"Ta nhặt hắn trên đường về."
Tiền Phú Quý biến sắc vội hỏi:
"Ngươi nói thật chứ?"
"Thật sự! Chúng ta quen biết bao năm ta còn lừa ngươi làm gì?" Tôn đại phu nghiêm túc đáp, giọng đầy lo lắng.
"Người này lai lịch bất minh, Lão Tiền ta khuyên ngươi nên đưa hắn đi nơi khác mà bỏ. Hiện tại hắn thần trí mơ hồ sống dở chết dở có khi chẳng nhớ nổi ngươi là ai đâu."
Tiền Phú Quý siết chặt nắm tay lòng rối như tơ vò.
Ông đi qua đi lại trong phòng thỉnh thoảng liếc nhìn chàng trai trẻ ngồi bất động rồi lại nghĩ đến đứa con gái bảo bối của mình.
Người này thân thế không rõ ràng thương tích đầy mình giữ lại sợ rằng sẽ rước họa vào thân.
Nhưng nếu bỏ mặc hắn...
Tiền Phú Quý thở dài giọng trầm xuống:
"Nếu ta bỏ mặc hắn còn sống được mấy ngày? Dù sao cũng là một mạng người đã cứu thì cứu cho trót."
Nghĩ đến những tổn thương con gái từng chịu ông càng thêm kiên quyết:
"Thôi thì coi như tích chút phúc đức cho con gái vậy. Lão Tôn chuyện này ngươi đừng tiết lộ ra ngoài giúp ta cứu hắn!"
Tôn đại phu thở dài, gật đầu:
"Ngươi đã quyết vậy ta cũng không thể khoanh tay đứng nhìn. Nhưng ta nói trước giữ được mạng hắn đã là may mắn lắm rồi. Còn mắt tai có hồi phục được không thì ta không dám chắc."
Những ngày sau đó vị hôn phu mới của Tiền Đóa Đóa mỗi ngày đều phải uống thuốc ba lần, châm cứu ít nhất một canh giờ.
Một nửa nha hoàn trong phủ được điều đến để chăm sóc hắn.
Điều khiến Tiền Đóa Đóa bực bội nhất chính là Tiền Phú Quý dường như sợ nàng chưa nhiễm đủ khí bệnh từ người này nhất quyết bắt nàng chuyển về ngủ chung phòng với hắn.
Kết quả cả gian phòng lúc nào cũng nồng nặc mùi thuốc chẳng khác nào một hiệu thuốc bắc.
Mỗi khi chỉ có hai người nàng lại tức tối túm tai hắn, oán giận:
"Ngươi còn định uống thuốc đến bao giờ? Cả đời này có dứt được không?"
Dĩ nhiên nàng chẳng nhận được câu trả lời nào.
"Hừ, ngươi điếc thì cũng chẳng nghe thấy mà!"
Chiếc ghế dài chật chội này thực sự không thoải mái với thân hình mũm mĩm của nàng. Nhưng vì cái ấm sắc thuốc đã chiếm hết chiếc giường lớn nàng đành cắn răng chịu đựng.
Không được! Nhất định phải thay đổi!
"Người đâu gọi thợ mộc đến cho ta!"
Lệnh của đại tiểu thư, không ai dám chậm trễ.
Chẳng mấy chốc, thợ mộc đã có mặt.
"Đại tiểu thư có gì căn dặn?"
Tiền Đóa Đóa dõng dạc giơ ba ngón tay, nghĩ ngợi một chút rồi giơ luôn cả năm:
"Mở rộng giường của ta thêm năm thước!"
"... Năm thước?"
Thợ mộc ngỡ mình nghe lầm, cẩn thận hỏi lại:
"Ý tiểu thư là làm một chiếc giường rộng năm thước hay mở rộng giường hiện tại thêm năm thước?"
"Mở rộng giường hiện tại thêm năm thước!" Tiền Đóa Đóa mất kiên nhẫn.
Thợ mộc lúng túng:
"Nhưng… như vậy trông kỳ quặc lắm."
"Ta thích! Ngươi chỉ cần làm theo là được, đừng lắm lời!"
Thợ mộc vẻ mặt khó xử:
"Giường của tiểu thư vốn đã rộng hơn bình thường rồi. Nếu mở rộng thêm năm thước nữa thì... nó không còn là giường nữa mà là giường đất mất thôi!"
Tiền Đóa Đóa: "..."
"Vậy thì làm luôn cho ta một chiếc giường đất đi!"
Ở Tiền gia không ai dám trái ý Tiền Đóa Đóa thế nên thợ mộc lập tức lui về chuẩn bị thi công.
Những ngày nhàn rỗi Tiền Đóa Đóa ngồi suy nghĩ.
Thân hình mập mạp thế này quả thực không ổn nàng phải giảm cân thôi!
Nàng nhẩm tính sơ qua với chiều cao và cân nặng hiện tại ít nhất cũng phải giảm từ hai mươi đến ba mươi cân mới miễn cưỡng coi là vừa mắt.
Từ nhỏ nàng đã được nuông chiều, ăn ngon mặc đẹp da dẻ trắng trẻo mềm mại người lúc nào cũng phảng phất hương thơm dễ chịu.
Nghĩ đến cảnh mình gầy đi, lại che được vết bớt trên mặt, nàng phấn khởi tưởng tượng:
"Chẳng phải lúc đó ta sẽ trở thành một đại mỹ nhân sao?"
Đang đắc ý bỗng một giọng nói vang lên:
"Đóa Đóa, con đang nghĩ gì mà cười vui vẻ thế?"
Tiền Phú Quý vừa về đến nhà đã thấy con gái cười một mình không nhịn được hỏi.
Thực ra, Tiền Đóa Đóa dù hơi tròn trịa nhưng so với những người quá khổ thì vẫn chưa đến mức thái quá.
Ngược lại chính Tiền Phú Quý - với thân hình tròn trĩnh mỗi khi đi đường đều thở hồng hộc - mới thực sự là ví dụ hoàn hảo của hai chữ “béo phì”.