Nhóm người trước tiên tập trung tại Phụng Lễ Viện, đảm bảo tất cả đều có mặt mới xuất phát.
Thường Tuệ công chúa rút kinh nghiệm từ hôm trước, lần này không làm gì rình rang lộng lẫy, khiến Nguyên phu tử nhìn vào rất hài lòng.
Trước khi xuất phát, Ân Minh Nhạn bỗng đi tới, nói rằng xe ngựa của mình hỏng, muốn đi nhờ xe của Đồng Hữu Dư.
Đồng Hữu Dư mới nhận ra, Ân Tử Tiễn tới bằng ngựa, Ân Minh Nhạn không còn xe nên bị lẻ loi.
Nàng gật đầu: "Đa tạ Minh Nhạn tỷ không chê, vậy cùng ta đi một xe đi."
Quan hệ giữa người với người thật tinh vi, như uống nước, tự biết lạnh nóng, Đồng Hữu Dư đoán Ân Minh Nhạn có chút thành kiến với nàng, bất kể ra sao, thì cũng có thể ngồi xuống nói rõ.
Hiểu lầm được giải quyết, cũng sẽ chấm mọi việc.
Đồng Hữu Dư nghĩ thấu đáo, dẫn Ân Minh Nhạn lên xe, ra lệnh Kim Quỳ dâng trà hoa quả tiếp đãi.
Ai ngờ xe vừa chuyển động, Ân Minh Nhạn lỡ tay làm đổ cả cốc trà hoa quả lên váy nàng.
Hôm nay nàng mặc váy lam sen viền nguyệt hoa, váy trắng nhạt lập tức nhuốm màu đỏ nâu của trà, loang thành một mảng lớn, trông như máu đông.
Ân Minh Nhạn: "Ái chà, thật là thất lễ." Nàng ta buông cốc, lấy ra khăn tay: "Đồng muội có trách ta không?"
Đồng Hữu Dư ngẩng mắt nhìn nàng ta, hai ánh mắt giao nhau.
Ân Minh Nhạn không tránh né, không hề tỏ ra hối lỗi, thậm chí chẳng sợ nàng giận.
Đồng Hữu Dư mím môi, hỏi: "Minh Nhạn tỷ nhìn ta thế nào?"
Nàng để nàng ta lên xe, chính là muốn tranh thủ nói rõ mọi chuyện.
Ân Minh Nhạn cười: "Việc gì cũng có nhân quả, ngươi tự biết rõ."
Đồng Hữu Dư cúi đầu nhìn vết bẩn trên váy: "Ta không biết, tuy không thể lấy mất trí nhớ làm lý do thoái thác, nhưng đây là oán thù giữa ta và Thiếu tướng quân, ta cũng đang cố gắng bù đắp…"
Ân Minh Nhạn chơi đùa với khăn tay, nói: "Đồng muội nói sai rồi, ta và huynh là sinh đôi, việc của huynh ấy chính là việc của ta, tương tự, ngươi phạm lỗi với huynh ấy cũng coi như phạm lỗi với ta."
Đồng Hữu Dư: "Vậy… ta cũng xin lỗi Minh Nhạn tỷ…"
Ân Minh Nhạn: "Không cần," Nàng ta không nhận, hạ giọng: "Huynh ấy là nam nhân, đối phó với ngươi còn có phần bất tiện, mà ta vừa thay huynh ấy làm việc này." Để tránh người khác nói huynh của nàng ta là đại nam nhân lại đi ức hϊếp tiểu cô nương.
Dù Đồng Hữu Dư hiền lành, nghe lý do này cũng không phục. Nàng đã nhiều lần xin lỗi, cũng bày tỏ thành ý, nhưng đối phương dường như không định cho nàng cơ hội bù đắp.