Chương 25: Lão Cha Đã Trở Lại

Dưới ánh đèn dầu leo lắt, bóng dáng hắn hắt lên vách tường chập chờn lay động theo từng tia sáng mỏng manh. Hắn trầm mặc hồi lâu, ánh mắt phảng phất nỗi u sầu sâu thẳm. Giữa màn đêm tĩnh lặng nét mê mang thoáng lướt qua đáy mắt tựa như chính bản thân hắn cũng không tin vào cục diện trước mắt.

Hắn chưa từng nghĩ kết cục của tất cả những toan tính tỉ mỉ suốt bao năm lại là thế này. Bao nhiêu tâm huyết, bao nhiêu dày công sắp đặt rốt cuộc chỉ để đổi lấy một con đường chẳng hề có trong dự tính.

Vậy hắn làm tất cả những điều đó… là vì cái gì?

Chẳng qua cũng chỉ mong có được một cuộc đời bình yên mà thôi.

Nếu thật sự có thể lựa chọn, vậy an ổn sống hết quãng đời còn lại cũng không phải là một kết cục tệ.

"Thật sự có thể sao?"

Lần này, câu hỏi không còn là hoang mang nữa mà chất chứa một tia hy vọng mong manh.

Tiền Đóa Đóa lặng lẽ quan sát hắn, đọc thấu những dao động trong mắt hắn. Nàng nhẹ nhàng mỉm cười, nắm lấy tay hắn dùng đầu ngón tay viết từng nét lên lòng bàn tay hắn:

"Đương nhiên có thể. Mấy ngày nữa cha ta trở về, ta sẽ thưa chuyện với cha. Việc của Lạc Hà trấn, cha ta sẽ định đoạt. Ngươi không cần lo lắng."

Hắn không nói gì cũng chưa hề hứa hẹn. Nhưng Tiền Đóa Đóa lại cảm nhận được - tâm hắn đã bắt đầu lung lay.

Vậy nên khi cùng Phùng mụ mụ học chế hương, nàng cứ thất thần mãi khóe môi vô thức cong lên thành một nụ cười nhẹ.

Phùng mụ mụ nhìn nàng, ánh mắt vừa hiền từ vừa bất đắc dĩ:

"Tiểu thư lấy nhầm hương liệu rồi."

"Hả?" Tiền Đóa Đóa cúi đầu nhìn quả nhiên cầm sai thật. May mà chưa vội cho vào.

"Ai da, ta đúng là hồ đồ không biết đến khi nào mới có thể học thành thạo đây." Nàng vỗ trán than thở.

Phùng mụ mụ mỉm cười: "Tiểu thư từ lâu đã có thể xuất sư rồi. Chỉ là tinh túy của hương đạo không thể chỉ truyền qua lời nói mà phải tự mình lĩnh hội.

Dứt lời bà lấy chìa khóa mở tủ, cẩn thận rút ra một quyển sách lặng lẽ nhìn nó, ánh mắt dường như chất chứa biết bao hoài niệm.

Sau vài giây trầm mặc bà trịnh trọng đặt quyển sách vào tay Tiền Đóa Đóa.

"Tiểu thư, quỳ xuống."

"Hả?"

"Quỳ xuống." Giọng Phùng mụ mụ không còn hiền hòa như trước mà mang theo chút uy nghiêm lạ lẫm.

Từ nhỏ đến lớn, bà vẫn luôn là người hầu trung thành của Tiền gia yêu thương nàng như con ruột. Nhưng lúc này đây bà lại yêu cầu nàng quỳ xuống…

Tiền Đóa Đóa bất giác liên tưởng đến cảnh tượng bái sư trên giang hồ trong lòng có chút hồi hộp, lập tức quỳ xuống tò mò nhìn quyển sách trong tay bà.

"Khấu đầu ba cái, đây là quy củ của Sơn Khê Cốc."

Nàng ngoan ngoãn làm theo.

Phùng mụ mụ lúc này mới hài lòng chậm rãi thở ra.

"Tiểu thư, ta - Phùng Thị Hâm Nguyệt của Sơn Khê Cốc hôm nay truyền lại cuốn Kỳ Hương Dị Trà Lục cho ngươi. Không cầu ngươi khôi phục huy hoàng ngày trước chỉ mong bí pháp không bị thất truyền có thể lưu giữ qua bao thế hệ."

Dứt lời, bà cẩn thận đặt cuốn sách vào tay nàng.

Tiền Đóa Đóa sững sờ.

Trong ký ức của nguyên chủ, Phùng mụ mụ chẳng qua chỉ là một vυ" nuôi hiền lành giỏi chăm sóc hoa cỏ. Nhưng hôm nay với nghi thức trang trọng này, bà dường như không phải một người hầu bình thường.

Cuốn sách này cũng không đơn thuần là một quyển sách.

"Tiểu thư, đứng dậy đi."

Phùng mụ mụ trở lại dáng vẻ thường ngày, cúi người đỡ nàng dậy nhưng giọng điệu vẫn nghiêm nghị:

"Chắc hẳn trong lòng tiểu thư có rất nhiều thắc mắc nhưng có những chuyện, bà vυ" không muốn nhắc lại. Chúng ta đã chọn sống ẩn dật rời xa thị phi. Chỉ cần kỹ nghệ chế hương có thể truyền thừa, quá khứ đã chẳng còn quan trọng. Mong tiểu thư đừng hỏi gì thêm."

Những lời này như một nhát dao chém đứt tất cả nghi hoặc trong lòng Tiền Đóa Đóa.

Nàng gật đầu, khẽ cười: "Được rồi, ta không hỏi. Ta nhất định sẽ bảo vệ cuốn sách này."

Phùng mụ mụ đã ở Tiền gia hơn hai mươi năm. Chuyện quá khứ của bà sợ rằng không tiện nhắc lại.

Bà trầm ngâm một lúc, rồi nhẹ giọng nói:

"Ta thấy tiểu thư có tình ý với cô gia nhưng rốt cuộc hắn là ai đến từ đâu, trên người lại mang đầy thương tích… Tiểu thư, ngươi nên suy nghĩ thật kỹ."

Nhưng Tiền Đóa Đóa lúc này đã bị tình yêu làm mờ mắt, chỉ dịu dàng đáp:

"Ta không quan tâm quá khứ của hắn, ta chỉ để tâm đến tương lai."

Phùng mụ mụ thoáng chần chừ nhưng rồi cũng gật đầu:

"Chỉ cần từ nay về sau hắn có thể sống bình an, vậy là tốt rồi. Ta cũng từng có một quá khứ không mấy tốt đẹp, may nhờ lão gia và phu nhân không chê bai mới có thể an ổn ở đây hai mươi năm."

Bà lặng lẽ nghĩ cho dù hắn có xuất thân ra sao, cũng chẳng thể bi thương hơn bà khi ấy.

Được ở cạnh người thương, có một cuộc sống bình lặng, chẳng khác nào đang sống trong một giấc mộng đẹp.

Tiền Lục Thiên, nửa đời bôn ba, thân bất do kỷ chưa từng được sống như một con người thực thụ.

Hắn giống như một món đồ, một quân cờ bị cuốn vào vòng xoáy của những thế lực ngầm.

Chưa bao giờ hắn nghĩ rằng mình có thể chạm tay vào một cuộc sống như thế này.

Mỗi buổi sáng thức dậy việc đầu tiên hắn làm là đưa tay về phía bên cạnh.

Chỉ cần nàng vẫn ở đây… vậy có nghĩa là tất cả không phải là một giấc mơ.