Chương 5: Đây Là Lão Cha Hôm Nay Chộp Tới Người

Dưới con mắt của bậc cha mẹ, con cái luôn là tuyệt vời nhất. Tiền Phú Quý cũng không ngoại lệ. Tiền Đóa Đóa có thể hiểu được điều đó nhưng ngay cả đám nha hoàn và bà tử trong phủ cũng nhìn nàng bằng ánh mắt đầy sủng ái như vậy thật khiến nàng không biết nên khóc hay cười.

“Lão gia, tiểu thư hiếm khi vui vẻ như vậy cứ để nàng làm theo ý mình đi.” Bà vυ" bên cạnh cười nhẹ lên tiếng.

"Haha, được! Đóa Đóa đi cùng cha nào!"

Tiền Đóa Đóa: "..."

Nàng đúng thật là được nuông chiều quá mức mà lớn lên. Bao nhiêu yêu thương dồn cả vào người nàng để rồi cuối cùng nàng lại trở thành một thân hình đầy thịt mỡ thế này đây.

Tiền Phú Quý không trực tiếp dẫn nàng vào mà để nàng tự mình đi trước. Ban đầu nàng còn thấy kỳ lạ nhưng khi vừa đến gần bình phong thì bỗng nghe thấy tiếng nước chảy.

Thì ra người mà cha nàng vừa “nhặt” về đang… tắm rửa.

Tiền Đóa Đóa tròn mắt, khóe miệng giật giật.

Lão cha này… đúng là hết thuốc chữa!

Nàng lập tức xoay người định rời đi nhưng đúng lúc đó hai gã sai vặt từ phía sau bình phong bước ra cúi đầu cung kính:

"Tiểu thư ngài đã đến. Vậy chúng nô tài xin lui."

Dứt lời bọn họ còn cẩn thận đưa cho nàng một chiếc khăn tắm.

Tiền Đóa Đóa: "..."

Từ chủ nhân đến hạ nhân cả phủ này đều kỳ quái đến mức phát rồ!

Bên trong không có bất kỳ động tĩnh nào. Người kia chẳng những không lên tiếng mà còn không có chút phản ứng nào điều này càng làm nàng thêm tò mò.

Người mà cha nàng nhất quyết cưới về cho nàng rốt cuộc là thần thánh phương nào?

Chẳng lẽ thật sự là “long phượng” trong nhân gian? Nếu không tại sao lại bình thản như vậy, không một chút phản ứng?

Nàng nheo mắt, khóe môi khẽ nhếch lên đầy gian tà.

Được thôi, nếu ngươi không động ta sẽ khiến ngươi phải động!

Nghĩ vậy, Tiền Đóa Đóa cất giọng mềm mại kéo dài đầy quyến rũ:

“Tướng công… nô gia đến giúp chàng kỳ lưng đây.”

Bên ngoài, hai gã sai vặt vừa đến cửa nghe câu này lập tức rùng mình lặng lẽ rảo bước nhanh hơn.

Tiền Đóa Đóa cố ý vẫy khăn tắm trong tay giọng nói càng thêm nũng nịu:

“Tướng công, nô gia tới xoa bóp cho chàng này...”

Nhưng người trong thùng tắm vẫn không hề phản ứng!

Nàng cúi đầu nhìn kỹ phát hiện hắn vẫn đang nhắm mắt.

Hừm, lá gan cũng lớn đấy! Dám phớt lờ ta sao? Nghĩ rằng chỉ cần nhắm mắt là có thể thoát được ư? Không có cửa đâu!

Nàng mỉm cười bàn tay mềm mại nhẹ nhàng đặt lên vai hắn giọng nói càng thêm ngọt ngào:

“Mau mở mắt ra nhìn nô gia đi nào!”

Nhưng đối phương vẫn bất động.

Giỏi lắm! Không né tránh, không mở mắt cũng không nói một lời. Hắn đúng là cao thủ nhẫn nhịn!

Được thôi nàng sẽ dùng tuyệt chiêu!

Tiền Đóa Đóa ghé sát tai hắn hơi thở ấm áp phả nhẹ bên cổ:

“Nếu chàng còn không mở mắt… nô gia sẽ hôn chàng đó nha.”

Dứt lời, nàng cố ý chu môi phát ra vài tiếng “chụt chụt” đầy mờ ám.

Nhưng ngay khi môi nàng chỉ còn cách hắn một tấc người kia vẫn không hề động đậy.

Tiền Đóa Đóa sững sờ.

Tên này… không bình thường chút nào!

Không còn cách nào khác, nàng đành buông tay ngồi xuống ghế bên cạnh chống cằm quan sát hắn.

Hơi nước từ thùng tắm bốc lên bao phủ lấy thân hình hắn khiến khung cảnh trở nên mờ ảo như một bức tranh sống động.

Hàng mày kiếm sắc nét, sống mũi cao thẳng làn mi dài vương vài giọt nước lấp lánh đôi môi mỏng nhợt nhạt… tất cả tựa như được chạm khắc từ một khối ngọc hoàn mỹ.

Mái tóc dài đen nhánh còn ướt, buông lơi trên làn da trắng mịn trông vừa yêu dị vừa cuốn hút.

Hắn nhắm mắt, lặng lẽ bất động tựa như một mỹ nhân đang ngủ say giữa tầng mây.

Tiền Đóa Đóa ngẩn người.

Nhan sắc này… là thần tiên phương nào hạ phàm đây?

Lúc này nàng mới hiểu cha nàng thực sự không lừa nàng.

Nhưng mà…

Nàng hít sâu một hơi cố gắng xua đi những suy nghĩ vẩn vơ nghiêm túc lên tiếng:

“Này, ngươi rốt cuộc làm sao bị cha ta lừa đến đây thế?”

Hắn vẫn im lặng.

Tiền Đóa Đóa suy nghĩ một lát cảm thấy hắn rất có khả năng là bị bắt về.

Vậy nên nàng ra vẻ chân thành nghiêm túc nói:

“Ta có thể lén thả ngươi đi.”

Thấy hắn vẫn không phản ứng, nàng đổi cách khác:

“Nếu ngươi vì nghèo khó mà bị bán vào đây ta có thể cho ngươi ít bạc. Ngươi cầm bạc đi làm ăn buôn bán nửa đời sau cơm no áo ấm.”

Lời đề nghị này quá tốt rồi chứ?

Vậy mà người kia vẫn không nhúc nhích.

Tiền Đóa Đóa bực bội chống cằm nhìn chằm chằm người trước mặt, trầm ngâm suy nghĩ.

Rốt cuộc hắn có lý do gì mà thà nhắm mắt chờ chết cũng không chịu mở miệng đây?