""Tại hạ tuy không thể nhìn thấy nhưng những giai nhân từng gặp cũng không ít. Chỉ là sắc đẹp chung quy cũng chỉ như lớp vỏ bọc bên ngoài. Hồng nhan rồi sẽ phai tàn mà đời người thì dài rộng vô cùng. Đáng tiếc thay, thế gian phàm tục chẳng mấy ai thấu hiểu đạo lý ấy. Tuy đôi mắt không thấy, đôi tai không nghe nhưng lòng ta như gương sáng, nhìn thấu được nhân tâm. Tiền cô nương, lệnh tôn đều là người nhân hậu, thiện lương. Vậy nên, nàng không cần lo lắng.""
""Tại hạ cả gan suy đoán, điều ta trân trọng chưa bao giờ chỉ là nhan sắc bề ngoài.""
Tiền Đóa Đóa ngây người kinh ngạc đến mức há hốc miệng. Nói nửa ngày, rốt cuộc hắn đang muốn nói điều gì? Tóm gọn lại chắc là: "Dung mạo có ngàn vạn gương mặt nhưng một tâm hồn thú vị mới là trân bảo khó tìm."
Bất ngờ được người mình để tâm khen ngợi à không, cứ xem là một lời khen đi - trái tim Tiền Đóa Đóa bỗng chốc rực rỡ như vạn đóa hoa cùng lúc bung nở. Trước đây, nàng chỉ xem những câu nói như thế là lời đùa trên mạng. Nhưng giờ phút này khi chính tai nghe thấy từ người ấy, cảm giác hạnh phúc và xúc động lại chân thật đến vậy.
Tiền Đóa Đóa chợt nhận ra nàng thật sự động lòng rồi.
Hai kiếp làm người đây là lần đầu tiên nàng hiểu được cảm giác tim đập loạn nhịp, bồi hồi chẳng yên. Cảm xúc này, thật sự kỳ diệu.
Trước kia nếu có ai bảo nàng sẽ thích một nam nhân vừa mù vừa điếc lại thân phận không rõ ràng, nàng nhất định sẽ cười đến đau bụng. Nhưng bây giờ thì sao? Chẳng lẽ nàng vì dung mạo hắn mà động tâm? Không! Nàng tuyệt đối không phải kẻ nông cạn như thế! Người nàng thích, nhất định là linh hồn của hắn!
Tiền Đóa Đóa vui đến mức chỉ muốn nhào tới ôm chặt lấy hắn. Nhưng khi vừa giơ tay ra lại ngượng ngùng thu về. Da mặt nàng vẫn chưa đủ dày... Nghĩ nghĩ một lúc, nàng kéo tay hắn do dự mãi chẳng biết nên viết gì cho phải.
Suy đi nghĩ lại, nàng chỉ để lại hai chữ: "Cảm ơn."
Tiền Lục Thiên khẽ bật cười: "Những gì ngươi viết sáng nay, ta đã biết."
Câu nói của hắn khiến Tiền Đóa Đóa căng thẳng ngước nhìn. Hắn sẽ đáp lại thế nào? Có đồng ý ở lại Tiền gia trở thành con rể hay không?
Người ta thường nói ân cứu mạng phải lấy thân báo đáp, ấy mới là chuyện trai tài gái sắc. Vậy bọn họ thì sao? Nếu hắn không bị mù chẳng phải sẽ bị thiên hạ cười chê đến rụng răng ư?
Tiền Lục Thiên khẽ thở dài: "Hôn nhân là chuyện lớn hãy để ta suy nghĩ thêm."
Trái tim thiếu nữ vốn đang tràn đầy vui sướиɠ bỗng trùng xuống. Nhưng nghĩ kỹ lại, hắn không từ chối ngay, vậy cũng coi như một tín hiệu tốt rồi! Ít nhất, hắn cũng khen nàng và phụ thân một phen đấy thôi. Nếu hắn chịu ở lại cho dù đôi mắt hắn không bao giờ sáng lại, nàng cũng chẳng hề bận tâm.
Tiền Đóa Đóa - con gái duy nhất của Tiền gia được yêu thương cưng chiều từ nhỏ. Gia đình giàu có, cửa cầu hôn chẳng hề thiếu. Nàng xuyên đến thế giới này chẳng phải để hưởng phúc sao? Ông trời quả nhiên rất ưu ái nàng!
Tiền Đóa Đóa kéo tay hắn, chậm rãi viết: "Được, ta chờ tin tốt của ngươi."
Viết xong, nàng mới cảm thấy mình có phần quá mức chủ động. Một thiếu nữ chẳng phải nên e lệ một chút sao? Nhưng khi ngẩng đầu lên, trông thấy dáng vẻ bình tĩnh của hắn, nàng bỗng phát hiện đôi tai hắn đã đỏ bừng.
Nàng không nhịn được mà bật cười khẽ. Hắn nhất định cũng giống nàng, vừa mới chớm nở tình cảm nên có chút thẹn thùng.
"Đi thôi, ta đưa ngươi đi ăn tối sau đó dạo quanh sân. Cha ta trồng rất nhiều cây quế, hương thơm dìu dịu chắc chắn ngươi sẽ thích."
Dưới ánh hoàng hôn nhạt dần, nàng dìu hắn bước chậm về phía phòng ăn. Nắng chiều dát vàng lên vạn vật, kéo dài bóng hai người trên mặt đất. Khoảnh khắc này họ không giống đôi nam nữ vừa mới quen mà càng như cặp phu thê sớm đã thấu hiểu nhau.
Nửa đêm một tiếng kêu thất thanh vang lên, đánh thức Tiền Đóa Đóa khỏi giấc mộng đẹp.
"Sao vậy? Tiền Lục Thiên ngươi làm sao thế?"
Nàng vội vàng bật dậy hoảng hốt nhìn hắn. Thanh âm ấy chính là từ hắn phát ra.
"Ngươi gặp ác mộng sao?" Nàng nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn.
Hắn ngẩn ra một lúc rồi bỗng nhiên cả người tỏa ra sát khí dữ dội, đột ngột đẩy mạnh nàng ra xa!
Dù Tiền Đóa Đóa không phải nữ tử yếu ớt nhưng cú đẩy ấy vẫn khiến nàng ngã nhào về phía sau, đập mạnh vào tủ đầu giường.
Cơn đau khiến mắt nàng ứa nước nhưng chẳng kịp quan tâm đến bản thân. Nàng chỉ lo lắng nhìn hắn. Rốt cuộc hắn đã mơ thấy điều gì mà phản ứng lại mãnh liệt đến vậy?
"Lăng Vân..."
Tiền Đóa Đóa vừa rồi còn chìm đắm trong giấc mộng đẹp, mơ thấy mình xinh đẹp rạng rỡ, mơ thấy cùng hắn sống đời an yên. Nhưng hắn thì sao? Giấc mộng của hắn dường như hoàn toàn trái ngược...
"Ta..." Hắn ngơ ngác giơ tay lên, vẻ mặt đầy hoang mang.
Tiền Đóa Đóa vội vàng thắp đèn, ánh mắt chan chứa lo lắng nhưng lại không dám đến quá gần.
"Ta... ta đã làm gì?" Hắn lẩm bẩm. Một lát sau như nhớ ra điều gì đó, hắn bỗng hoảng loạn đưa tay quờ quạng: "Đóa Đóa? Đóa Đóa, ngươi đâu?"
Cuối cùng, hắn cũng tỉnh lại.
Tiền Đóa Đóa nhẹ nhõm thở phào lập tức tiến lên nắm lấy tay hắn.
Vừa chạm vào, nàng đã bị hắn kéo mạnh vào lòng ôm chặt không buông. Cả thân thể hắn run lên nhè nhẹ như một đứa trẻ vừa thoát khỏi cơn ác mộng kinh hoàng.
"Tiền Lục Thiên, ngươi sao vậy?" Nàng dịu dàng hỏi dù biết hắn không nghe thấy.
Giọng hắn khẽ run: "Xin lỗi... ta vừa gặp ác mộng... Ngươi không sao chứ?"
Tiền Đóa Đóa khẽ mỉm cười, viết lên tay hắn: "Ta không sao."