Bành thị chưa chắc đã thật lòng thương nàng, nhưng mấy năm nay cũng đã vất vả không ít vì chuyện dạy dỗ, mời thầy dạy học này nọ.
Bành thị xem trọng thể diện, nàng cũng sẵn lòng giữ thể diện cho người, không muốn để chuyện trong nhà trở nên khó coi.
Tốt nhất là đại biểu ca nên biết điều mà lui, vậy thì khỏi phải đưa ra bàn bạc công khai.
“Nô tỳ hiểu rồi.” Kim Quỳ thở dài: “May mà tiểu thư và đại công tử không học cùng viện.”
Đồng Hữu Dư gật đầu: “Ta cũng mừng vì điều đó.”
“Chỉ là vì tiểu thư muốn tránh đi cùng xe ngựa, nhị tiểu thư và tam tiểu thư có vẻ có ý kiến…”
Đồng Hữu Dư hơi bất đắc dĩ: “Biểu tỷ cứ tưởng ta thích cái danh xưng của Phụng Lễ Viện.”
Nào ngờ, trong lòng nàng, Ẩn Sơn Viện là quá đủ rồi.
Sơn trưởng của Ẩn Sơn Viện là Khương Kỷ Tử, là bậc danh sĩ lừng danh thiên hạ, tiên đế từng mời ông nhập triều làm quan nhưng bị từ chối.
Hiện nay ông sống nhàn tản giữa núi rừng, mở viện không phải vì danh lợi, chỉ là để gϊếŧ thời gian.
Người theo ông rất đông, các phu tử ở Ẩn Sơn Viện đều là những nhân vật có tiếng.
Chỉ là viện này không nổi tiếng bằng Phụng Lễ Viện, nơi từng đào tạo nhiều trạng nguyên, bảng nhãn, thám hoa. Nữ nhi cũng có nhiều người lưu danh, nhân tài lớp lớp nối nhau.
Người mong con cái có tiền đồ, đều tranh nhau đưa vào Phụng Lễ Viện, xưng là đệ nhất thư viện chốn kinh thành.
*
Kỳ nghỉ mười ngày vừa kết thúc, ngày hôm sau đã là tiểu khảo, Đồng Hữu Dư cùng các bạn đồng học đều ủ rũ lo lắng.
Nàng vì đi Thu Thủy Đài cầu phúc mà dời lịch luyện múa đến giờ Thân buổi chiều, lẽ ra lúc đó nên luyện chữ, kết quả lại dời sang buổi tối, chẳng còn thời gian nào để đọc sách.
Đồng Hữu Dư từ nhỏ là một đứa bé mũm mĩm, khi được lão phu nhân Thẩm gia đón về thì mới mười hai tuổi, chưa muộn, liền được sắp xếp học cầm kỳ thư họa.
Đàn thì do lão phu nhân đích thân truyền dạy, còn cờ thì học hoài không vào, đầu óc quá đơn giản nên đổi sang học múa, vừa giúp rèn dáng dấp nữ nhi.
Thư pháp và hội họa đều có học, được phu tử trong phủ dạy, gần như chiếm hết thời gian mỗi ngày.
Cũng vì vậy mà Thẩm Thù Chương không tìm được cơ hội tiếp cận riêng, nên mới nghĩ cách đi cùng xe với biểu muội.
Làm cho Đồng Hữu Dư không dám đi xe ngựa một mình nữa, phải chen chúc với hai biểu tỷ.
Không kịp ôn tập, Đồng Hữu Dư làm bài tiểu khảo không được như ý, vốn đã học hành vất vả, nay càng thấy thất vọng.
“Ngư Ngư, sao ngươi lại ngồi ở đây vậy?” Lâm Cẩm Chúc chạy tới kéo nàng đứng dậy: “Xảy ra chuyện lớn rồi!”
“Chuyện gì?”
“Tin cực lớn!” Mắt Lâm Cẩm Chúc sáng rực: “Huynh muội Ân gia sắp tới học ở Ẩn Sơn Viện chúng ta đó!”
Hả?
Sao lại là họ Ân nữa, dạo gần đây hình như đâu đâu ở kinh thành cũng thấy.
Quân đội Ân gia thắng trận trở về, Hoàng thượng vui mừng khôn xiết, khen thưởng công lao, sứ thần nước địch xin giảng hòa sẽ vào kinh trước mùa thu, chắc giờ đang trên đường.
Ân gia không chỉ có quân công, mà còn có một quý phi được sủng ái và một Tứ hoàng tử được Thánh thượng đặc biệt yêu mến.
Dù Hoàng thượng đang ở độ tuổi sung mãn, khó nói sau này Tứ hoàng tử có được trọng dụng hay không, nhưng ai lại dại mà không muốn kết giao với Ân gia?
“Bọn họ tới học à?” Đồng Hữu Dư hé môi kinh ngạc.