Tiểu Khê lao về phía Lâm Nam, tôi không kịp giữ con bé lại. Càng không thể ngờ rằng, người phụ nữ xinh đẹp lạnh lùng xuất hiện cùng Lâm Nam lại nhẫn tâm ra tay với Tiểu Khê.
"Đừng mà!" Tôi kinh hãi hét lên, theo bản năng lao tới. Nhưng tốc độ của tôi quá chậm, làm sao có thể theo kịp được con bé.
Tiểu Khê không hề nhận ra nguy hiểm đang đến gần, con bé vẫn mừng rỡ khôn xiết lao về phía Lâm Nam. Và ngay khoảnh khắc người phụ nữ kia vươn tay sắp đánh trúng Tiểu Khê, một bóng đen đột nhiên lao ra, đẩy ngã con bé sang một bên.
Người phụ nữ xinh đẹp lạnh lùng đánh hụt một chưởng, sững người trong giây lát. Rồi ả bước tới, vươn tay tóm lấy bóng đen, lạnh lùng quát: "Một oan hồn nhỏ nhoi mà cũng dám phá hỏng chuyện tốt của ta."
"Quỷ Vương!" Bóng đen kinh hãi hét lên, vội đẩy Tiểu Khê về phía tôi.
Bóng đen lao ra lúc nãy chính là lão sắc quỷ Triệu Tam Pháo. Lão già này trước mặt tôi lúc nào cũng tỏ ra tham sống sợ chết, thế nhưng đối với Tiểu Khê, Triệu Tam Pháo lại còn kiên nhẫn hơn cả tôi, cưng chiều con bé hệt như cháu gái ruột của mình.
Tôi hoảng hốt đỡ lấy Tiểu Khê, vội kéo con bé ra sau lưng che chở. Trong khi đó, Triệu Tam Pháo đã bị người phụ nữ kia túm lấy từ phía sau, treo lơ lửng giữa không trung, không thể động đậy.
"Thả ông ấy ra!" Tôi hét lên giận dữ, trừng mắt nhìn ả.
Người phụ nữ kia nhìn Triệu Tam Pháo với ánh mắt đầy khinh bỉ, đồng thời liếc về phía Tiểu Khê sau lưng tôi. Lúc này, Lâm Nam đứng bên cạnh cuối cùng cũng lên tiếng, nói với ả: "Hồng Y, đừng làm hại họ."
"Anh, anh không hiểu đâu, đó là Quỷ Anh, không thể tha được." Người phụ nữ tên Hồng Y mặt đầy sát khí, liếc xéo về phía Tiểu Khê sau lưng tôi, rồi lại nhìn Triệu Tam Pháo đang bị ả tóm trong tay, lạnh giọng nói: "Một oan hồn quèn mà cũng dám cản đường bổn vương, hôm nay ta sẽ cho ngươi hồn bay phách tán."
"Oa..."
Tiểu Khê lúc nãy bị dọa đến sững sờ, bây giờ mới hoàn hồn, lập tức bật khóc nức nở. Con bé vừa khóc vừa bập bẹ nói với Lâm Nam đang đứng cách đó không xa: "Ba ơi, thả ông ra... Thả ông ra đi ba..."
"Lâm Nam, bảo cô ta dừng tay lại đi." Tôi nhìn Lâm Nam, giọng run rẩy cầu xin.
Lúc này, tôi cảm thấy một sự bất lực sâu sắc. Đối mặt với một người phụ nữ có thể dễ dàng nhấc bổng Triệu Tam Pháo, một người mà ngay cả Triệu Tam Pháo cũng phải sợ hãi gọi là Quỷ Vương, tôi biết mình hoàn toàn không có khả năng chống cự. Tôi chỉ có thể theo bản năng dùng thân mình che chắn cho Tiểu Khê, đồng thời cầu xin Lâm Nam tha cho Triệu Tam Pháo và con bé.
Hồng Y quay đầu lại, nói với Lâm Nam: "Anh, anh quá lương thiện rồi, an không biết Quỷ Anh sẽ mang đến tai họa gì cho cả nhân gian và quỷ giới đâu. Bây giờ Quỷ Anh mới ra đời, chính là lúc tốt nhất để trừ khử nó. Nếu để nó rơi vào tay đám đạo sĩ lòng dạ khó lường kia, cả nhân gian và quỷ giới đều sẽ phải chịu kiếp nạn."
"Lâm Nam, nếu anh muốn gϊếŧ họ, thì hãy gϊếŧ tôi trước đi." Tôi vội nói.
Sắc mặt Lâm Nam cũng lộ rõ vẻ lo lắng, anh ta cầu xin Hồng Y: "Hồng Y, tha cho họ đi. Tiểu Như là vợ của anh, em đừng làm khó họ nữa."
"Anh, cô ta chẳng qua chỉ là người vợ ở nhân gian của anh thôi. Hơn nữa, Quỷ Anh này là do cô ta sinh ra với một con Lệ Quỷ khác, anh việc gì phải vì con tiện nhân này mà cầu xin? Cùng lắm thì em gϊếŧ luôn cả cô ta, anh cũng vừa hay cắt đứt mọi nhân quả với trần thế." Hồng Y nói vậy, nhưng quả thực đã dừng tay, không lập tức hạ sát.
Lâm Nam cuối cùng vẫn kiên quyết: "Dù thế nào đi nữa, anh và Tiểu Như cũng đã là vợ chồng một kiếp. Anh không muốn nhìn thấy họ bị tổn thương."
Nghe Lâm Nam cầu xin cho chúng tôi, lòng tôi tràn đầy hy vọng. Trong khi đó, lão sắc qủy xồm bị treo lơ lửng giữa không trung, vừa giãy giụa vừa ra hiệu cho chúng tôi mau chóng rời đi. Nhưng lúc này, làm sao tôi có thể đi được chứ? Có lẽ trước đây, tôi chẳng có chút thiện cảm nào với Triệu Tam Pháo, nhưng chỉ riêng việc lão vừa xả thân vì Tiểu Khê, tôi đã không thể thấy chết mà không cứu.
"Ba ơi, thả ông ra..." Tiểu Khê vẫn rụt rè gọi Lâm Nam là ba.
Lâm Nam từ xa nhìn Tiểu Khê, rồi nở một nụ cười có phần gượng gạo, thở dài nói: "Con à, ta không phải là ba của con."
"Ba là ba của con, ba chính là ba của con mà!" Tiểu Khê gào lên, lại muốn giãy ra khỏi vòng tay tôi. Tôi phải ôm chặt lấy con bé, không dám buông lỏng một chút nào.
Lâm Nam nhìn dáng vẻ của Tiểu Khê, rồi lại nhìn tôi, cuối cùng không hỏi thêm câu nào, chỉ nói với Hồng Y: "Hồng Y, tha cho họ đi, chúng ta đi thôi."
"Anh!" Hồng Y nhìn bóng lưng Lâm Nam quay đi, rồi lại hung hăng trừng mắt nhìn tôi và Tiểu Khê. Cuối cùng, trong cơn tức giận, ả vung tay ném mạnh Triệu Tam Pháo xuống đất, sau đó quay người đuổi theo Lâm Nam, đồng thời để lại một câu nói đầy sát khí: "Hôm nay nghe lời anh tha cho các người. Nếu có một ngày ta phát hiện Quỷ Anh làm điều ác, ta nhất định sẽ gϊếŧ không tha."
Cuối cùng, họ cũng đi rồi.