Tiền Đóa Đóa càng nghĩ càng thấy có gì đó không ổn. Nàng nuông chiều nha hoàn đến mức vô pháp vô thiên chẳng trách Yên Nhi lại dám lén lút đào góc tường của nàng.
“Triệu Nhi, miệng ngươi ngọt như vậy chắc hẳn đã vụиɠ ŧяộʍ ăn không ít đường rồi đúng không? Phạt ngươi sáng nay không được ăn cơm!”
“A?” Triệu Nhi nhăn mặt khổ sở. “Tiểu thư, ta thật sự không có ăn vụng đường!”
“A cái gì mà a? Mau đi gọi người vào hầu hạ tướng công của ta rửa mặt sau đó đưa hắn đến nhà ăn.”
Như thường lệ, mỗi sáng Tiền Đóa Đóa đều kiên trì luyện tập đến mồ hôi nhễ nhại sau đó mới đến chỗ Phùng mụ mụ tắm rửa nhân tiện nghịch ngợm chút hương liệu.
Nàng mở hộp hương phấn, bên trong chia thành từng tầng, mỗi tầng đều đựng một loại thường dùng riêng ngăn nhỏ trên cùng thì khóa lại cất giữ những thứ có công dụng đặc biệt. Lục tìm hộp phấn quen thuộc, nàng ngồi xuống trước gương đồng nhẹ nhàng thoa lên mặt.
Bất chợt, hình ảnh phản chiếu trong gương khiến nàng sững sờ. Khối đốm đỏ trên mặt nàng… dường như nhạt đi? Hay là đổi màu?
Trong trí nhớ của nàng, Phùng mụ mụ đã tìm đủ mọi cách nhưng vết bớt này trước nay chưa từng thay đổi. Vậy mà lúc này nó lại từ màu đỏ rực rỡ chuyển thành cam hồng. Rõ ràng là đã khác trước!
Tiền Đóa Đóa vội múc nước ra bát soi kỹ trong làn nước trong veo để nhìn rõ hơn. Đúng là có thay đổi thật!
“Sao lại thế này?” Nàng lẩm bẩm, đưa tay chạm lên mặt. Vết bớt này… đang dần biến mất ư? Nàng từng nghe đến công nghệ laser tẩy bớt nhưng ở thời đại này làm gì có kỹ thuật đó?
“Tiểu thư có chuyện gì vậy?” Phùng mụ mụ không biết đã vào phòng từ lúc nào thấy nàng cứ nhìn chăm chăm vào gương liền lo lắng hỏi.
Tiền Đóa Đóa quay sang, chỉ vào mặt mình. “Phùng mụ mụ, người có thấy mặt ta hôm nay khác thường không?”
Phùng mụ mụ quan sát kỹ rồi kéo nàng đến gần cửa sổ để nhìn dưới ánh nắng. Quả nhiên, vết bớt đã phai màu đáng kể.
“Dường như không còn đậm như trước nữa.”
Tiền Đóa Đóa vừa mừng vừa kinh ngạc. Rõ ràng vết bớt này đang nhạt dần!
“Vậy bây giờ ta nên làm gì đây?” Nàng hơi căng thẳng. Ai mà không để ý đến dung mạo của mình chứ? Lỡ như vết bớt này thay đổi theo hướng xấu hơn thì sao?
Phùng mụ mụ mỉm cười trấn an. “Tiểu thư đừng lo, có lẽ là do hương phấn ta đưa cho người có tác dụng.”
“Thật sao?” Tiền Đóa Đóa vuốt nhẹ lên mặt chần chừ hỏi. “Nhưng… màu này đẹp hơn hay màu trước đẹp hơn?”
Phùng mụ mụ hơi bối rối. Thực ra trong mắt bà dù vết bớt có màu gì cũng đều khó coi. Nhưng sợ tiểu thư buồn lòng, bà nhẹ nhàng nói: “Màu này nhạt hơn không quá chói mắt, nhìn dễ chịu hơn nhiều.”
“Thật không?” Tiền Đóa Đóa vui vẻ hẳn lên. Nếu có thể trở nên xinh đẹp hơn một chút, nàng chẳng còn gì phải lo lắng. Nghĩ đến đây mặt nàng cũng hơi đỏ lên.
Phùng mụ mụ nhìn ánh mắt nàng mà bất giác mỉm cười. Đôi mắt ấy chẳng phải chính là tâm tư của một thiếu nữ vừa rung động sao?
Bà khẽ cười. “Tiểu thư có vẻ người rất vừa lòng với cô gia nhỉ?”
Tiền Đóa Đóa: “…”
Bữa sáng đã được dọn sẵn trên bàn bày đầy những món ăn tinh xảo, phần lớn đều béo ngậy. Tiền Đóa Đóa vì muốn giữ dáng nên chỉ gắp vài miếng đơn giản còn phần lớn đều để lại cho Tiền Lục Thiên.
Hắn không nghe, cũng không thấy nhưng cũng không hiểu vì sao người trong phủ lại chuộng những món ăn dầu mỡ đến vậy. Dù vậy, hắn vẫn tuân thủ lễ nghi chỉ ăn một ít.
Những ngày dưỡng thương vừa qua hắn cảm giác bản thân đã mập lên không ít.
Sau bữa sáng, Tôn đại phu đến bắt mạch và châm cứu như thường lệ. Nghe Tiền Đóa Đóa kể lại tình trạng tối qua, ông lập tức điều chỉnh đơn thuốc cho phù hợp.
“Chỉ cần giải hết độc trong người, mắt và tai hắn sẽ hồi phục đúng không?” nàng hỏi.
Tôn đại phu lắc đầu. “Không thể khôi phục hoàn toàn nhưng nếu điều dưỡng tốt, có lẽ hắn có thể nhìn thấy bóng mờ.”
Lòng Tiền Đóa Đóa chợt trĩu nặng. Trước nay Tôn đại phu vẫn luôn ám chỉ rằng khả năng mắt và tai hắn lành lại là vô cùng mong manh.
Nếu hắn không thể hồi phục hoàn toàn, nàng nên vui hay nên buồn đây?
“Nhưng hắn đã có thể cảm nhận được mọi thứ rồi mà thật sự không còn cách nào sao?” Nàng cố chấp hỏi.
Tôn đại phu thở dài. “Lão hủ tài hèn sức mọn, chỉ có thể làm đến đây. Nếu sau này tìm được danh y có lẽ còn hy vọng. Nhưng dù có hồi phục cũng khó mà như người bình thường.”
Tức là dù có tốt lên, hắn vẫn sẽ là một người khiếm thị hoặc khiếm thính.
Tiền Đóa Đóa quay sang nhìn Tiền Lục Thiên, không biết phải nói với hắn thế nào.
Thôi vậy cứ để sau rồi tính. Tương lai nàng nhất định sẽ tìm danh y cho hắn!
Buổi chiều, Tiền Đóa Đóa bận rộn với sổ sách. May mắn thay nàng không chỉ kế thừa dạ dày của nguyên chủ mà còn cả trí nhớ và khả năng quản lý. Nếu không nàng thật sự không biết phải xử lý sản nghiệp khổng lồ của Tiền gia thế nào.
Hoàng hôn buông xuống ánh nắng chiều nhuộm đỏ cả trấn Lạc Hà.
Tiền Đóa Đóa ngồi bên bàn đọc sổ sách trong khi Tiền Lục Thiên vẫn lặng lẽ ngồi bên cửa sổ im lặng suốt cả buổi.
Hắn không thấy gì nhưng có thể cảm nhận ánh sáng. Dù không biểu lộ sự u uất nhưng hành động vô thức vẫn để lộ khát khao mãnh liệt trong lòng hắn.
Tiền Đóa Đóa thở dài chậm rãi tiến lại gần rồi nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn.
Nàng viết lên tay hắn: “Trước mắt chàng là ánh hoàng hôn đẹp nhất trấn Lạc Hà.”
Hắn cười khổ. “Ta không nhìn thấy.”
Nàng lại viết: “Sau này chàng sẽ thấy. Cũng sẽ thấy ta.”
Dòng chữ ấy khiến tim hắn chấn động. Trong khoảnh khắc hắn tin rằng nàng thật sự có thể mang đến hy vọng cho hắn.