Chương 3: Tâm Mệt

Tiền Đóa Đóa nuốt nước bọt giọng có chút thay đổi:

"Cha ta đâu?"

Nghe vậy đám nha hoàn đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.

Thì ra tiểu thư không ăn là vì chưa thấy lão gia!

Quả nhiên, tiểu thư của bọn họ là người hiếu thuận nhất! Đến cả những món ngon hấp dẫn thế này mà cũng có thể kiềm chế chỉ vì muốn đợi lão gia, thật khiến người ta cảm động vô cùng.

Triệu Nhi cười đáp:

"Tiểu thư, lão gia lên phố tìm chàng rể tương lai rồi."

Tiền Đóa Đóa: "..."

Vừa có người chui lỗ chó trốn mất cha nàng đã lại đi bắt người mới sao?

Triệu Nhi hồn nhiên bổ sung:

"Ngài cứ ăn trước đi. Đợi người ăn no lão gia sẽ đưa vị hôn phu về. Tối nay, tiểu thư có thể động phòng rồi!"

Tiền Đóa Đóa chỉ cảm thấy... tâm trạng mệt mỏi vô cùng.

Nàng bây giờ chẳng khác gì mấy tên ác bá chuyên cướp đoạt dân nữ trong mấy bộ phim truyền hình.

Khổ nỗi thân xác này lại đúng là thiên kim tiểu thư của một nhà địa chủ ác bá.

Đúng lúc đó bên ngoài chợt vang lên tiếng huyên náo.

Thấy nàng cau mày, một nha hoàn vội lên tiếng giải thích:

"Bẩm tiểu thư là bọn họ đang chặt cây."

Tiền Đóa Đóa nhíu mày:

"Chặt cây? Vì sao phải chặt cây?"

Nha hoàn cười đáp:

"Do lão gia căn dặn. Từ nay về sau cây nào cao hơn đầu người đều phải đốn hết. Ngài còn lệnh bịt kín tất cả lỗ chó, hang chuột... xem bọn họ còn chạy trốn kiểu gì!"

Ngay cả hang chuột cũng không tha. Đúng là điên rồi!

Tiền Đóa Đóa thở dài. Nàng có thể chắc chắn rằng... nàng không điên nhưng cha nàng thì tuyệt đối có vấn đề.

Dựa theo ký ức của nguyên chủ, Tiền gia thực sự chẳng khác nào một "tòa thành kiên cố".

Cửa gỗ không chỉ dày nặng mà còn được bọc thêm một lớp sắt bên trên đóng đầy đinh nhọn.

Tường viện cao đến năm thước lại còn được dán đầy mảnh ngói vỡ để ngăn người trèo qua.

Để phòng ngừa chuyện tự sát, miệng giếng trong nhà cũng bị thu nhỏ lại thùng múc nước cũng làm bé theo.

Trước đây, lão gia còn định lấp luôn hồ sen trong viện nhưng thấy tốn quá nhiều đất đành cho người tháo sạch nước.

Còn chuyện chặt cây, tính ra đã có đến ba lần:

Lần thứ nhất vì có kẻ leo cây trèo tường trốn đi toàn bộ cây sát tường đều bị đốn sạch.

Lần thứ hai vì Tiền Đóa Đóa từng treo cổ tự sát tất cả những cây đủ cao để buộc dây đều bị chặt tận gốc.

Lần thứ ba... chính là lần này. Không biết cha nàng lại phát điên chuyện gì ngay cả cây cao hơn đầu người cũng không tha.

Cùng lúc đó tại khu chợ sầm uất, Tiền Phú Quý - người cha "cuồng con gái" đang bực bội dạo phố tìm "con rể tương lai".

Chẳng mấy chốc hắn đυ.ng phải một kẻ mà cả đời này không muốn gặp nhất - Chu viên ngoại.

Vừa thấy Tiền Phú Quý, Chu viên ngoại nhếch mép cười nhạo:

"Tiền viên ngoại, lệnh thiên kim dung mạo "như hoa như ngọc" đến nỗi chẳng ai dám rước, trừ khi đối phương mắt mù."

Gã sai vặt đi theo Tiền Phú Quý lập tức tức giận quát:

"Chu viên ngoại ngươi đừng có ăn nói bừa bãi!"

Chu viên ngoại nhún vai, cười khẩy:

"Ta chỉ nói sự thật thôi đúng không lão Tiền?"

Tiền Phú Quý nghiến răng, cả thân hình mỡ màng run lên:

"Con gái ta trời sinh mệnh phú quý! Phu quân của nó nhất định phải là bậc nhân trung long phượng! Đám phàm phu tục tử các ngươi chỉ biết nhìn dung mạo làm sao xứng với con gái ta?"

Chu viên ngoại sững người sau đó phá lên cười ha hả:

"Lão Tiền à, tự tin là tốt nhưng tự tin đến mức này thì đúng là có bản lĩnh đấy! Thôi được ngươi cứ từ từ mà tìm vị nhân trung long phượng "mắt mù" đó đi. Đến khi con gái ngươi thành thân nhớ gửi thiệp mời ta uống rượu mừng nhé."

Nói rồi Chu viên ngoại cười hả hê bỏ đi để lại Tiền Phú Quý tức đến nỗi toàn thân run bần bật.

Vốn dĩ hôm nay hắn ra phố nhìn ai cũng thấy thuận mắt cảm giác nam nhân nào cũng khá tốt. Nhưng bị họ Chu chọc tức một phen giờ nhìn ai cũng thấy không xứng với con gái mình.

Trời nắng chang chang bụng có chút đói, Tiền Phú Quý lại bực bội không muốn về nhà.

Hắn liếc nhìn ven đường thấy một quầy bánh bao mới ra lò bèn sai gã sai vặt đi mua mấy cái.

Cầm bánh trên tay vừa mới cắn hai miếng bỗng một đứa trẻ rách rưới gầy trơ xương chạy đến, đôi mắt thèm thuồng nhìn chằm chằm chiếc bánh.

Tiền Phú Quý thấy vậy mềm lòng liền ra hiệu cho gã sai vặt đưa phần bánh còn lại cho đứa bé.

Hắn không phải loại người làm giàu bất nhân. Với kẻ yếu thế hắn vẫn có chút lòng trắc ẩn.

Thế nhưng…

Chân trước hắn vừa rời đi chân sau một đám ăn mày đã nhào đến, tranh nhau giật lấy chiếc bánh trong tay đứa trẻ.

Tiền Phú Quý cau mày định lên tiếng quát đuổi nhưng gã sai vặt bên cạnh chỉ cười nhạt:

"Lão gia đám khất cái đều như vậy cả có gì mà ngài phải bận tâm."

Tiền Phú Quý thoáng sững người.

Ngay lúc đó ánh mắt hắn chợt dừng lại ở một góc đường.

Nơi ấy có một bóng người lặng lẽ ngồi yên.

Giữa cảnh tranh giành hỗn loạn người đó lại chẳng hề động đậy.