“Ngư Ngư, đây là Vô Dạng ca ca và Minh Nhạn tỷ tỷ của con, cả hai cùng tuổi với con, chỉ lớn hơn vài tháng.”
Ân phu nhân mỉm cười nói: “Từ ngày mai sẽ cùng đến Ẩn Sơn Viện học tập.”
Đồng Hữu Dư sớm đã nghe nói, khẽ mím môi nở nụ cười nhạt: “Muội muội vấn an Minh Nhạn tỷ tỷ và thiếu tướng quân.”
Cái gì mà Vô Dạng ca ca, nàng thật sự không thể xưng gọi như thế.
“Muội là cô nương ở Thu Thuỷ Đài lần kia, chúng ta đã gặp nhau rồi.” Ân Minh Nhạn liếc nhìn huynh trưởng một cái, rồi nói: “Thì ra chính là Đồng Hữu Dư, chẳng trách…”
Hai huynh muội là long phượng thai, nhưng Ân Minh Nhạn lại không nhận ra Đồng Hữu Dư.
Bởi từ nhỏ nàng ấy được ngoại tổ mẫu nuôi, không theo phụ mẫu tới Hựu Châu.
Ân Tử Tiển thân thể nhiều bệnh, Ân lão thái thái cho rằng song sinh tương khắc, điềm chẳng lành, nhất quyết giữ cháu gái bên mình nuôi dưỡng, tránh ảnh hưởng đến cháu trai yêu quý.
Sau này Ân Tử Tiển lấy tên tự là Vô Dạng, bắt đầu tập võ, thân thể dần khoẻ mạnh, Ân phu nhân mới có thể đón nữ nhi về bên cạnh, cả nhà đoàn tụ.
Những chuyện này, dĩ nhiên không nói với người ngoài.
Bên cạnh, Bành thị cười nói: “Ngư Ngư đi Thu Thuỷ Đài một chuyến liền may mắn gặp được Ân cô nương, sau này lại thành đồng môn, đôi tỷ muội kết bạn là chuyện tốt.”
Ân phu nhân cũng có ý ấy, nhưng Ân Minh Nhạn lại nói: “Con đi cùng ca ca, không cần người khác.”
Lời này nghe ra mang chút ý tứ từ chối, Đồng Hữu Dư thoáng liếc nhìn họ, rồi nói: “Tiến độ của muội chậm, chỉ xếp vào lớp Hoàng, e rằng chẳng thể chung lớp với Minh Nhạn tỷ…”
“Ca ca cũng tiến độ chậm, thế chẳng phải vừa khéo sao?” Ân Minh Nhạn nhanh miệng, trông có vẻ là người thẳng tính.
Nàng ấy ghé sát lại bên Đồng Hữu Dư, hạ giọng nói: “Ta đã nói mà, hôm qua ca ca ta thất lễ như thế, thì ra ngươi chính là kẻ đắc tội với huynh ấy kia…”
Ân Minh Nhạn lùi lại hai bước, trở về bên cạnh Ân Tử Tiển, dùng khẩu hình lặng lẽ nhắn nhủ: Ngươi chết chắc rồi.
Đồng Hữu Dư hơi sững người, len lén liếc Ân Tử Tiển, có trưởng bối ở đó, hắn một mực trầm mặc ít lời, không hề để lộ chút bất mãn nào với nàng.
Quả là giỏi che giấu…
Thẩm lão phu nhân vì mang bệnh không tiện tiếp khách, Ân phu nhân cũng không ở lâu, dùng xong một chén trà liền cáo từ, trước khi đi còn dặn nàng có thời gian thì qua phủ chơi.
Đồng Hữu Dư tất nhiên đồng ý, đứng dậy tiễn khách.
Khi đi đến bậc thềm ngoài viện, chẳng biết thế nào lại bị Ân Minh Nhạn hích một cái, cả người liền ngã nhào về phía trước.
Nàng hoảng hốt, thất thanh kêu lên.
Tưởng chừng phen này thể nào cũng mất mặt, ai ngờ phía sau Ân Tử Tiển mắt nhanh tay lẹ, cánh tay dài vươn ra liền đỡ lấy chiếc eo nhỏ nhắn, giúp nàng đứng vững lại.
“Ngư Ngư không sao chứ?”
Chuyện xảy ra bất ngờ, cũng khiến Ân phu nhân giật mình.
“Con… con không sao…” tim Đồng Hữu Dư đập thình thịch, còn chưa hoàn hồn.
Nàng không dám nhìn sắc mặt Ân Tử Tiển thế nào, chỉ len lén đưa mắt nhìn Ân Minh Nhạn.
Người kia chớp đôi mắt to, vẻ mặt vô tội, trông cứ như không phải cố ý vậy.
E rằng là vì ca ca mình mà nàng ấy giận cá chém thớt, không ưa gì nàng.
Đồng Hữu Dư nhịn không được nữa, khẽ cụp hàng mi dài, nói: “Nghe nói khi nhỏ muội từng động thủ với thiếu tướng quân, có chỗ đắc tội, lần này thiếu tướng quân chẳng chấp nhặt chuyện xưa, cứu giúp, thật khiến muội áy náy. Chỉ mong có thể hoàn trả cho đủ…”