Chương 37: Sinh con

Trước đây tôi là một người rất thích trẻ con, cũng từng mơ sau này sẽ có một cô con gái đáng yêu với Lâm Nam. Thế nhưng lúc này Tào Tam Gia lại nhắn tin nói rằng tôi sẽ sinh ra một đứa bé ma, đồng thời nếu không kiểm soát được nó thì nó còn gϊếŧ cả tôi.

Vừa nghĩ đến những điều này, tôi đã thấy lạnh sống lưng, thậm chí còn có ý muốn uống thuốc phá thai ngay lập tức, nhưng rõ ràng thuốc phá thai không thể đối phó được với quỷ anh.

Lão quỷ háo sắc giả vờ thâm trầm bấm đốt ngón tay tính toán, thỉnh thoảng lại liếc tôi một cái, một lúc lâu sau mới nói với tôi: “Bà cô của tôi ơi, trong Quỷ giới đúng là có chuyện quỷ anh gϊếŧ mẹ thật. Quỷ anh được kết thành từ oán khí, tồn tại trong cơ thể mẹ để lớn lên và hấp thụ oán khí của trời đất, nếu sau khi ra đời lại bị người đời ghẻ lạnh, oán khí sẽ ngày càng sâu đậm, cuối cùng sẽ căm hận người mẹ đã đưa nó đến nhân gian, từ đó mà gϊếŧ mẹ.”

Tim tôi như chìm xuống đáy vực, cả người cảm thấy lạnh toát, run lên bần bật.

“Có cách nào để quỷ anh không ra đời không? Ông theo tôi chẳng phải cũng muốn có được luồng tà khí này sao?” tôi hoảng hốt nói.

Lão quỷ háo sắc méo mặt nhìn tôi, than thở: “Bà cô ơi, đó là trước khi tôi gặp được Đại nhân. Bây giờ biết Đại nhân có thân phận như thế, lão già này sao dám có suy nghĩ đó nữa. Hơn nữa, cho dù tôi muốn có luồng tà khí này thì cũng phải cùng bà cô làm chuyện cá nước thân mật, mà bà cô cũng sẽ không đồng ý. Vả lại, kể cả bà cô có đồng ý, lão già này cũng không chắc có thể lấy được luồng tà khí đó ra.”

Đồng ý? Đồng ý cái quỷ ấy. Tôi thà chết trong tay quỷ anh còn hơn là để cho lão quỷ háo sắc trước mắt này được hời.

“Cút, đừng có mơ tôi đồng ý!” Tôi chửi một câu, bất lực ngồi trên giường, rồi lại liếc lão quỷ háo sắc một cái: “Ông có thể đừng suốt ngày mặc cái áo khoác lính, mặt mày bẩn thỉu như thế được không? Ông không phải là quỷ sao? Không thể đổi sang bộ dạng khác à?”

Lão quỷ háo sắc sững người một lúc, rồi nở nụ cười nịnh nọt: “Lão già tôi cứ tưởng bà cô thích tạo hình này của tôi chứ. Bà cô đã không thích thì cứ nói, bà cô muốn lão già này biến thành Ngô Ngạn Tổ cũng được.”

Ngô Ngạn Tổ? Cút đi, báng bổ nam thần của tôi.

“Biến thành một ông lão bình thường là được rồi.” Tôi cạn lời nói một câu. Lão mà biến thành Ngô Ngạn Tổ thật, tôi còn sợ cứ ngày đêm ở chung thế này, đến lúc nào đó lỡ quên mất lão là một lão già mà xảy ra chuyện gì thì gay.

Hắc khí ngưng tụ trên người lão quỷ háo sắc, rất nhanh sau đó lão biến thành một ông lão hiền từ, quần áo trên người cũng thay đổi, nhưng dung mạo không thay đổi nhiều, chỉ là sạch sẽ hơn hẳn. Lão già từ từ đi ra ngoài, đi được vài bước lại quay đầu nhìn tôi một cái.

“Bà cô, ơi.” Lão quỷ háo sắc do dự một lúc lâu mới nói với tôi: “Cô cũng đừng lo lắng chuyện quỷ anh gϊếŧ mẹ. Đứa bé trong người cô không phải ngưng tụ từ oán khí, căn bản không phải quỷ anh, cũng không có khả năng gϊếŧ mẹ đâu.”

Không phải ngưng tụ từ oán khí? Tôi sững người. Theo lời Lâm Nam Thiên nói, đây là luồng khí chí tà, nói cách khác, con của tôi được ngưng tụ từ tà khí. Tôi nhìn về phía lão quỷ háo sắc, nhưng sắc mặt ông ta lại tỏ ra lúng túng, lắc đầu, dường như không muốn nói thêm, rồi ẩn mình vào trong tường.

Không phải quỷ anh, sẽ không có chuyện quỷ anh gϊếŧ mẹ... Tôi thở phào một hơi, nhưng vẫn bán tín bán nghi, không thể vui mừng nổi.

Lão quỷ háo sắc không chịu nói tiếp, tôi cũng đành chịu. Tôi ngồi trên giường, buồn bực một lúc lâu rồi cởϊ áσ khoác ngoài, định nghỉ ngơi một lát. Ngay lúc tôi vừa kéo khóa áo khoác ra, một cái đầu lại chui ra từ trong tường.

“Làm gì đấy?” Thấy lão quỷ háo sắc thò đầu ra, tôi lập tức ôm chăn che trước người, trừng mắt giận dữ nhìn lão.

Lão quỷ háo sắc cười hì hì, vội nói: “Không thấy, bà cô, lão già này thật sự không thấy gì hết. Lão già chỉ muốn nhắc cô một câu, mấy ngày này nên chuẩn bị đi thôi, vài ngày nữa con của cô và Đại nhân sẽ ra đời rồi. Bất kể là quỷ anh, hay là con của cô và Đại nhân, lúc đầu cũng không khác gì người thường, cho nên chuyện ăn uống, vệ sinh, ngủ nghỉ, cô đều nên chuẩn bị cả đi.”

Vài ngày?

Miệng tôi há toác ra, hỏi: “Mấy ngày?”

“Năm ngày... Ờ, không phải, bốn ngày!” Lão quỷ háo sắc bấm đốt ngón tay tính một cái, rồi cười hì hì.

Mẹ kiếp

Lão nương đây còn chưa kịp tận hưởng cảm giác mang thai mười tháng nữa là, con đã ra đời nhanh thế này rồi, thật hay giả vậy? Tôi theo bản năng vạch chăn ra, nhìn bụng mình một cái, đột nhiên cảm thấy hình như nó đã to ra không ít.

Tiêu rồi!

Lão nương đây sắp làm mẹ đến nơi rồi! Tôi ngây người ngồi trên giường, trong lòng chỉ muốn khóc mà không có nước mắt.

Bốn ngày, đúng như lời lão quỷ háo sắc kia nói, trong bốn ngày, bụng tôi không ngừng to lên. Mang thai mười tháng vốn dĩ là một quá trình từ từ, nhưng bụng tôi lại phình to ra trong chớp mắt, đến ngày thứ tư, bụng tôi đã như một quả bóng da, cảm giác như chỉ cần "bụp" một tiếng là sẽ nổ tung.

"Đau quá!" Tối ngày thứ tư, tôi đau đến chết đi sống lại nằm trên giường. Gặp phải chuyện này, tôi hoàn toàn không dám đến bệnh viện, thậm chí không dám nói với bất kỳ ai, chỉ có thể âm thầm một mình chịu đựng. Theo lời lão quỷ háo sắc, đứa bé chắc chắn sẽ ra đời, và tôi cũng sẽ không gặp nguy hiểm, nhưng quá trình sinh nở này lại khiến tôi đau đớn tột cùng.

Lão quỷ háo sắc đã bị tôi đuổi ra ngoài, nghe thấy tôi la hét, lão lại dụ dỗ: "Bà cô ơi, lão già này trước đây cũng từng đỡ đẻ cho bà vợ già nhà lão rồi, hay là để lão giúp cô nhé?"

"Cút!" Tôi gào lên một tiếng xé lòng, rồi tiếp tục nằm trên giường. Cơn đau ập đến từng cơn, cuối cùng tôi không chịu nổi nữa, đầu óc ngày càng mơ hồ, cả người choáng váng rồi ngất đi.