Chương 76: Tướng Công

Hắn không trả lời ngay chỉ lặng lẽ quan sát nàng một hồi lâu rồi bỗng bật cười giọng nói trầm thấp mà đầy ẩn ý:

“Vừa rồi có người khuyên ta nên giữ ngươi lại. Hiện tại ta quyết định thử nghe theo một lần. Hy vọng… ngươi sẽ không hối hận.”

Nàng chăm chú nhìn hắn, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác khó tả.

Cuối cùng, nàng nhẹ nhàng gật đầu.

“Hảo. Ta nhất định không hối hận.”

Tiền Đóa Đóa cùng Triệu Nhi theo chân Quân Mạch trở về phủ.

Phủ đệ rộng lớn xa hoa không thua kém gì phủ của hoàng tử Đại Lương.

Hoàng đế Đại Lương từ trước đến nay luôn rộng rãi trong việc tiếp đãi khách của nước khác.

Bên ngoài phủ thị vệ canh phòng nghiêm ngặt hơn hai mươi người thay phiên nhau túc trực cả ngày lẫn đêm.

Nói là bảo vệ nhưng thực chất là giám sát.

Bọn họ có thể trốn ra ngoài cứu nàng nhưng không thể lén mang nàng trở về.

Vậy nên họ đành phải nghĩ ra một lý do thích hợp để danh chính ngôn thuận đưa nàng vào phủ.

“Phùng tiểu thư, nhớ kỹ ngươi là lễ vật mà thiếu gia Kim gia tặng cho thế tử.”

Một chính thê đường đường lại trở thành lễ vật nghĩ đến thôi cũng đủ khiến Tiền Đóa Đóa cảm thấy chua xót.

Nhưng điều khiến nàng khó chịu hơn cả chính là cách xưng hô kia.

“Ta không họ Phùng, ta họ Tiền. Tên ta là Tiền Đóa Đóa.”

Người hầu trước mặt nhếch môi cười, giọng điệu đầy trêu chọc: “Biết rồi tiền nhiều hơn tiểu thư chứ gì. Vậy lát nữa ta sẽ cho người mang đến hai chiếc vòng vàng, hợp với cái tên của ngươi.”

Tiền Đóa Đóa: “…”

Nàng nhìn theo bóng lưng nam hầu rời đi bất giác bĩu môi. Người này đúng là… đáng ghét!

Sau khi hắn rời đi, Triệu Nhi bên cạnh mới thấp giọng nói: “Tiểu thư, nô tỳ cứ thấy bất an. Trong phủ thế tử ánh mắt của những nữ nhân kia khi nhìn chúng ta rất lạ.”

Lạ sao?

Tiền Đóa Đóa tâm trí đều đặt trên người Quân Mạch thật sự không để ý đến ánh mắt người khác.

“Thật mà!” Triệu Nhi ghé sát, giọng càng nhỏ hơn: “Nô tỳ cảm thấy bọn họ… không giống tỳ nữ bình thường.”

Không phải tỳ nữ? Vậy thì là gì?

Hay là…

Không thể nào!

Từ khi hồi kinh, Quân Mạch vẫn luôn dưỡng thương trong phủ. Mà trước đó… Tiền Đóa Đóa bỗng chột dạ rụt cổ. Thành thân đêm đó hắn căn bản không biết nàng ở đâu chắc chắn là một kẻ ngây thơ rồi.

Nàng bật cười vỗ vai Triệu Nhi, nhẹ giọng dỗ dành: “Đừng nghĩ linh tinh. Chúng ta mới đến trước hết cứ hòa thuận với mọi người đã.”

Dù sao nàng cũng là đến để làm hiền thê của Quân Mạch không phải để gây chuyện.

Thấy nàng đã quyết như vậy, Triệu Nhi đành bĩu môi không nói thêm gì nữa.

“Tiểu thư, nô tỳ đi nghỉ một lát. Chân vẫn còn đau vì bị lạnh cóng.”

Tiền Đóa Đóa bật cười: “Ngươi đó đã bị thương còn nói nhiều thế. Mau nằm xuống đi, ta giúp ngươi thoa thuốc.”

“Không cần đâu, nô tỳ tự làm được mà!”

“Ngu ngốc, hai chúng ta còn khách sáo gì nữa?”

Nói rồi, Tiền Đóa Đóa vén ống quần Triệu Nhi lên cẩn thận thoa thuốc.

Đột nhiên nàng như nhớ ra điều gì, liền dịu dàng nói: “Ta nhớ có một loại hương phấn có thể trị vết thương do lạnh lại không để lại sẹo. Ngươi cứ chịu khó một chút mai ta viết đơn thuốc bảo người đi mua nguyên liệu về rồi tự tay điều chế cho ngươi.”

Triệu Nhi cười ngọt ngào khẽ đáp: “Tiểu thư nói gì, nô tỳ cũng nghe.”

Sau khi thay nữ trang Tiền Đóa Đóa ngồi trước gương đồng lặng lẽ ngắm nhìn bản thân thật lâu.

Khoác lên người bộ y phục nữ tử điểm chút phấn son, cài thêm trâm hoa… thì ra, nàng cũng có thể xinh đẹp đến vậy.

Trong gương, bỗng xuất hiện một bóng người.

Ánh mắt hắn tĩnh lặng, nhưng sâu thẳm như có gợn sóng ngầm.

Tiền Đóa Đóa bật cười, xoay người ôm chặt lấy eo hắn.

“Tướng công hôm nay chàng thấy ta có đẹp không?”

Khóe môi Quân Mạch khẽ cong dù lời nói có chút hờ hững nhưng cũng đủ khiến nàng vui vẻ cả ngày.

“Đẹp. Chỉ là trâm hoa chưa cài ngay ngắn.”

Hắn đưa tay tháo cây trâm trên tóc nàng xuống, nhẹ nhàng cài lại.