Chương 66: Về Tiên Dược Cốc

Triệu Nhi nghe vậy vừa buồn cười vừa xót xa:

"Tiểu thư lại nói lời ngốc nghếch rồi! Hiện tại bên cạnh tiểu thư chỉ có Triệu Nhi nhưng sau này khi tìm được cô gia, tiểu thư sẽ có thêm một người thân nữa. Về sau hai người còn sinh tiểu thiếu gia, tiểu tiểu thư, chẳng phải càng thêm sum vầy hay sao? Đúng rồi, tiểu thư chúng ta sẽ đi đâu tìm cô gia đây?"

Đi đâu để tìm đây?

Tiền Đóa Đóa khẽ siết chặt vạt áo, giọng nói nhẹ như gió thoảng:

"Trước tiên đến Tiên Dược Cốc."

"Tiên Dược Cốc?" Triệu Nhi tròn mắt ngạc nhiên. "Không phải chúng ta đi tìm cô gia sao?"

Tiền Đóa Đóa mỉm cười:

"Bà vυ" từng để lại cho ta một món đồ, ta muốn đến lấy trước."

"Bà vυ" để lại đồ cho tiểu thư?" Triệu Nhi thoáng sửng sốt nhưng không hỏi thêm. Tiểu thư quyết định thế nào, nàng chỉ việc nghe theo mà làm.

Hai chủ tớ nhanh chóng thuê xe ngựa rời khỏi kinh thành.

Trong khi đó vụ mất tích tại hoa lâu đã khiến cả kinh thành dậy sóng.

Một vị công tử họ Phùng hào phóng vung tay ngàn vàng mua hoa khôi còn chưa kịp hưởng thụ thì đã bị bắt cóc ngay trong đêm. Khi quan sai điều tra và lần theo dấu vết đến Vọng Nguyệt Lâu thì cả hai huynh đệ họ Phùng đều đã biến mất không dấu vết.

Tiểu nhị trực đêm kể lại rằng, sáng sớm nay tiểu Phùng công tử rời khỏi quán với dáng vẻ hoảng loạn, bộ dạng như thể ca ca của hắn đã gặp chuyện chẳng lành. Ban đầu mọi người còn bán tín bán nghi nhưng khi quan sai đến tra xét mới hay cả hai vị công tử đều đã thực sự gặp nạn.

Điều tra ban đầu cho thấy, huynh đệ nhà họ Phùng mất tích không rõ tung tích. Vì bọn họ trọ tại tầng bảy của Vọng Nguyệt Lâu nơi dành cho giới thượng lưu quan phủ không dám lơ là, đành phải dán bố cáo khắp nơi để tìm kiếm manh mối.

Tin tức chẳng mấy chốc đã truyền đến tai Hồng cô nương ở Kim phủ.

Nàng hoảng hốt chạy đến nha môn dò hỏi tình hình. Khi nghe nói Phùng đại công tử vì tiêu ngàn vàng mua hoa khôi mà bị kẻ xấu nhắm tới nàng lập tức phản bác:

"Không thể nào! Phùng công tử không phải người như vậy."

Kim Minh đứng phía sau thở dài:

"Thất muội nhìn mặt mà bắt hình dong e là không đúng."

"Không, không thể nào!" Hồng cô nương gấp gáp nói. "Chắc chắn là do hắn bị chủ nợ bắt đi! Không ổn rồi, bọn họ đang gặp nguy hiểm!"

Quan sai nghe vậy, lập tức trầm giọng hỏi:

"Chủ nợ? Ý cô nương là sao?"

Hồng cô nương nhanh chóng giải thích:

"Hai huynh đệ họ Phùng đến kinh thành là để tìm một kẻ thiếu nợ Phùng gia một khoản tiền khổng lồ. Phùng công tử không phải hạng người ham mê tửu sắc. Hắn vào hoa lâu, chắc chắn là vì phát hiện tung tích của kẻ đó. Nhất định là thế! Người kia tối qua cũng có mặt ở hoa lâu nên mới ra tay với hắn!"

Lời nàng nói khiến vụ án càng trở nên phức tạp hơn.

Ban đầu quan phủ chỉ nghĩ đây là một vụ bắt cóc nhằm vào kẻ giàu có nhưng giờ xem ra chuyện không chỉ đơn giản là lòng tham!

"Cô nương có biết kẻ nào đã thiếu nợ Phùng gia không?"

Hồng cô nương khựng lại, lắc đầu:

"Chỉ biết đó là một đối tác làm ăn cũ. Sau khi thiếu một số tiền lớn hắn đã mai danh ẩn tích, không để lại chút manh mối nào."

Quan phủ nghe vậy mà đau đầu. Mọi thứ đều chỉ là suy đoán không có manh mối người mất tích lại là người ngoài điều tra kiểu gì đây?

Nhưng chuyện này lại xảy ra ngay giữa kinh thành dưới chân thiên tử nếu xử lý không thỏa đáng quan phủ cũng khó lòng yên ổn.

Quan sai trầm ngâm một lúc rồi nói:

"Hai vị cứ tạm thời trở về đi. Đa tạ cô nương đã cung cấp tin tức. Nếu có kết quả chúng ta sẽ lập tức thông báo cho Kim phủ."

Kim Minh thở dài vỗ vai muội muội:

"Nghe theo Trương đại nhân đi chúng ta về thôi."