Triệu Nhi run rẩy nói:
“Kinh diễm… Quá kinh diễm! Tiểu thư! Mau mở mắt đi! Bây giờ mà bước ra đường, chắc chắn sẽ khiến vô số thiếu gia si mê quỳ rạp dưới chân!”
Quân Vô Trần đứng bên cạnh, khẽ cong môi cười nhạt.
Tiền Đóa Đóa hít sâu một hơi, chậm rãi mở mắt.
Phản chiếu trong gương đồng, là một dung nhan trắng nõn tinh khiết không tì vết.
Triệu Nhi trợn tròn mắt, không thể tin vào cảnh tượng trước mắt những vệt trắng đυ.c như mạng nhện ban nãy đã hoàn toàn biến mất chẳng còn để lại dù chỉ một dấu vết.
Làn da Tiền Đóa Đóa giờ đây trắng mịn như ngọc phối hợp cùng đôi mắt long lanh tựa trời sao, dung nhan tinh xảo đến mức tựa như tiên nữ giáng trần, thanh khiết không vương chút bụi trần.
Thật đẹp.
Thật sự quá mức xinh đẹp.
Triệu Nhi vô thức nín thở như thể nếu cất tiếng thì vẻ đẹp ấy sẽ tan biến như ảo ảnh.
Nhưng ngay sau đó, nàng chợt thở dài phá tan khoảnh khắc mộng mị ấy:
“Chỉ là… hơi gầy một chút…”
Nàng chép miệng, lập tức hạ quyết tâm:
“Phải bồi bổ cho tiểu thư thật tốt! Tương giò, thịt kho Đông Pha, bao tử cửu chuyển… Chỉ cần chăm sóc kỹ một chút chẳng mấy chốc tiểu thư sẽ lại hồng hào như trước thôi!”
Trời ạ! Tại sao thẩm mỹ của bọn họ cứ xem béo tốt là đẹp chứ? Đây là nuôi tiểu thư hay là nuôi heo vậy hả?
Sau khi khôi phục dung mạo, Tiền Đóa Đóa quyết định rời khỏi sơn cốc tự mình tìm kiếm tung tích người thân.
Quân Vô Trần nghe xong lập tức phản đối.
“Giang hồ gần đây đồn rằng có một tổ chức đang ráo riết truy tìm hậu nhân của Phùng Hâm Nguyệt. Ngươi chắc chắn muốn rời khỏi Tiên Dược Cốc lúc này sao?”
“Nhưng ta không phải hậu nhân của Phùng Hâm Nguyệt.” Tiền Đóa Đóa bình thản đáp.
Quân Vô Trần bật cười, giọng điệu có phần trêu chọc:
“Nhưng bọn họ lại cho rằng ngươi là. Người mà bọn họ đang tìm kiếm… chính là ngươi.”
Ai… Thật là oan uổng! Câu nói “Ngọc có tội vì kẻ sở hữu nó” chưa bao giờ lại đúng đến thế.
Triệu Nhi nhíu mày, không khỏi cảm thán:
“Nhưng mà tiểu thư bây giờ đã khác trước kia rồi mà?”
Đúng vậy.
Tiền Đóa Đóa đưa tay chạm nhẹ lên gương mặt mình, chợt bừng tỉnh.
Nàng bật cười, ánh mắt lóe lên tia tinh nghịch:
“Bọn họ đang tìm một người có vết bớt trên mặt vậy thì làm sao có thể nhận ra ta được?”
Quân Vô Trần khẽ chạm vào mũi, không nói gì thêm.
Triệu Nhi híp mắt nhìn hắn rồi bất chợt buột miệng trêu chọc:
“Ngươi không phải là đang luyến tiếc bọn ta đấy chứ?”
Quân Vô Trần nhíu mày, bực dọc xua tay:
“Lăn, lăn, lăn! Ai thèm luyến tiếc hai ngươi? Hai cái tai họa, ăn không biết bao nhiêu là thuốc bổ của ta rồi!”
Nói thì nói vậy nhưng đến ngày hai nàng rời đi, hắn vẫn âm thầm chuẩn bị rất nhiều hành trang.
Không chỉ có dược phẩm cần thiết mà còn có một cây tụ tiễn nhỏ nhắn, tinh xảo vô cùng.
“Hãy dùng để phòng thân. Giờ không còn vết bớt bảo vệ trên mặt nữa tất nhiên sẽ càng dễ bị kẻ xấu dòm ngó.”
Tiền Đóa Đóa không khách sáo nhận lấy tụ tiễn.
Ngay sau đó, Quân Vô Trần lại lấy ra một cây sáo nhỏ nhẹ nhàng đặt vào tay nàng.
Tiền Đóa Đóa ngẩn người, ngạc nhiên hỏi:
“Nhưng ta không biết thổi sáo.”
Quân Vô Trần khẽ cười, giọng nói trầm ấm như gió thoảng:
“Chỉ cần thổi lên là được. Nếu như không có nơi nào để đi cứ đến bên ngoài Tiên Dược Cốc thổi sáo, ta sẽ ra đón các ngươi.”
Triệu Nhi, người vẫn luôn trêu ghẹo hắn, lần này lại lặng đi trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả.
Nàng chớp chớp mắt, giọng nói có chút nghèn nghẹn:
“Thần y, ta phát hiện ra ngươi thật sự rất tốt.”
Quân Vô Trần bật cười, khẽ gõ nhẹ lên trán nàng:
“Ngốc à, bây giờ mới nhận ra sao?”
Tiền Đóa Đóa cúi đầu, vô thức siết chặt cây sáo trong tay.
Nàng muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại nuốt xuống.
Triệu Nhi vô tâm vô tư, không nhận ra điều khác lạ. Nhưng Quân Vô Trần thì thấy rõ.
Hắn chăm chú nhìn nàng, ánh mắt sâu thẳm như muốn nhìn thấu tâm tư nàng. Giọng nói trầm thấp vang lên:
“Ngươi… có gì muốn nói với ta không?”
Tiền Đóa Đóa hơi sững lại, trái tim khẽ run lên.
Nàng mơ hồ có chút đoán được điều gì đó, nhưng lại không dám nghĩ sâu hơn.
Khẽ lắc đầu, nàng nhẹ giọng đáp:
“Không… không có gì.”
Quân Vô Trần thở dài, giọng nói trầm thấp:
“Vậy chờ đến khi ngươi nghĩ kỹ rồi hãy hỏi lại ta.”
Nói đoạn, hắn tiện tay ném ra một tấm bản đồ:
“Cầm lấy đi. Ngươi đến Nghiệp Thành một chuyến có lẽ sẽ tìm được hắn.”
Tấm bản đồ mở ra trước mắt Tiền Đóa Đóa từng ngọn núi, từng con sông đều được vẽ rõ ràng, tinh xảo đến kinh ngạc.
Những lữ quán ven đường, những nơi phòng thủ nghiêm ngặt, những khu vực thường xuyên có sơn tặc hoành hành hay con đường nào an toàn nhất tất cả đều được đánh dấu cẩn thận.
Thậm chí, phạm vi thế lực của các bang phái lớn nhỏ, những con đường mòn bí mật mà người thường không biết, cũng được chú thích tỉ mỉ.
Tiền Đóa Đóa cầm lấy bản đồ, lòng không khỏi dậy sóng.
Thời đại này vốn không có kỹ thuật in ấn hay bản đồ chụp lại, vậy mà có thể dựa vào nhân lực để vẽ ra thứ tinh vi như thế này… Đây rõ ràng là báu vật của bậc quân vương các quốc gia.
Vậy mà hắn lại có thể dễ dàng đưa cho nàng như vậy sao?