Chương 22: Rốt Cuộc Nói Ra Vì Cái Gì Cứu Hắn

“Ngươi tuy có hơi tròn trịa nhưng dung mạo cũng không tệ hà cớ gì phải tự chê bản thân béo xấu như thế?”

Tiền Đóa Đóa vô thức đưa tay sờ lên mặt trong lòng thầm nghĩ hắn chắc chưa biết trên mặt ta có một vết bớt rất lớn. Thôi chẳng cần giải thích làm gì.

“Nếu cảm thấy lạnh, ta sẽ đi lấy thêm chăn cho ngươi.”

“Không cần.”

Tiền Lục Thiên bất ngờ giữ chặt tay nàng. Hắn không chỉ đơn thuần cảm thấy lạnh mà những cơn đau hành hạ đã khiến hắn vô thức tìm đến hơi ấm. Giọng hắn khá lúng túng:

“Ngươi... có thể giống như lần trước không?”

Lần trước? Tiền Đóa Đóa chợt cảm thấy tim mình hắng một nhịp.

“Giống như lần trước... ôm ta một chút?”

Ách...

“Nếu ngươi sợ nóng thì thôi vậy.” Hắn cười khổ bàn tay khé siết lấy chăn thân thể run rẩy, giọng nói rời rạc không biết vì độc phát tác hay vì lý do gì khác.

Tiền Đóa Đóa trợn mắt vừa buồn cười vừa bất lực. “Rõ ràng là ngươi lạnh lại đổ thừa ta sợ nóng. Thôi được rồi ta làm người tốt thì làm cho trót giúp đến cùng.”

Nói rồi nàng chủ động ôm lấy hắn truyền đi hơi ấm từ cơ thể mình sang hắn. Nàng không biết hắn cảm thấy thế nào nhưng bản thân lại thấy thoải mái vô cùng. Cái ôm này giống như ôm một tảng băng lớn giữa ngày hè, mát mẻ dễ chịu biết bao!

Nàng khẽ lẩm bắm: “Tiền Lục Thiên, ngươi còn phải giải độc bao nhiêu lần nữa? Bây giờ thời tiết còn ấm còn chịu được. Nhưng đến mùa đông nếu còn như vậy thì thật sự là cực hình.”

Nói dứt lời hắn liền ngã xuống, đầu tựa lên đàu gối nàng gương mặt lạnh buốt bàn tay cũng vậy. Chỉ chốc lát sau mí mắt nàng bắt đầu trĩu nặng.

Cổ nhân vốn có thói quen ngủ sớm huống chi bây giờ đã qua giờ Hợi. Tiền Đóa Đóa chẳng mấy khi thức khuya như thế này.

Một giấc này, nàng ngủ rất sâu...

Ánh nắng sớm len qua khe cửa, nhẹ nhàng rọi vào phòng khiến Tiền Đóa Đóa khẽ động mi chậm rãi mở mắt. Trước mắt nàng là bóng dáng Tiền Lục Thiên đang đứng bên cửa sổ. Hắn đưa tay ra như muốn chạm vào ánh sáng nhưng tia nắng chỉ lướt qua tay hắn hư ảo như một giấc mộng không thể nắm bắt.

Nàng ngồi dậy định bước xuống giường nhưng vừa cử động liền cảm thấy chân tay tê dại, đau nhức. Tất cả đều là do tối qua hắn đè lên!

"Ai da! Đúng là mắc nợ ngươi mà." Tiền Đóa Đóa lẩm bẩm than thở vừa xoa bóp đùi để thúc đẩy máu lưu thông, vừa loạng choạng đứng dậy.

"Tiền Lục Thiên làm sao ngươi biết được cửa sổ ở đâu?"

Hắn không nghe thấy lời nàng nhưng vẫn có thể cảm nhận được sự hiện diện của nàng. Chậm rãi quay đầu lại, hắn đứng trong ánh nắng sớm từng sợi tóc phản chiếu sắc vàng nhàn nhạt. Dưới ánh sáng dịu dàng ấy, ngay cả những sợi lông tơ trên mặt hắn cũng hiện rõ tôn lên gương mặt trẻ trung, tuấn tú.

Quả thực là một thiếu niên tuấn tú.

Trong khoảnh khắc, Tiền Đóa Đóa thoáng ngẩn người. Hắn giống như một áng mây phiêu lãng giữa bầu trời xanh thẳm càng đến gần lại càng có cảm giác xa vời.

"Ngươi tỉnh rồi sao?" Hắn cất giọng thanh âm trong trẻo như dòng suối chảy nghe ra tâm trạng hôm nay có vẻ rất tốt.

Tiền Đóa Đóa vươn tay nắm lấy tay hắn, nhẹ nhàng viết vào lòng bàn tay: "Ngươi thấy khá hơn chưa?"

Hắn khẽ gật đầu. "Ta có thể cảm nhận được mọi thứ. Ta biết phía này là cửa sổ."

Thảo nào hắn lại đứng ở đây.

Nàng mừng rỡ viết tiếp: "Vậy thì chẳng bao lâu nữa ngươi sẽ khỏi hẳn."

Tiền Lục Thiên bật cười. "Đến lúc đó, ta sẽ có thể nhìn thấy ân nhân cứu mạng của mình."

Đôi mắt Tiền Đóa Đóa khẽ run trong lòng dâng lên cảm giác nặng nề khó tả. Nàng vội vã rụt tay lại vô thức đưa tay chạm lên mặt mình.

Nếu hắn nhìn thấy dung mạo của nàng, liệu có thất vọng không?

Không, có lẽ còn ghê tởm nữa.

Xưa nay nàng chưa từng bận tâm đến nhan sắc của mình. Được sinh ra trong một gia đình giàu có, dù diện mạo kém sắc cũng chẳng phải vấn đề to tát. Nhưng giờ phút này nàng đột nhiên ghét bỏ chính bản thân mình.

Lần đầu tiên kể từ khi trở thành Tiền Đóa Đóa, nàng cảm thấy tự ti vì dung mạo này.

"Đóa Đóa."

Tiền Lục Thiên dù không nhìn thấy, cũng chẳng thể nghe được nhưng vẫn có thể cảm nhận được sự thay đổi trong cảm xúc của nàng.

"Ngươi không muốn ta nhìn thấy ngươi sao?"

Tiền Đóa Đóa im lặng. Hắn thật sự quá thông minh.

"Vì sao?"

Nàng vẫn không đáp.

"Nếu ngươi không muốn ta nhìn thấy... có phải vì sợ phiền phức?" Hắn bật cười giọng điệu đầy tự giễu. "Nếu vậy, ngươi có thể bỏ ta lại nơi đã nhặt ta. Như vậy ta sẽ không gây rắc rối cho ngươi nữa. Chỉ là… ta sẽ không còn cơ hội để báo đáp ân tình này."

Tiền Đóa Đóa giật mình vội vàng nắm lấy tay hắn viết: "Sao có thể làm vậy? Với tình trạng này ngay cả ăn mày ngươi cũng không làm nổi!"

Hắn mím môi vẻ mặt thoáng chút xấu hổ.

Tiền Đóa Đóa thở dài, tự vỗ trán mình chợt nhận ra câu nói vừa rồi có phần quá thẳng thắn. Nàng vội vàng viết tiếp: "Ý ta không phải vậy… Ý ta là ngươi cứ yên tâm dưỡng thương ở đây."

Do dự giây lát, nàng quyết định nói thẳng: "Ta không muốn ngươi nhìn thấy ta... vì ta rất xấu. Không chỉ xấu mà trên mặt ta còn có một vết bớt lớn. Ngươi không sờ được nên không biết. Ngươi có bao giờ thắc mắc vì sao ta lại cứu ngươi không? Vì ta xấu quá, không ai chịu cưới. Còn ngươi thì mù nên phụ thân ta mới nhặt ngươi về."

Nàng viết rất nhanh, có phần lộn xộn thậm chí cảm thấy bản thân không diễn đạt rõ ràng.

Nhưng mặc kệ. Dù sao nàng cũng không muốn nhắc lại lần thứ hai.

Tiền Lục Thiên cau mày, trầm mặc hồi lâu.

Tiền Đóa Đóa nhìn hắn lòng rối như tơ vò. Cuối cùng, nàng dứt khoát đứng dậy rời đi để hắn một mình tiêu hóa những lời vừa rồi.