Lão phu nhân khẽ hừ: "Tinh thần ta không tốt, chứ mắt thì chưa mù."
Đồng Hữu Dư im lặng một lát, nhỏ giọng: "Ngư Ngư và đại biểu huynh là không thể, ngoại tổ mẫu dưỡng bệnh quan trọng, không cần bận lòng về chuyện đó."
Lão phu nhân: "Nếu nó bám theo con, thì nói với ta, cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga!"
Đồng Hữu Dư bật cười: "Ngoại tổ mẫu, đó là cháu ruột của người."
Lão phu nhân nhìn giọt mưa trên cửa xe: "Vậy thì sao? Mười bảy tuổi, cũng nên lập gia thất rồi."
Ở Đại Dung, nam mười bảy, nữ mười lăm, mười sáu tuổi đã nói chuyện hôn sự, mấy đứa nhỏ Thẩm gia cũng gần đến tuổi xem mặt rồi.
Đồng Hữu Dư dọn lại tấm chăn mỏng cho ngoại tổ mẫu, nói: "Chuyện này hẳn cữu mẫu đã có tính toán."
Lão phu nhân: "Cữu mẫu lòng dạ cao, chắc sẽ kén chọn, cũng không nhìn xem con trai mình ra sao."
Thẩm lão phu nhân tất nhiên hiểu tâm ý của Bành thị, bà là trưởng bối, tất nhiên mong con cháu tốt, nhưng dù có đưa con cháu vào Phụng Lễ Viện cũng chỉ gọi là ‘tạm được’.
Trong kinh thành, nhà quyền quý đầy rẫy, học tử Phụng Lễ Viện hằng năm thay đổi, nếu như muốn nhờ đó tìm mối hôn sự tốt, thì sớm muộn cũng bỏ công vô ích.
Bành thị hết sức muốn tìm cho Thẩm Thù Chương một hiền thê có xuất thân và dung mạo tốt, cũng không dễ tìm, nên lúc này mới chưa vội mai mối.
Nói về hôn sự, lão phu nhân hăng hái: "Cha con có thư nói cuối năm có thể điều động, nếu trở thành quan kinh thành, cũng tốt cho con, cứ ở lại kinh thành thôi."
Đồng Hữu Dư hạ giọng: "Kinh thành phồn hoa, tất nhiên mọi thứ đều tốt, chỉ là quan trường khó lường, hoàng tử đều lớn rồi, e là không ổn định."
Dẫu Hoàng thượng từ lâu đã lập Thái tử, vị trí Hoàng hậu Trung cung cũng không ai có thể lay chuyển, nhưng Thái tử tự mình hành xử lại chẳng đúng mực.
Nhìn thấy Quý phi ngày càng được sủng ái, con trai của bà ấy – tứ hoàng tử - cũng đã trưởng thành, có thể giúp Hoàng thượng chia sẻ việc triều chính, hơn nữa Ân gia danh tiếng uy lực, tình hình triều chính khó tránh khỏi sẽ trở nên bất ổn.
Đổng Hữu Dư sợ tai bay vạ gió, các đại nhân vật có thể chống đỡ được, nhưng loại tôm tép thì sẽ gặp vạ.
Thẩm lão phu nhân cười nói: "Khó cho con nghĩ tới những chuyện này, Ngư Ngư thật là thông minh."
Đồng Hữu Dư: "Ngoại tổ mẫu đừng trêu con nữa, những lời này con không dám nói nửa chữ ra ngoài."
Lão phu nhân khẽ ho nhẹ, nói: "Nỗi lo của con không sai, nhưng thời gian vẫn còn sớm, con có biết vì sao Ân gia để Thiếu tướng quân đi Phụng Lễ Viện không?"