Chương 8

Dối trá, đi dạo mà tình cờ gặp chuẩn xác vậy sao?

Đồng Hữu Dư khẽ siết chặt túi gấm trong tay, nói: “Biểu ca đi xa như vậy, chắc hẳn làm cữu mẫu lo lắm.”

Nàng đoán chắc, cữu mẫu hoàn toàn không biết tung tích con mình.

Thẩm Thù Chương tự biết mẫu thân mình sẽ phản đối, hôm qua còn chẳng dám nhắc đến chuyện đưa xe ngựa đi đón người ở Ẩn Sơn Viện.

Thẩm Thù Chương thoáng thu lại nụ cười, hừ khẽ: “Ta đã lớn thế này, đâu cần chuyện gì cũng phải để mẫu thân quản.”

“Lòng phụ mẫu trong thiên hạ đều như thế.”

Đồng Hữu Dư đôi lúc cảm thấy cữu mẫu quản thúc biểu ca biểu tỷ quá chặt, khiến bọn họ nảy sinh tâm lý phản nghịch. Nhưng cũng có lúc nàng thấy thật ghen tị.

Nàng không có mẫu thân, sau khi mất trí nhớ, ký ức về cha cũng chỉ là nghe người khác kể lại. Ngoài ngoại tổ mẫu ra, hình như chẳng còn ai thực sự quản nàng cả.

Kim Quỳ lên tiếng lanh lảnh: “Biểu thiếu gia hứng thú đi dạo, nô tỳ và tiểu thư xin lui, không dám quấy rầy nhã hứng của người.”

Vừa nói vừa định đỡ Đồng Hữu Dư rời đi.

“Khoan đã.” Thẩm Thù Chương giơ tay chặn lại, cười cười: “Đi một mình chán lắm, ta cùng biểu muội đi chung xe về.”

Lúc này Kim Quỳ mới phát hiện bên cạnh hắn không có tiểu đồng hay tuỳ tùng nào đi theo, chắc chắn là cố tình “cắt đuôi” để khỏi bị mách với cữu mẫu.

Đường từ Thu Thuỷ Đài về phủ rất xa, nếu để hắn ta quấn lấy tiểu thư suốt thì đúng là đại hoạ!

Đồng Hữu Dư tất nhiên cũng không muốn đi chung xe với hắn ta. Tuy triều Đại Dung phong khí khá cởi mở, nam nữ cùng xe cũng chẳng phải chuyện gì ghê gớm, nhưng đối với nàng thì thật sự quá phiền phức.

Nghĩ vậy, nàng lấy cớ chưa vội về, muốn thưởng ngoạn phong cảnh núi non một chút, hi vọng tìm cơ hội cắt đuôi hắn ta…

Đi tới một gốc đại thụ sum suê cành lá, bóng râm mát rượi, Đồng Hữu Dư dừng lại, quay đầu lại nói: “Đại biểu ca, gần đây muội mới học được một khúc đàn, muốn gảy cho ngoại tổ mẫu nghe. Chỉ tiếc tư chất ngu độn, cần phải tĩnh tâm ngộ lý…”

Ý ngầm: mong huynh tự lo lấy mình, đừng quấy rầy muội.

Còn chưa nói hết, Thẩm Thù Chương đã cắt lời: “Vậy ta sẽ ngồi yên bên cạnh, không để biểu muội buồn chán.”

Kim Quỳ bên cạnh suýt chút nữa trợn trắng mắt.

Đúng lúc đó, một cơn gió núi thổi qua, cây cối xào xạc.

Bất ngờ, một vật từ trên cây rơi xuống, rơi trúng ngay người Đồng Hữu Dư.

Chính chủ còn chưa kịp phản ứng, Kim Quỳ và Thẩm Thù Chương đã hét thất thanh: “Á!”

“Là rắn! Rắn đó!”

Đồng Hữu Dư cũng đã nhìn thấy, một con rắn mình dài mảnh cuộn tròn, vừa rơi từ trên cây xuống, quệt qua vai nàng rồi rơi ngay xuống bên chân!

Khoảnh khắc đó, toàn thân nàng cứng đờ, mắt trợn tròn, không nhúc nhích nổi, đến tiếng kêu cũng không phát ra được.

Thẩm Thù Chương đứng gần bên cũng sợ mềm nhũn chân, ngã ngồi phịch xuống đất, luống cuống bò lùi ra sau.

Trong cơn nguy cấp, Đồng Hữu Dư lại không dám nhúc nhích, sợ động đậy sẽ kí©h thí©ɧ con rắn quay lại cắn mình.

Kim Quỳ tái mét, nước mắt lưng tròng, hai tay ôm chặt lấy miệng, nén tiếng thét.

Đúng lúc này, một cây gậy từ một góc chếch nghiêng đâm tới, dễ dàng hất văng con rắn, đầu gậy nhọn nhân tiện đâm xuyên bảy tấc của con rắn.

Con rắn hoa văn loang lổ quằn quại một lúc rồi chết hẳn.

Đồng Hữu Dư thở phào, tay ôm lấy l*иg ngực đang đập thình thịch, mặt mày vẫn chưa hoàn hồn.