Dưới ánh trăng sáng, Tiền Đóa Đóa ôm chặt quả bí đỏ to tướng trong lòng đôi mắt hiện rõ vẻ lúng túng. Theo phong tục nàng phải mang nó về nhà nếu không sẽ bị coi là xui xẻo. Nhưng với tư cách là một người hiện đại hành động “trộm” bí đỏ một cách công khai như thế này khiến nàng cảm thấy vô cùng ngượng ngùng.
Giữa lúc nàng còn đang do dự, một bóng người lao đến. Cam Bồng Bồng thẳng tay giật lấy quả bí đỏ từ trong tay nàng giọng điệu tràn đầy mỉa mai:
“Đưa đây! Ngươi cũng muốn sinh con trai à? Mơ đi!”
Triệu Nhi đang giằng co với một nha hoàn khác nghe vậy thì cuống lên, hét lớn:
“Tiểu thư! Cẩn thận! Không thể để nàng ta cướp mất!”
Tiền Đóa Đóa hoàn hồn mạnh mẽ đẩy Cam Bồng Bồng một cái khiến nàng ta ngã sõng soài xuống đất. Nàng lạnh lùng hừ một tiếng:
“Bí đỏ này là ta tự tay lấy được dựa vào đâu mà phải nhường cho ngươi?”
Cam Bồng Bồng tức đến phát khóc, nghiến răng bật dậy hùng hổ lao về phía Tiền Đóa Đóa. Nhưng với thân hình nhỏ bé của nàng ta, Tiền Đóa Đóa chỉ cần một tay ôm bí đỏ tay còn lại đã có thể dễ dàng đối phó.
Cam Bồng Bồng lại bị đẩy ngã xuống một lần nữa. Tiền Đóa Đóa còn chưa kịp vui mừng thì bỗng dưng có ai đó từ phía sau va nhẹ vào nàng.
Bịch!
Quả bí đỏ rơi xuống đất vỡ thành hai nửa.
Dưới ánh trăng từng mảnh bí đỏ văng tung tóe trên nền đất. Rõ ràng chỉ là một quả bí bị vỡ, vậy mà trong khoảnh khắc ấy lòng Tiền Đóa Đóa bỗng nhói lên một cơn đau khó tả. Tất cả âm thanh xung quanh như bị hút cạn chỉ còn lại hình ảnh mảnh bí đỏ vỡ vụn trước mắt.
Rồi tiếng khóc vang lên.
Những nha hoàn của nàng nức nở nhưng không phải vì bị đánh, mà vì quả bí đỏ - thứ mà các nàng nâng niu như báu vật giờ đã không còn nguyên vẹn.
Cam Bồng Bồng chống eo khập khiễng đứng dậy, nhếch môi cười nhạt:
“Ha ha, thấy chưa Tiền Đóa Đóa? Ngươi có trộm được bí đỏ thì sao? Con cái của ngươi sau này cũng sẽ giống như quả bí này tan nát mà thôi!”
Tiền Đóa Đóa khẽ nhắm mắt nén lại cơn nhức nhối trong lòng.
Đột nhiên nàng mở mắt, bước đến trước quả bí đỏ đã vỡ mạnh mẽ giẫm lên nó.
Bịch! Bịch! Bịch!
Từng mảnh vỡ bị nàng giẫm nát vụn.
Cam Bồng Bồng trừng lớn mắt mặt cứng đờ.
Tiền Đóa Đóa lạnh lùng liếc nàng ta một cái sau đó quay sang giúp đỡ nha hoàn của mình. Những nha hoàn đi theo Cam Bồng Bồng chẳng là gì trước nàng Tiền Đóa Đóa dễ dàng túm từng người ném sang một bên khiến con hẻm nhỏ vang lên những tiếng la oai oái.
Một khắc sau.
Tiền Đóa Đóa dẫn đầu đoàn nha hoàn trở về, tất cả đều tay không. Bọn họ đánh thắng nhưng không ai cảm thấy vui vẻ.
Triệu Nhi nước mắt lưng tròng, nghẹn ngào nói:
“Tiểu thư…”
Tiền Đóa Đóa bật cười:
“Chỉ là một quả bí thôi năm nay không trộm được thì sang năm lại trộm. Các ngươi có phải vội vàng xuất giá đâu mà lo?”
“Nhưng còn tiểu thư…”
Tiền Đóa Đóa xua tay:
“Ta cũng chẳng vội sinh oa oa. Tướng công ta thân thể còn yếu ít nhất ta phải chăm sóc hắn thêm một năm nữa.”
Câu nói ấy khiến đám nha hoàn bật cười, bầu không khí u ám nhanh chóng tan biến.
Triệu Nhi hào hứng nói:
“Nhưng mà tiểu thư, ta không ngờ ngài lại đánh nhau giỏi như vậy! Một mình ngài có thể đấu với mấy người đó!”
Những nha hoàn khác đồng loạt gật đầu ánh mắt tràn đầy sùng bái:
“Tiểu thư thật lợi hại!”
Tiền Đóa Đóa: “…”
Từ giờ nàng lại có thêm biệt danh mới sao? “Tiểu thư đánh nhau hung hãn”?
Về đến phòng Tiền Đóa Đóa thấy Tiền Lục Thiên vẫn chưa ngủ đang ngồi ngay ngắn trên giường.
“Ngươi đã về rồi? Mọi chuyện có thuận lợi không?”
Hắn hỏi như một bằng hữu.
Tiền Đóa Đóa bước tới, cầm tay hắn định viết nhưng vừa chạm vào đã giật mình - tay hắn lạnh như băng.
Nàng vội sờ lên mặt hắn cũng lạnh ngắt.
Là lúc bài độc rồi sao?
“May mà ta về kịp!”
Nàng lẩm bẩm vội lấy chăn bông đắp lên người hắn.
Viết vào lòng bàn tay hắn:
“Đại phu dặn khi bài độc phải giữ ấm, ngươi mau nằm xuống đi!”
Nhưng hắn không nằm chỉ ngồi đó quấn chăn quanh người.
Tiền Đóa Đóa thấy vậy lập tức nhóm chậu than lên. Nhưng thời tiết oi bức khiến nàng vừa chăm hắn vừa mồ hôi đầm đìa.
Hắn thì ngày càng lạnh đến mức lông mi cũng đọng sương môi tái nhợt không còn chút huyết sắc.
Nàng nóng đến muốn phát điên chỉ hận không thể ôm chặt lấy hắn để truyền hơi ấm. Nhưng nàng nào có mặt mũi làm vậy?
Đang rối rắm bỗng hắn nhẹ giọng gọi:
“Đóa Đóa, ngươi có thể lại đây không?”
Giọng nói trầm thấp như đang dụ dỗ nàng lại gần.
Tiền Đóa Đóa nuốt nước bọt.
“Ta nhớ lần trước…”
Nàng giật mình tim như treo ngược lên cổ họng.
Hóa ra hắn biết sao?
“…Phiền ngươi vậy.”
Tiền Đóa Đóa: “…”
Hắn đã nói vậy, nàng không qua thì còn gì mặt mũi? Hắc hắc chuyện này có gì mà ngại? Sau này nàng còn phải cùng hắn sinh oa oa nữa kia mà…
Khoan đã! Sao nàng lại có suy nghĩ này!
Hắn có gì tốt chứ? Mắt không thấy tai không nghe, chẳng lẽ… nàng thực sự chỉ nhìn trúng gương mặt của hắn thôi sao!
Nàng còn đang rối rắm thì hắn đã vươn tay nhẹ nhàng chạm vào gương mặt nàng.
Bàn tay lạnh lẽo chạm vào làn da nóng rực khiến nàng nhịn không được mà khép mắt lại, cảm giác lạnh buốt ấy khiến nàng dễ chịu vô cùng.
Nhưng rồi đôi tay ấy lại rời đi.
Nàng vội nắm lấy tay hắn, ngập ngừng nói:
“Đợi đã… ta còn chưa mát mẻ đủ…”
Vừa dứt lời,nàng lập tức cứng đờ người.
Mặt nàng đỏ bừng, hận không thể đào một cái hố chui xuống.
Hắn khẽ cười:
“Đúng vậy. Ta muốn biết ngươi trông như thế nào.”
Câu nói ấy nhẹ nhàng đến mức khiến nàng quên hết xấu hổ.