Chương 36: Tới nhà bạn

Ông chủ là nam? Tôi ngẩn người một chút, lập tức hiểu ra, cạn lời nói: "Anh nghĩ nhiều thật đấy. Không phải loại thư ký "có việc thư ký làm, không việc làm thư ký" mà anh nghĩ đâu. Sếp của chúng tôi là nữ, tính tình không tốt, hay chỉ trỏ chúng tôi."

"Ha ha..." Tôi nói chuyện khá thẳng thắn, Lục Hạo Bắc cũng trực tiếp "ha ha", thừa nhận mình nghĩ lệch rồi.

Tôi nói vậy, nhưng có chút lơ đãng, chỉ cảm thấy khí lạnh ở bụng ngày càng lạnh hơn, thậm chí theo bản năng cảm thấy bụng đang không ngừng lớn lên. Trong lòng tôi vô cùng sợ hãi, sợ những gì Tào Tam gia nói là thật, mà đối với cái gì mà quỷ anh gϊếŧ mẹ, tôi càng sợ hãi hơn là quỷ anh sẽ phá bụng tôi mà ra.

Tôi lơ đãng, Lục Hạo Bắc cũng nói ít đi.

Mặc dù trời mưa, nhưng Lục Hạo Bắc lái xe rất nhanh, trên đường bỏ lại tất cả các xe phía sau. Chưa đầy ba tiếng đồng hồ, tôi đã nhìn thấy lối vào cao tốc của thành phố Thượng Hải.

Tôi đưa cho Lục Hạo Bắc một địa chỉ, Lục Hạo Bắc cũng biết, trực tiếp lái xe đưa tôi vào nội thành, thả tôi ở cổng một khu dân cư, đồng thời còn đưa cho tôi một chiếc ô.

"Cầm lấy, không cần trả đâu!" Lục Hạo Bắc nói xong, xua tay, rồi phóng xe đi mất, đúng như lời anh ta nói, không phải là người xấu, cũng không có ý đồ gì với tôi.

Tôi tiễn Lục Hạo Bắc đi rồi che ô bước vào cổng khu cư xá Quang Hoa. Trước đây lúc đi làm, tôi vẫn luôn ở cùng một bạn nữ học cùng tên Phương Ngôn tại đây. Phương Ngôn là người Đông Bắc, nói chuyện cũng mang giọng Đông Bắc đặc sệt, bình thường tính tình khá hoạt bát, học cùng chuyên ngành với tôi, và vẫn luôn làm thư ký cho một ông chủ người Đông Bắc.

Ông chủ người Đông Bắc đó thuộc dạng lăng nhăng, nhưng bình thường chưa dám giở trò với Phương Ngôn. Có điều, Phương Ngôn lại là người hơi tưng tửng, tính cách phóng khoáng, tính tình cũng nóng nảy, nên hễ ông chủ Đông Bắc định giở trò với cô ấy là cô ấy lại làm ầm lên.

Sau đó, vợ của ông chủ Đông Bắc biết chuyện, không những không đuổi việc Phương Ngôn mà còn trực tiếp giữ lại với mức lương cao, đồng thời tuyên bố: "Làm việc cho tốt, ông ta mà còn đυ.ng vào cô, cô cứ tát ông ta. Có tôi ở đây, không ai đuổi việc được cô đâu."

Từ đó, Phương Ngôn ở công ty đó không chỉ là thư ký của ông chủ mà còn là người giám sát của bà chủ. Ông chủ Đông Bắc bình thường ra ngoài không thể không dẫn theo Phương Ngôn, có Phương Ngôn ở đó, thói lăng nhăng của ông ta cũng phải kiềm chế lại.

Chủ nhật, Phương Ngôn phần lớn đều ở nhà. Tôi vừa gọi điện thoại qua, cô ấy liền bắt máy.

"Trời ơi! Tiểu Như, cậu còn nhớ tớ à?" Phương Ngôn hét lớn vào điện thoại, vô cùng vui mừng.

Tôi hít một hơi thật sâu, hạ giọng nói: "Tớ đang ở ngay cửa nhà cậu đây, cậu mở cửa đi, tớ có bất ngờ cho cậu."

"Cửa nhà tớ á?" Phương Ngôn sững sờ. Tôi không nghe thấy tiếng mở cửa từ bên trong. Phương Ngôn lại tiếp tục nói với vẻ bất đắc dĩ: "Con nhỏ Tiểu Như chết tiệt này, cậu đến Thượng Hải sao không nói sớm. Tớ đang đi công tác ở tỉnh khác rồi, bà chủ bắt tớ theo ông chủ sang Hồng Kông để trông chừng ổng."

Tôi cạn lời, thốt lên: "Vậy làm sao bây giờ? Tớ đang ở cửa nhà cậu mà."

"Đợi chút. Tớ gọi điện thoại, bảo anh chàng đẹp trai nhà đối diện đưa chìa khóa nhà tớ cho cậu." Phương Ngôn nói xong liền cúp máy.

Tôi kinh ngạc nhìn cánh cửa đối diện. Quả nhiên, chưa đầy nửa phút, một anh chàng otaku đeo kính mang chìa khóa ra, đồng thời đưa điện thoại cho tôi, nói: "Cô là bạn học của Phương Ngôn phải không? Cô xác nhận với cô ấy qua điện thoại đi."

Tôi gật đầu, vừa nhận điện thoại, Phương Ngôn đã oang oang nói: "Tiểu Như, cậu đến thật à! Tớ còn tưởng cậu lừa tớ đấy. Tốt quá, tốt quá! Năm ngày nữa tớ về, cậu ở nhà đợi tớ nhé, đừng đi đâu đấy. Ôi, tớ có việc rồi, nói chuyện sau nha."

Chưa kịp để tôi nói gì, điện thoại đã cúp. Tôi trả lại điện thoại cho anh chàng otaku. Anh ta nhìn tôi cười cười nhưng cũng không nói gì, tiễn tôi vào nhà xong mới đóng cửa lại.

Anh chàng otaku này lại có chìa khóa nhà Phương Ngôn, trong lòng tôi không khỏi tò mò, lẽ nào Phương Ngôn thực sự đang yêu?

Vào nhà, mọi thứ bên trong đều rất quen thuộc. Tôi đặt đồ đạc xuống xong, dứt khoát nhìn quanh, gọi một tiếng: "Lão dê già, ra đây!"

"Ai bà cô, lão già tôi đây." Lão dê già thở hổn hển xuất hiện ở góc tường, nói với tôi: "Bà cô à, người trên xe lúc nãy của cô là ai vậy? Lái xe nhanh thế, lão già này bay theo muốn hụt hơi, suýt nữa không theo kịp, mệt chết lão già này rồi."

Mệt chết đáng đời!

Tôi chỉ ước gì bây giờ trong tay có mười bảy mười tám miếng băng vệ sinh, từng miếng một đập vào đầu lão dê già, cho đầu lão ta chảy máu. Mẹ kiếp, bà đây gặp chuyện, lão già này lại chạy còn nhanh hơn cả bà đây, đây đâu phải là loại người làm đầy tớ được.

Tuy nhiên, lúc này cũng không phải là lúc để so đo những chuyện này.

"Mệt chết đáng đời ông. Ai bảo ông chạy nhanh hơn tôi!" Tôi lẩm bẩm một câu, rồi lạnh lùng hỏi lão dê già: "Lão dê già, tôi hỏi ông, tà khí trong bụng tôi rốt cuộc là thứ gì? Có phải sẽ ngưng tụ thành quỷ anh không?"

Lão dê già nghe tôi hỏi vậy, lập tức kinh ngạc nói: "Bà cô, cô không biết à?"

"Tôi biết thì còn hỏi ông làm gì? Nói cho tôi biết, có phải sẽ ngưng tụ thành quỷ anh không?" Tôi vô cùng tức giận, rồi lại không thể không thêm một câu: "Còn nữa, quỷ anh có phải một ngày nào đó không kiểm soát được sẽ gϊếŧ mẹ không?"