Quyển 2 - Chương 49

Quyển 2: Lạc Dương Phủ

Chương 18: Bí mật Hầu phủ

Trong mấy ngày tiếp theo, trên dưới Hầu phủ không còn ai dám tìm Tường Phong gây phiền toái, nàng vui vẻ tiêu dao tự tại, chẳng qua là mới một hai ngày liền thấy chán. Mặc dù ở Hầu phủ ăn uống rất thoải mái, nhưng chung quy vẫn không thể vui vẻ như ở khách sạn, vì vậy, Tường Phong một bên nằm trên núi giả cạnh ao phơi nắng, một bên bắt đầu tìm cách rời khỏi đây. Bỗng nhiên, nàng nghe được một trận xột xoạt trong bụi cỏ, Tường Phong mở mắt, ngồi dậy nhìn xuống, liền thấy một cục bông trắng chui ra.

Mỗi ngày sau khi ăn xong, Lê Tuyết đều phải ra ngoài phơi nắng, đây là chuyện nó thích làm nhất. Nhưng hôm nay Tẩm phu nhân lại cùng người quen đàm luận, không để ý đến nó, nó trước giờ vẫn được nuông chiều đến ngang ngược cảm thấy tức giận liền cào thị nữ, chạy thoát ra ngoài. Đang lúc Lê Tuyết duy trì bước chân cao quý lười biếng, nhàm chán đi tới, bỗng nhiên một bóng người nhẹ nhàng từ trên trời hạ xuống, rơi xuống trước mặt nó. Nó ngẩng đầu một cái, nhìn thấy một gương mặt tròn xa lạ, mắt cười thành một đường, nhếch miệng đánh giá mình, hai bím tóc dài cột đơn giản hai bên, trên người là y phục vải bố màu xanh lá mạ, không có đeo trang sức. Vì vậy, nó khinh thường hừ một tiếng, vòng qua người nọ bước đi, tiếp tục đi về phía trước. Ai ngờ chưa đi được mấy bước, cảm giác sau cổ bị kéo căng, liền bị tóm nhấc lên trên không trung..

Tường Phong cười híp mắt nhìn con mèo Lê Tuyết giãy dụa không ngừng trong tay, toàn thân trắng như tuyết không có một sắc màu khác, hai con ngươi màu xanh lá đang phẫn uất nhìn mình, bốn chân nhô ra móng vuốt hướng mình múa loạn, trong miệng còn kêu gừ gừ uy hϊếp. Nàng sờ cằm một cái, ừ, gần đây mấy vật nhỏ bốn chân hình như đều đối với mình không có ý tốt. Nghĩ tới đây, Tường Phong cười gian, vung tay lên, Lê Tuyết theo một vòng cung từ tay nàng bay ra, rơi thẳng xuống ao nước.

Lê Tuyết vạch một đường parabol tuyệt đẹp trên không trung, đôi mắt màu xanh lá sợ hãi nhắm chặt lại, liên tục kêu "meo meo", xong rồi, không biết bơi a. Ngay lúc nó sắp chạm tới mặt nước, Tường Phong điểm nhẹ mũi chân lướt trên mặt nước, dễ dàng tóm lấy nó, tiếp đó lại nhảy một cái rơi xuống hòn đá trên núi giả cạnh ao. "Hắc hắc, lần này biết nghe lời rồi chứ." Tường Phong buông lỏng tay, gối đầu lên tay nằm thẳng xuống. Lê Tuyết nhanh chóng nhận ra địch mạnh ta yếu không thể liều mạng liền vội vàng chân chó tiến tới, mềm mại kêu mấy tiếng "meo meo", liếʍ ngón tay Tường Phong, cuộn tròn một vòng, mặc cho nàng bới loạn bộ lông trắng tuyết của mình.

Một người một mèo cứ như vậy phơi nắng một giờ, cuối cùng bị tiếng huyên náo bên dưới núi giả đánh thức. Tường Phong nghiêm túc lắng nghe một hồi, lại dùng sức xoa đỉnh đầu Lê Tuyết, "Tiểu tử, các nàng tìm Lê Tuyết, là ngươi sao? Vậy thì chúng ta phải xuống rồi."

Mấy thị nữ đang vạch lùm cỏ ven ao gọi "Lê Tuyết", gọi đến thiếu chút nữa muốn khóc, nếu như hôm nay không tìm được con mèo đó, Tẩm phu nhân không biết lại lấy ai ra để trút giận. Bỗng nhiên một bóng người màu xanh lá cây nhảy tới bên cạnh, ôm trong ngực chính là tiểu tổ tông Lê Tuyết. Các nàng lần nữa rõ ràng, thiếu nữ có gương mặt tròn xa lạ rất phổ thông kia, chẳng phải chính là người hô mây gọi gió mấy ngày nay trong phủ sao, nghe nói khiến cho Ngụy Tử cô nương bị phạt roi, khiến tiểu Hầu gia phải ăn nhện, Hoa gia đại tiểu thư.

Tường Phong hung hăng giày vò Lê Tuyết một phen, sau đó đem nó trả lại cho thị nữ, "Là mèo của các ngươi sao?" Lê Tuyết lập tức khôi phục bộ dạng ức hϊếp kẻ yếu hướng về các nàng xù lông, mấy thị nữ bị dọa lùi về sau mấy bước, không dám tiến tới tiếp nhận. Đang giằng co, chợt nghe thấy âm thanh nữ tử thanh uyển vang lên, "Các ngươi làm gì vậy?" Là Quận chúa Cố Thính Vũ.

Cố Thính Vũ mặc váy xếp chiết eo, bên ngoài khoác áo lụa màu hồng, ngọc bội kêu leng keng, bộ dạng đoan trang bước tới. Đi theo sau nàng là thiếu nữ hoàng sam hết sức vâng lời, nhìn trang phục hẳn là tỳ nữ, đi tới gần liền ngẩng đầu thần sắc cổ quái nhìn Tường Phong, hóa ra chính là nữ hài bán thân chôn cha ngày đó. Sau khi nàng đi theo Cố Ỷ Lâu vào phủ, đổi tên thành Âu Bích, được Cố Ỷ Lâu điều đi phục vụ bên người muội muội Cố Thính Vũ. Âu Bích ôn uyển khiến người hài lòng, không nói nhiều, rất được Cố Thính Vũ ưa thích, vị thế ngang bằng tâm phúc bên người Cố Ỷ Lâu Ngụy Tử, Điện Hồng.

Vẫn luôn nhìn Lê Tuyết đi theo đám thị nữ rời đi, Tường Phong quay đầu lại mặt mày vui vẻ nhìn Cố Thính Vũ. Cố Thính Vũ căng thẳng, nói chuyện cũng không lưu loát, "Uhm, ta, ta còn có việc.."

"Hắc hắc, ta lại không có chuyện gì, chi bằng cùng đi thôi, thuận tiện trau dồi tình cảm một chút." Tường Phong không nói lời nào liền ôm lấy Cố Thính Vũ đang muốn chạy trốn, trực tiếp kéo nàng đi tới phía trước.

Một đường chỉ nghe Tường Phong bô bô ba ba kể cho Cố Thính Vũ mấy chuyện kỳ văn dị sự khắp nơi, Cố Thính Vũ ngoài mặt im lặng không lên tiếng, nhưng trong lòng không thể nào bài xích nàng. Tường Phong đột nhiên mở miệng hỏi: "Quận chúa hình như rất sợ ta a, ta làm cái gì đắc tội ngươi sao? Ngươi nói ra đi, ta sẽ thay đổi, ta thật sự rất muốn kết giao bằng hữu với ngươi nha." Gương mặt nàng tràn đầy chân thành vô tội nhìn Cố Thính Vũ, vẻ mặt mơ hồ ẩn chứa sự đau khổ vì bị ghét bỏ.

"Không có không có" Cố Thính Vũ đơn thuần vội vàng khoát tay lia lịa, an ủi Tường Phong, "Thật ra thì ta, ta còn rất bội phục ngươi, dám nói chuyện với đại ca ta như vậy, thậm chí ngay cả Lê Tuyết cũng nghe lời ngươi."

"Di? Con mèo nhỏ kia có gì đặc biệt?" Tường Phong gãi đầu một cái, tò mò hỏi.

"Lê Tuyết là còn mèo mà.. thứ mẫu Tẩm di dương của chúng ta nuôi dưỡng, trước giờ rất hung hãn, trừ Tẩm di nương, những người khác ôm nó đều bị nó cắn, thị nữ trong viện của di dương đều bị nó cào, có người còn bị nó cào đến mặt mũi xước xát hết cả." Cố Thính Vũ tựa hồ nghĩ tới điều gì, âm thanh thấp dần, bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn Tường Phong, thản nhiên cười một tiếng, "Cho nên phải nói ngươi rất lợi hại, ngay cả Lê Tuyết cũng phải khép nép trước ngươi. Thú vị chính là, đại ca còn nói ngươi rất thích gạt người, bảo ta cách xa ngươi một chút.." Nàng đột nhiên nhận ra mình lỡ miệng, le lưỡi một cái cúi đầu xuống.

Tường Phong sửng sốt, hử? Tiểu Hầu ngươi thật không phúc hậu, lại chê bai sau lưng ta. Con ngươi nàng xoay chuyển, lại thân thiết ôm vai Cố Thính Vũ, "Tiểu Vũ muội muội a, ngươi cũng đừng nghe tiểu Hầu nói bậy, hắn chỉ đùa thôi."

"Nhưng là, đại ca sẽ không lừa gạt ta." Cố Thính Vũ tựa hồ có chút dao động.

Tường Phong thừa thắng truy kích, tiếp tục đầu độc, "Ngươi nghĩ kỹ một chút, nếu như ta thật sự là tên lừa gạt, như vậy tiểu Hầu nhất định là chịu nhiều thua thiệt mới nói như thế. Nhưng là, đại ca ngươi anh minh thần vũ trí dũng song toàn như vậy, ta sao có thể gạt được hắn?"

Cố Thính Vũ nghe một chút, ngược lại cũng để ý tới, đại ca là giỏi nhất, ai có thể gạt hắn, nàng không khỏi gật đầu. Tường Phong cười hắc hắc, tổng kết, "Cho nên a, tiểu Hầu nói thật ra là nói ngược. Nào tới đây, chúng ta trò chuyện một chút, ngươi nói cho ta một chút quy củ ở Hầu phủ, tránh cho ta mắc phải khiến người cười nhạo."

Hai thân ảnh càng lúc càng xa, thỉnh thoảng truyền tới tiếng cười đùa..

Vì vậy, đại sói xám Tường Phong rất nhanh liền từ miệng của tiểu bạch hoa Cố Thính Vũ moi hết thảy quan hệ nhân sự Hầu phủ. Cố Ỷ Lâu cùng Cố Thính Vũ là huynh muội ruột, quốc công phu nhân qua đời từ khi bọn họ còn bé, sau đó quốc công có cứu một nữ tử ca cơ vô cùng yêu mị, từ đó liền dây dưa. Cuối cùng nữ nhân kia rốt cuộc cũng được làm phu nhân, chính là Tẩm phu nhân bây giờ. Mười năm trước, quốc công mới hưởng thụ được cuộc sống sinh thoạt chồng già vợ trẻ được ba năm liền qua đời, để lại Cố Ỷ Lâu gần mười hai tuổi cùng Cố Thính Vũ bảy tuổi, thỉnh thoảng lại phải chịu sự khó dễ của mẹ kế trẻ Tẩm phu nhân.

Trong trí nhớ của Cố Thính Vũ, Tẩm phu nhân chính là bộ dạng mẹ kế ác độc điển hình dáng dấp diêm dúa lòe loẹt không có nửa điểm tốt, đối với hạ nhân cay nghiệt đối với hai huynh muội nàng xảo quyệt, chỉ biết vàng bạc châu báu lăng la tơ lụa, không có phân nửa đầu óc nhưng một lòng muốn thâu tóm quyền hành kinh tế Hầu phủ, quốc công vừa qua đời liền nháo lên đòi phân gia sản, may năm đó có lão quản gia Phí Hưng khổ sở chống đỡ, hơn nữa nàng lại không có con, cuối cùng mới không để cho nàng được như ý nguyện. Sau đó Cổ Ỷ Lâu nhận tước vị, lại từ từ có danh tiếng ở dân gian cùng triều đình, Tẩm phu nhân mới dần dần kiêng kị không dám náo loạn, chỉ ở Tẩm viên thỉnh thoảng bắt hạ nhân trút giận.

Còn về nô bộc trong Hầu phủ, trừ lão quản gia Phí Hưng, địa vị tương đối cao liền kể đến tứ đại thị tỳ. Ngụy Tử cùng Điện Hồng, Tường Phong đều đã gặp qua, từ nhỏ đã vào trong phủ làm tỳ nữ, phụ trách sinh hoạt hàng ngày của Cố Ỷ Lâu, đi theo bên người đã lâu. Trừ tài văn chương âm luật, cũng có tập võ, Ngụy Tử phong tư thướt tha, Điện Hồng ngây thơ lanh lợi, hai đóa hoa hiểu ý người. Còn một thị tỳ khác gọi là Diêu Hoàng, được Cố Ỷ Lâu cứu lúc bị thương bốn năm trước (Nam nhân Hầu phủ rất có truyền thống a, thích cứu người lại thích thu nhập người mình cứu vào phủ), Nghe nói là một mỹ nhân lạnh lùng, không thích để ý đến người khác. Cố Ỷ Lâu còn cấp cho nàng một tiểu viện để ở, nàng thích nghiên cứu dược vật hoa cỏ, nên chỉ phụ trách chăm sóc sức khỏe cho Cố Ỷ Lâu. Người còn lại chính là vị mới vào phủ không lâu Âu Bích bán thân chôn cha kia.

Tứ đại thị tỳ đều dùng tên loài hoa Mẫu Đơn để đặt, vì vậy Tường Phong cười hỏi Cố Thính Vũ, có cô nương nào tên là "Triệu Phấn" không. Cố Thính Vũ yên lặng một hồi, giọng nói buồn bã nói cho nàng, đã từng có một thị tỳ tên là "Triệu Phấn", vốn là con nhà đàng hoàng mà Đoan Vương tặng cho Cố Ỷ Lâu, nàng ra rất biết thân phận, rất được Cố Ỷ Lâu tín nhiệm, còn để cho nàng đặc biệt phụ trách công việc trong thư phòng. Đáng tiếc, sau đó không biết làm sao đυ.ng phải Tẩm phu nhân, bị bắt đến Tẩm viên tra hỏi, sau đó nghe nói bị Lê Tuyết cào mặt, Triệu Phấn nghĩ không thông liền nhảy xuống giếng tự sát. Từ đó về sau, Cố Ỷ Lâu liền hạ lệnh trong phủ không được phạt người lung tung, cũng không để Cố Thính vũ cùng Ngụy Tử các nàng đến gần Tẩm phu nhân.

Tường Phong nghe mà thổn thức không dứt, vỗ vai Cố Thính Vũ coi như an ủi, thâm trạch đại viện chính là phiền toái như vậy a, thật may mình sẽ nhanh chóng rời khỏi đây. Nhưng là, nàng chưa nghĩ tới, mới đảo mắt một cái, buổi chiều mình lại cùng cái vị Tẩm phu nhân ác độc tàn nhẫn chanh chua khắc khiệt trong truyền thuyết kia đối mặt giao phong.

* * *

"Tiểu Hầu, ngươi đây là ý gì?" Tường Phong "ba" một tiếng đem hai đoạn mũi tên linh vũ nặng nề nắm xuống mặt bàn trong lương đình bát giác, quai hàm bạnh ra, xem ra quả thật tức giận không nhẹ.

Cố Ỷ Lâu đang chơi cờ một mình liếc nhìn mũi tên gãy, không hốt hoảng không vội vàng ngẩng đầu lên, bình thản hỏi: "Hoa thế muội có bị thương không?"

"Ta phi, ngươi bớt giả bộ vô tội trước mặt ta đi." Tường Phong tức giận cắt ngang hắn, một chân đạp lên ghế đá, từ trên cao nhìn xuống trợn mắt nhìn hắn, "Ta vừa mới bay đến đầu tường, bảy tám mũi tên từ bốn phương tám hướng bắn tới, may mà ta phản ứng nhanh nhạy, nếu không ngươi trực tiếp bảo Lâm Tử Lăng tới hốt xác ta đi."

"Nga? Hóa ra Hoa thế muội còn nhớ án tử trên người ngươi a." Cố Ỷ Lâu nâng chén trà khẽ nhấp một ngụm, tiếp tục từ tốn nói, "Cố mỗ đã sớm nói với Hoa thế muội, trước mắt chỉ là bảo lãnh ngươi ra, khi án tử chưa kết thúc thì không được tự ý dời đi, lúc đó chính ngươi cũng đã đáp ứng. Bất quá, thấy ngươi một thân công phu quả là thượng thừa, ta vẫn nên đề phòng một chút." Vừa nói, quay đầu hướng Ngụy Tử phía sau phân phó, "Hôm nay ám vệ làm việc rất tốt, nhớ trọng thưởng."

Tường Phong bỗng dưng trợn to mắt, cuối cùng vẫn nhịn không được nổi giận. Nàng nắm cằm cẩn thận quan sát Cố Ỷ Lâu một hồi, rốt cuộc thở dài chua xót: "Tiểu Hầu a, trước kia ta nhìn lầm rồi, bây giờ mới phát hiện ra, hóa ra ngươi là con người âm hiểm như vậy."

"Hoa thế muội quá khen." Cố Ỷ Lâu khẽ mỉm cười, khí định thần nhàn đặt một quân cờ đen xuống, "Ta cũng mới phát hiện, hóa ra ngươi trừ việc nói chuyện không đáng tin cậy ra, công phu lật lọng không giữ lời cũng là bậc nhất."

Tường Phong cười khanh khách không đáp, thu hồi nanh vuốt gác chân ngồi xuống. Di, tên tiểu Hầu này sao đột nhiên lại trở nên mồm mép lanh lợi như vậy, có ý tứ có ý tứ. Bất quá, hảo nữ không đôi co thua thiệt trước mắt, tương lai còn dài, tương lai còn dài, lần này tạm thời bỏ qua không so đo.

Cố Ỷ Lâu lại đặt một quân cờ trắng xuống, không nghe thấy Tường Phong tiếp tục bất bình gào thét, hắn tò mò ngẩng đầu lên nhìn Tường Phong đang nhìn chằm chằm bàn cờ không nói chuyện, ôn hòa cười hỏi: "Hoa thế muội có hứng thú hạ cờ không?"

"Được. Dù sao cũng nhàn rỗi, lại không thể rời khỏi cái nơi quái quỷ này, đánh cờ giải sầu cũng tốt." Tường Phong không khách sáo, trực tiếp nhón lấy quân cờ đen đặt xuống.

Cố Ỷ Lâu đáp lại, tiếp tục nhàn nhạt nói: "Ta đã viết thư cho Hoa thế bá, chờ vụ án xong, đoán rằng người của Hoa gia cũng sẽ tới đón ngươi."

"Tùy tiện." Tường Phong nhanh chóng hạ một quân cờ, thờ ơ đáp, dù sao người Hoa gia tới cũng là bắt Tiểu Hoa, cùng ta không liên quan.

Cố Ỷ Lâu đối với thái độ dửng dưng này cùa nàng hơi sững sờ, hắn tưởng nàng sẽ ồn ào náo nhiệt một phen kiên quyết không trở về, không nghĩ tới lại đáp ứng sảng khoái vậy. Hắn nhặt một quân lên chuẩn bị đặt xuống, nhưng lại dừng giữa không trung, ôn hòa nhắc nhở: "Hoa thế muội, tay ngươi vừa rồi thật là không hợp quy củ a."

"Hử?" Tường Phong nhìn ván cờ một chút, lơ đễnh khoát tay, "Cái thứ gọi là quy củ, chính là dùng để phá vỡ, ngươi đừng bảo thủ như thế, tiếp tục tiếp tục."

* * *

"Tiểu Hầu a, chơi cờ cũng giống như làm người, phải biết linh hoạt biến hóa, lúc nào cũng đàng hoàng cũng không tốt." Tường Phong nằm bò trên bàn đá, tựa tiếu phi tiếu nhìn chằm chằm Cố Ỷ Lâu phía đối diện.

Nghe vậy, hắn hạ cờ xuống, tuấn mi nhếch một cái, dù bận vẫn ung dung nhìn Tường Phong nói có hàm ý, "Nga? Thí dụ như?"

"Hắc hắc, ví dụ như ta nói vụ án này đi, thật ra thì cũng không có gì, tiểu Hầu ngươi nếu có thể đem ta từ trong nhà lao đi ra, vận thì thuận tiện giúp ta đem vụ án này loại bỏ đi." Tường Phong cười âm hiểm, thò đầu qua thấp giọng đưa ra chủ ý, "Táy máy chân tay một chút cũng được đi, tìm người hắc đạo uy hϊếp Bao Quýnh để hắn chủ động rút lại án, hoặc là cầm tiền và nữ nhân tới mê hoặc Lâm Tử Lăng khiến hắn không giải quyết được gì, dù sao tiểu Hầu ngươi có quyền có tiền như vậy, không dùng để ỷ thế hϊếp người quả thật lãng phí."

* * *

"Ngươi nhìn ta làm gì?" Ta là vì nghĩ tốt cho mọi người a, nếu cứ tiếp tục ở trong Hầu phủ, các ngươi thấy ta sẽ thấy phiền, ta cũng bực bội đến phát hoảng, sớm xóa án mọi người đều thoải mái. "Tường Phong giang tay ra, ra sức thuyết phục.

Yên lặng hồi lâu, Cố Ỷ Lâu rốt cuộc mở miệng," Hoa thế muội, ta vẫn luôn tò mò, tại sao ngươi lại vào Bao phủ ăn trộm? "

" Oan uổng a! "Tường Phong lập tức giơ hai tay hô to," Ta nào có trộm đồ, đơn thuần chỉ là hiểu lầm thôi. "Thấy gương mặt không tin tưởng của Cố Ỷ Lâu, nàng khẽ thở dài," Được rồi, ta nói thật, quả thật không phải là đi nhìn mỹ nữ Bao Y Y. "Ngừng một chút, cố làm ra vẻ đỏ mặt cúi đầu xoắn vạt áo, giọng nói cũng nhỏ đi," Thật ra thì, ta đi nhìn là.. soái ca. "

* * *

" Thật thật. "Tường Phong giống như gà mổ thóc gật gù, vẻ mặt có chút nóng vội, sợ Cố Ỷ Lâu không tin tưởng," Ta cùng Tiểu Hoa nghe nói Bao phủ mở dạ tiệc, mời rất nhiều thanh niên tài giỏi anh tuấn, vì vậy tò mò muốn đi xem một chút, kết quả mới đi đến hậu viện liền bị phát hiện. Ở trong tù ta sợ các người cười nhạo, nên mới nói dối. "Vừa nói, giơ tay phải lên sắc mặt nghiêm túc trịnh trọng thề," Ta có thể hướng trời minh giám, tuyệt đối không có trộm đồ, nếu như ta trộm một viên ngói trong Bao phủ, một phân một hào, ta sẽ chết không được tử tế, chết không toàn thây, hài cốt không còn, làm gì cũng thất bại, xương cốt thành tro.. "

" Khụ "Cố Ỷ Lâu dở khóc dở cười vội vàng lên tiếng ngăn cản Tường Phong tiếp tục nói ra mấy lời thề độc địa rợn người," Ta tin, người không cần thề nữa, nào có chuyện tự nguyền rủa mình như vậy. "

Tường Phong hì hì cười một tiếng, không nghiêm túc, ôm lấy bả vai Cố Ỷ Lâu, giọng nói vô cùng chân thành," Những điều ta nói là thật, vô cùng thật, ngươi suy nghĩ một chút, Hoa.. Nhà ta có tiền như vậy, bảo bối gì chưa thấy qua, tại sao ta phải mạo hiểm đi trộm a, lại không thiếu mấy đồng tiền. "

Cố Ỷ Lâu nửa tin nửa ngờ, đang muốn đáp lời. Bỗng nhiên, một tiếng hừ lạnh từ bên ngoài đình truyền tới, tiếp đó là giọng nói một nữ nhân," Quả là náo nhiệt, Hoa gia đại tiểu thư quả nhiên không phải người thường, bỏ mặc bạn bè, không biết liêm sỉ.."

* * *

Mùng ba tháng năm, cùng Quận chúa Cố Thính Vũ giao hảo, biết được bí mật của Hầu phủ. Bát quái cho dù nhỏ, Phong đều yêu thích, biết càng nhiều, càng hãm sâu, rút ra cũng khó, hối hận cũng vậy. --------《Tường Phong hồi ức lục》

Tiểu lang nói: Lê Tuyết ngươi thật không có tiền đồ, chỉ như vậy đã bị khuất phục.

Lê Tuyết nói: Sói mà giả bộ làm chó như ngươi thì cút sang một bên, ngươi thì biết cái gì, thức thời mới là trang tuấn miêu, ai giống ngươi dựa vào nữ nhân mới kéo dài hơi tàn đến bây giờ, uy uy uy, đừng có đuổi theo ta. -------《Một chút chuyện giang hồ 》