Chương 9

Nàng quay đầu nhìn về hướng cây gậy vừa đâm tới, nơi đó có một người đàn ông cao lớn, da ngăm đen, mày kiếm mắt sâu, chính là Ân Tử Tiển.

Thì ra là hắn ra tay gϊếŧ chết con rắn!

Một cây gậy nhỏ mà lợi hại đến thế… Nhưng nghĩ lại, hắn từng lập chiến công sa trường, chuyện thế này đúng là chuyện nhỏ.

“Biểu muội không sao chứ?”

Rắn chết rồi, Thẩm Thù Chương cũng đứng dậy, vươn tay định nắm lấy tay Đồng Hữu Dư.

Đồng Hữu Dư hoàn hồn, vội vàng né tránh: “Muội không sao…”

Nàng liếc nhìn Ân Tử Tiển, ngầm nhắc bằng ánh mắt rằng nơi này còn có người ngoài, mong Thẩm Thù Chương giữ ý tứ.

Nàng đang định mở miệng cảm ơn thì Ân Tử Tiển đã lạnh nhạt buông một câu: “Đồng Hữu Dư, bây giờ ngươi nhu nhược tới mức này rồi à?”

Một câu nói khiến Đồng Hữu Dư im bặt.

Thẩm Thù Chương chắp tay thi lễ: “Đa tạ vị huynh đài ra tay tương trợ, không biết huynh đài xưng hô thế nào?”

Kim Quỳ đỡ lấy tiểu thư nhà mình, giới thiệu với hắn: “Biểu thiếu gia, đây là Thiếu tướng quân Ân gia.”

Không cần nói thêm gì khác, ở kinh thành ai mà chẳng biết vị thiếu tướng quân này, tiền đồ vô lượng, chưa thành thân, khiến bao người ghen tị, ngưỡng mộ.

“Hóa ra là Thiếu tướng quân, thất kính thất kính!” Thẩm Thù Chương lộ ra vẻ vui mừng, nếu nhân duyên trùng hợp mà quen biết được vị này, cũng là một chuyện may mắn.

“Ân gia từng đóng quân ở Hựu Châu, thiếu tướng quân và biểu muội là cố nhân sao? Tại hạ là trưởng tử Thẩm gia - Thẩm Thù Chương…”

“Biểu ca, muội và Thiếu tướng quân không phải cố nhân.” Đồng Hữu Dư cắt ngang lời hắn ta, phủ nhận mối quan hệ này.

Thẩm Thù Chương còn chưa kịp tỏ vẻ nghi hoặc, liền nghe Ân Tử Tiển nói: “Thẩm công tử, ta có vài lời khuyên muốn nói với lệnh muội.”

“Chuyện này…” Thẩm Thù Chương liếc nhìn hai người, rồi xua tay: “Hai vị cứ tự nhiên.”

Tuy từ “lời khuyên” nghe có vẻ kỳ lạ, nhưng hắn ta vẫn ngoan ngoãn lui ra xa, nhường không gian cho họ.

Kim Quỳ thấy vậy cũng không tiện ở lại quấy rầy.

Người không phận sự đã đi, chỉ còn lại Đồng Hữu Dư đối mặt với Ân Tử Tiển, người này từng bước từng bước tiến đến, ép sát tận mặt nàng…

Nàng vừa nhấc mũi chân định lùi lại, đã bị hắn túm lấy cổ tay.

Cổ tay trắng mịn rơi vào bàn tay lớn của nam nhân, sắc trắng và đen tương phản rõ rệt. Ân Tử Tiển trừng mắt nhìn gương mặt nhỏ nhắn yêu kiều kia, khó mà tin rằng nàng chính là Đồng Hữu Dư.

Hắn lạnh lùng cười khẽ: “Mất trí nhớ còn có thể khiến tính tình thay đổi đến vậy? Nếu là ngươi hồi nhỏ, sớm đã cho tên họ Thẩm kia một trận rồi.”

Đồng Hữu Dư cũng từng nghe kể về sự bạo dạn của bản thân thuở bé, không nhịn được mà giải thích: “Ta chỉ không muốn mọi chuyện ầm ĩ quá khó coi…”

Nhưng Ân Tử Tiển chẳng phải đến để nghe nàng giải thích, ánh mắt tím sẫm âm trầm nhìn chằm chằm nàng: “Đồng Hữu Dư, đừng tưởng ngươi quên ta thì ta sẽ tha cho ngươi.”

“Thiếu tướng quân có gì cứ nói.” Đồng Hữu Dư rụt cổ lại, dè dặt hỏi: “Không biết ta đã đắc tội gì với người?”

“Ngươi đúng là quên sạch sẽ rồi.” Ân Tử Tiển cười lạnh một tiếng.

“Ta thật sự không nhớ.” Đồng Hữu Dư bày ra vẻ vô tội, nói: “Ngài có thể buông tay rồi nói không, hơi đau…”

Nghe vậy, hắn mới nhận ra bản thân đang túm cổ tay nàng, nơi lòng bàn tay và đầu ngón tay tiếp xúc với làn da nàng, mềm mịn vô cùng.

Ân Tử Tiển lập tức buông tay, thấy trên cổ tay nàng hằn một vết đỏ, sắc mặt hắn đen thêm mấy phần.