỗi lần nói đến chuyện này, ông ta đều lẩm bẩm cả buổi mà cũng chẳng tìm ra được câu trả lời chính xác nào. Tôi quay về phòng ngủ thì thấy Tiểu Khê thật sự đã tỉnh. Con bé thấy tôi liền bĩu môi, lí nhí nói: “Mẹ ơi, đói…”
Cuối cùng thì, Tiểu Khê dường như đã gỡ bỏ được khúc mắc trong lòng và lại gọi tôi một tiếng “mẹ”. Tôi gật đầu, vừa định quay người đi lấy chút đồ ăn cho con bé thì đột nhiên phát hiện trên cổ nó có thêm một miếng ngọc bội màu đen.
Ngọc bội màu đen?
Trên người Tiểu Khê, mỗi một bộ quần áo và trang sức đều do một tay tôi chuẩn bị, tôi chưa từng mua cho con bé miếng ngọc bội màu đen này. Ngay cả trước khi đi ngủ, tôi cũng không nhớ là nó có đeo miếng ngọc bội này. Vậy tại sao bây giờ lại đột nhiên xuất hiện chứ? Lẽ nào Lâm Nam Thiên không đến gặp tôi, mà đã đến gặp Tiểu Khê?
Miếng ngọc bội có màu đen tuyền, trên đó có khắc một chữ “Phượng” mờ mờ.
“Ơ? Thật sự có một miếng ngọc bội này, vậy ra giấc mơ vừa rồi là thật à.” Tiểu Khê cũng phát hiện ra miếng ngọc bội trên cổ mình, con bé đột nhiên đưa tay gỡ ra rồi đưa cho tôi, nói: “Mẹ ơi, vừa rồi con có một giấc mơ, con mơ thấy ba ba, ba ba nói con đưa miếng ngọc bội này cho mẹ.”