Chương 12

Lâm Cẩm Chúc gật đầu, cười tươi rói: “Tiểu tướng quân Ân gia thiên tư tuyệt đỉnh, không ngờ lại không chọn Phụng Lễ Viện!”

Chuyện này sau buổi triều sớm đã lan truyền khắp nơi.

Hoàng thượng khen ngợi trước mặt bá quan, nói Ân Tử Tiển còn trẻ đã hiểu đạo lý học vấn vô cùng, mấy năm bận rộn chinh chiến nên bài vở có phần bỏ sót, nay muốn bù lại.

Hoàng thượng cao hứng, không chỉ phê chuẩn, còn ban thưởng bộ văn phòng tứ bảo hảo hạng, tiện thể ném luôn Trường Huệ công chúa và Tam hoàng tử đến học chung, khỏi ngày nào cũng rong chơi vô tích sự.

Còn Tứ hoàng tử thì sớm đã cùng Thái tử đến Quốc Tử Giám rồi.

Đột nhiên có đại nhân vật đến học, không chỉ Lâm Cẩm Chúc vui mừng, các phu tử khác cũng rục rịch, cả viện bàn tán rôm rả.

Chỉ có Đồng Hữu Dư là thấy thấp thỏm, lỡ cứ chạm mặt Ân Tử Tiển mãi thì phải làm sao?

Viện có bấy nhiêu đó, nàng tránh được mấy lần?

May là nàng mới học chưa lâu, bốn lớp Thiên - Địa - Huyền - Hoàng mỗi lớp tiến độ khác nhau, nàng đang ở lớp cuối cùng - Hoàng, chắc là sẽ không đυ.ng mặt.

Hy vọng bớt được chút rắc rối không đáng có.

Đồng Hữu Dư vừa nghĩ vậy, buổi chiều tan học, vừa bước ra khỏi cổng viện đã thấy một chiếc xe ngựa và bà Liễu đứng đợi.

Bà Liễu là người thân tín bên cạnh Bành thị, lúc này đích thân đến chắc chắn là có chuyện quan trọng.

Đồng Hữu Dư tiến lại gần, quả nhiên bà Liễu đến đón nàng, nói trong phủ có khách quý đến thăm.

Đã có khách quý thì Đồng Hữu Dư không đợi xe ngựa của các biểu tỷ nữa mà lên xe trở về.

Ngồi trong xe mới biết, vị khách đó là người của Ân gia - phu nhân đại tướng quân cùng hai con đến tận phủ thăm Đồng Hữu Dư.

Việc này khiến cữu phụ cữu mẫu vô cùng kinh ngạc, họ chỉ biết Đông gia và Ân gia quen nhau ở Hựu Châu, nào ngờ thân thiết đến mức này!

Nếu biết sớm, họ đã đưa Đồng Hữu Dư đến thăm từ lâu rồi, làm sao để phu nhân đại tướng quân phải đích thân đến nhà trước!

Đồng Hữu Dư vội vã quay về, không kịp thay y phục, liền đến gặp khách tại Ngẫu Hoa Đinh để tạ lỗi với Ân phu nhân.

Thẩm Thừa và Bành thị cũng ngồi tiếp bên cạnh, thấy cháu gái đến thì rất vui mừng, vội vàng đứng lên giới thiệu.

Ân phu nhân sớm đã nghe chuyện Đồng Hữu Dư mất trí nhớ, không trách nàng không đến thăm trước. Bản thân bà sau khi hồi kinh cũng bị đủ việc ràng buộc, giờ mới rảnh để gặp con gái của cố nhân.

Bà nắm tay Đồng Hữu Dư, chăm chú quan sát, quả là dáng ngọc thướt tha, khiến người thương xót.

Bà nói: “Quả thật là nữ nhi mười tám thay đổi, Ngư Ngư gầy hơn trước, càng ngày càng giống Thẩm muội muội năm xưa.”

Thẩm thị mất sớm, khi đó Ân phu nhân còn ở Hựu Châu, từng vì chuyện đó mà đau lòng một thời gian.

Sau đó xa cách bao năm, thiếu nữ trước mắt thay đổi quá nhiều, suýt chút bà không nhận ra.

Đồng Hữu Dư ngoan ngoãn hành lễ, không ngờ Ân phu nhân lại là tỷ muội kết nghĩa với mẫu thân nàng, bèn nói: “Phu nhân cũng biết nhũ danh của con ư?”

Nàng mất trí nhớ, phụ thân cũng không có thư tín nhắc đến, mà Kim Quỳ vào phủ muộn, chẳng hay biết gì.

“Đương nhiên là biết, nhũ danh này còn do ta góp phần đặt cho.” Ân phu nhân cười nói: “Con mất trí, e rằng cả Vô Dạng cũng chẳng còn nhớ.”

Ân Vô Dạng, là tên chữ của Ân Tử Tiển, lúc này hắn ngồi một bên như Hắc Diện Thần, khi Đồng Hữu Dư bước vào cửa đã nhìn thấy, nhưng không dám liếc về phía ấy.