Chương 20: Trộm Dưa Bị Bắt

Tiền Đóa Đóa vội vàng nhét chiếc mặt nạ vào tay hắn, nhẹ nhàng viết vào lòng bàn tay: "Cầm lấy đợi ta trở lại sẽ nhanh thôi."

Giữa một trấn Lạc Hà xa lạ giữa những con người xa lạ vậy mà họ lại chẳng ngần ngại dang tay giúp đỡ hắn. Điều này khiến lòng hắn dâng lên một cảm giác khó tả vừa cảm kích, vừa ấm áp. Trước nay chưa từng có ai đối xử với hắn bằng sự chân thành như vậy.

Tiền Lục Thiên siết chặt chiếc mặt nạ trong tay khẽ gật đầu.

Triệu Nhi sớm đã chuẩn bị đầy đủ mọi thứ y phục dạ hành, túi trộm đồ ăn, giỏ đựng, thậm chí cả lưỡi hái. Một đoàn nha hoàn áo đen kéo nhau đi theo Tiền Đóa Đóa, trên tay mỗi người đều cầm một lưỡi hái trông chẳng khác nào những sứ giả của thần chết trong thần thoại Hy Lạp.

“Tiểu thư, chúng ta trộm đồ ở đâu bây giờ?”

Tiền Đóa Đóa nhếch môi cười lạnh: “Còn phải hỏi sao? Đương nhiên là vườn rau nhà họ Cam. Ta dám chắc tối nay vườn nhà ta cũng sẽ bị họ phá hoại. Chúng ta cứ coi như hồi vốn thôi!”

Đám nha hoàn nghe vậy thì reo lên phấn khích. Dưới sự dẫn dắt của Tiền Đóa Đóa, cả nhóm lặng lẽ tiến về vườn rau Cam gia.

Triệu Nhi đã sớm cho người dò la đánh dấu trước những chỗ ít người trông coi nhất. Cam gia đông người nhưng lực lượng có hạn không thể nào canh giữ hết cả khu vườn rộng lớn. Đặc biệt là ban đêm, đám gia nhân lại càng lơ là thậm chí còn có kẻ ngủ gật. Lợi dụng điều này, Tiền Đóa Đóa và các nha hoàn dễ dàng len lỏi vào trong.

Nhìn bọn nha hoàn vui vẻ hái rau, Tiền Đóa Đóa không nhịn được mà buông lời trêu chọc:

“Phàm là ai trộm thành công sang năm sẽ được gả đi hết.”

“Hả?!”

Cả đám nha hoàn lập tức giật mình, mắt tròn xoe nước mắt lưng tròng. Trộm hay không trộm đây!

Thấy bộ dạng hoảng hốt của bọn họ, Tiền Đóa Đóa bật cười sảng khoái: “Đùa thôi! Các ngươi còn nhỏ lắm chưa đủ tuổi lấy chồng đâu. Ta quyết rồi ai dưới mười tám thì không ai được xuất giá hết. Được rồi nhanh tay lên! Trộm nhiều một chút mai còn có cái mà ăn.”

Nghe vậy đám nha hoàn thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục háo hức hái trộm rau.

Triệu Nhi nhìn nàng, lắc đầu đầy bất mãn: “Tiểu thư thật xấu xa, dọa chết bọn nô tỳ rồi.”

Trong khi các nha hoàn mải mê thu hoạch, Tiền Đóa Đóa lại chăm chăm tìm bí đỏ. Giữa vườn, một quả bí to tròn căng mọng trông cực kỳ bắt mắt. Nàng hớn hở chạy đến, hai nha hoàn hì hục nâng nó lên rồi đặt vào tay nàng.

“Tiểu thư đây là quả to nhất! Sang năm chắc chắn ngài sẽ sinh được một em bé mũm mĩm thế này!”

Tiền Đóa Đóa nhìn chằm chằm quả bí to tổ chảng trước mặt, khóe miệng co giật. Các ngươi có chắc không phải muốn đè chết ta không?

Không đợi nàng phản ứng, hai nha hoàn đã nhanh chóng nhét quả bí vào tay nàng.

Đúng lúc này một tiếng thét chói tai vang lên: “Có kẻ trộm rau! Mau bắt lấy bọn chúng!”

Chết rồi! Bị phát hiện!

Đám nha hoàn giật mình hoảng loạn ai nấy đều ôm chặt chiến lợi phẩm của mình. Tiền Đóa Đóa cũng chỉ biết cố gắng giữ chặt quả bí đỏ nặng trịch, không biết phải làm sao.

“Chạy mau! Tiểu thư, bọn nô tài sẽ cản bọn chúng lại!”

Đám gia đinh nhanh chóng lao lên, ngăn cản gia nhân Cam gia để Tiền Đóa Đóa và các nha hoàn có cơ hội chạy thoát.

Dưới sự hỗ trợ của đám nha hoàn, Tiền Đóa Đóa ôm chặt quả bí đỏ chạy bán sống bán chết. Cảnh tượng này chẳng khác nào một màn kịch trộm rau hoành tráng. Nàng sống hai đời nhưng đây là lần đầu tiên trải nghiệm cảm giác làm đạo tặc - một tên trộm mang theo sứ mệnh chính nghĩa!

Đột nhiên một giọng nói the thé vang lên:

“Tiền Đóa Đóa! Là ngươi sao!”

Nàng quay đầu lại liền thấy Cam Bồng Bồng đang đứng đó, sắc mặt đầy giận dữ.

Ơ? Sao nàng ta lại ở đây? Không lẽ chưa kịp trộm rau hay đã trộm xong rồi?

Cam Bồng Bồng nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn nàng: “Đồ không biết xấu hổ! Ngươi trộm rau nhà ta thì thôi đi lại còn ôm nguyên một quả bí đỏ to như vậy! Mau trả lại đây!”

Triệu Nhi lập tức hét lên: “Bảo vệ tiểu thư! Và cả quả bí của tiểu thư nữa!”