Chương 2: Nàng Liền Như Vậy Chết

Bước vào tuổi cập kê, Tiền Đóa Đóa cũng đến lúc phải thành thân. Thế nhưng Trương Hồng Sinh luôn tìm đủ mọi lý do để trì hoãn.

Nói cho cùng nàng chẳng phải giai nhân tuyệt sắc gương mặt tròn trịa, vóc dáng mũm mĩm. Hắn không thích nàng cũng là chuyện dễ hiểu. Nhưng điều khiến nàng căm giận không phải vì hắn không có tình cảm với mình mà là vì hắn dám lừa dối nàng thậm chí còn lén lút qua lại với nha hoàn thân cận.

Cuối cùng chuyện xấu cũng bại lộ. Kẻ phản bội chẳng những không hối lỗi mà còn trộm tiền bạc trang sức của nàng rồi cùng nhau bỏ trốn.

Gan lớn nhưng bản lĩnh nhỏ vừa rời khỏi Tiền gia chưa được nửa canh giờ hai kẻ đó đã bị bắt lại. Nghe nói bị dồn đến đường cùng, bọn chúng quyết định treo cổ bên ngoài thành Đông Nam.

Khi Tiền Đóa Đóa và Tiền viên ngoại chạy đến trước mắt họ là hai cái xác lủng lẳng trên cây, đầu lưỡi thè dài, trông vô cùng thảm hại.

Vì cố chấp chờ đợi Trương Hồng Sinh, Tiền Đóa Đóa cứ thế trở thành cô nương hai mươi tuổi chưa gả. Những tiểu thư từng tranh giành hắn trước đây nay hả hê ra mặt cười nhạo nàng già, xấu lại còn béo chắc chắn chẳng ai thèm lấy.

Là người kiêu ngạo nàng sao có thể chịu được nỗi nhục này?

Ngay tại chỗ, nàng nghiến răng tuyên bố:

“Nếu không tìm được người tốt hơn, ta thà không gả! Bổn tiểu thư muốn kén một chàng rể tuấn tú hơn cả Trương Hồng Sinh.”

Tiền viên ngoại nghe vậy, mừng rỡ khôn xiết.

Trước đây, con gái ông cứ một lòng muốn vào Trương gia ông chẳng thể ngăn cản. Nay con bé đã nghĩ thông suốt người vui mừng nhất không ai khác ngoài ông.

Tuy nhiên để đề phòng những kẻ có dã tâm tiếp cận, Tiền viên ngoại lập tức thảo ra một bản hiệp ước dành cho kẻ ở rể. Nội dung khắc nghiệt đến mức còn gửi cả lên nha môn bảo quản.

Kết quả sau khi đọc xong bản điều kiện ấy toàn bộ nam nhân trong vùng đều sợ hãi tránh xa. Bao nhiêu cuộc kén rể đều thất bại thảm hại.

Cha con Tiền gia chịu một cú sốc lớn. Từ đó chuyện Tiền Đóa Đóa đòi chết gần như trở thành thói quen.

Tiền viên ngoại cũng sinh ra một thói quen khác, cứ cách một thời gian lại lên phố “bắt” nam nhân. Nhìn thuận mắt thì dụ về, dụ không được thì cưỡng ép mang về.

Dù sao ông cũng là “hoàng đế một phương”, ai dám nói nửa lời?

Gần đây nhất, Vương Đại Lang - kẻ vừa chui lỗ chó chạy trốn chính là một trong số những nạn nhân bị ông mang về như thế.

Nhưng Tiền viên ngoại lại không hề hay biết rằng giữa những lần con gái ông giả vờ tìm chết có một lần nàng thật sự đã chết đi rồi.

Hôm ấy đúng bảy ngày sau khi Trương Hồng Sinh mất, Trương gia lập bàn cúng tế dưới gốc cây hòe già ở phía Đông Nam thành, hóa tiền giấy tiễn hắn sang thế giới bên kia.

Đợi mọi người rời đi Tiền Đóa Đóa liền treo cổ ngay trên chính cái cây đó.

Người ta đồn rằng do nàng quá béo sợi dây thừng không chịu nổi sức nặng nên đứt đoạn nhờ vậy mà nhặt lại được một mạng.

Nhưng không ai biết từ ngày đó Tiền Đóa Đóa thật sự đã chết.

Kẻ đang sống trong thân xác này bây giờ đã là một linh hồn khác.

Nghĩ đến đây, Tiền Đóa Đóa xoa trán cố gắng trấn tĩnh bản thân.

“Tiểu thư, người ổn chứ?”

Thấy nàng có động tĩnh, nha hoàn bên cạnh lập tức lo lắng hỏi han.

Tiền Đóa Đóa thu lại những suy nghĩ rối ren, khóe môi khẽ giật giật chậm rãi nói:

“Bổn tiểu thư… đói bụng.”

Một câu này chẳng khác nào ném đá vào chảo dầu sôi khiến cả căn phòng náo loạn ngay tức khắc.

“Mau lên! Tiểu thư đói bụng! Nhanh chuẩn bị món tiểu thư thích nhất!”

“Bao tử hấp chín cân, thịt kho Đông Pha, chân giò hầm, sư tử đầu kho tàu!”

Bà vυ" đứng bên cạnh hào hứng đọc tên một loạt món ăn đầy dầu mỡ béo ngậy.

Trước đây chỉ cần nghe thôi đã khiến nàng buồn nôn.

Nhưng từ khi nhập vào thân xác này, Tiền Đóa Đóa phát hiện bản thân có một nhu cầu ăn uống mãnh liệt khẩu vị cũng thay đổi đáng kể.

Vừa nghe nhắc đến những món ăn ấy, nàng suýt nữa nuốt nước miếng.

Tiền Đóa Đóa cúi đầu nhìn xuống bụng mình - một vòng mỡ tròn trịa - lòng không khỏi cảm thấy phức tạp.

Sống cũng khó, chết cũng chẳng xong!

Nửa canh giờ sau.

Sau khi tắm rửa chải chuốt chỉnh tề, Tiền Đóa Đóa ngồi trước chiếc bàn tròn cực lớn. Trên bàn bày đầy những món ăn nóng hổi, hương thơm béo ngậy lan tỏa khắp phòng khiến người ta thèm đến chảy nước miếng.

Nàng tự nhủ: Phải nhịn, nhất định phải nhịn!

Nhịn như thể có lưỡi đao treo trên đầu tự xem mình như bị đao kề cổ nhất quyết không động đũa.

“Tiểu thư? Người không sao chứ?”

Nha hoàn bên cạnh thấy nàng cứ ngồi yên bất động, không khỏi lo lắng.

Rõ ràng đây đều là những món nàng thích nhất. Trước kia mỗi lần ăn là dầu mỡ dính đầy tay đầy miệng. Hôm nay sao lại… không hề động đũa?