“Ý tức của lệnh tôn hẳn là mong ngươi mang lại nhiều phúc lợi cho gia đình.”
Tiền Đoá Đoá chu môi cầm bút tiếp tục viết:
“Cha ta đặt tên ngươi là Lục Phúc, hy vọng ngươi mang lại phúc khí cho gia tộc. Ta chưa từng chê cười ngươi thậm chí còn tranh luận với cha suốt nửa ngày trời để đổi sang cái tên Tiền Lục Thiên. Giờ nghĩ lại, nếu ta biết trước ngươi lại chê ta có lẽ ta đã giữ nguyên là Lục Phúc rồi!”
Nghe đến đó, Tiền Lục Thiên khựng lại ánh mắt trở nên mờ mịt như đang lần vào dòng suy tư từ xa xôi.
Thì ra người đã cứu hắn lại mang nhiều mong đợi đến như vậy.
Nhưng chỉ sợ rằng hắn sẽ khiến họ thất vọng. Đón nhận hắn không mang đến phúc khí mà chỉ là rắc rối vô tận.
Suy tính một lúc, hắn đột nhiên ngẩng đầu nghiêm túc hỏi Tiền Đoá Đoá:
“Hôm nay đại phu đã nói gì?”
Hả?
Tiền Đoá Đoá chớm mắt chằng hiểu sao đang nói chủ đề khác hắn lại đột chuyển sang chủ đề này. Sau một lúc suy nghĩ, nàng viết xuống:
“Tôn đại phu nói độc trong cơ thể ngươi sắp phát tán lần nữa bảo ta phải chăm sóc ngươi cẩn thận.”
Nghe đến đó, hắn khẽ thở phào.
“Lần trước sau khi độc phát tán ta mới tỉnh lại, đúng không?”
“Đúng vậy! Biết đâu sau lần này ngươi sẽ khỏi hẳn đó.”
Tiền Đoá Đoá cổ vũ hắn, bàn tay nhỏ nhắn vô thức siết chặt lấy tay hắn.
Hắn im lặng suy tính, nếu độc có thể tái phát điều đó đồng nghĩa với việc cơ thể hắn sắp hồi phục hoàn toàn và như vậy...
Hắn có thể trở về.
Nghĩ đến điều đó, hắn nhìn Tiền Đoá Đoá, trịnh trọng nói:
“Đa tạ cô nương đã cứu giúp.”
“Hả? A...”
Tiền Đoá Đoá hoàng hốt nâng hắn dậy, với tay xua liên tục khuôn mặt bốc cháy lửa đỏ.
Hắn thật sự không cần khách sáo như vậy đâu!
Nhưng...
Nếu hắn biết nàng cứu hắn với ý đồ gì liệu hắn có giống như những kẻ trước tìm mọi cách trốn thoát hay không?
Tiền Đoá Đoá lặng lẽ suy tính...
Bên ngoài bỗng vang lên tiếng gõ cửa.
“Vào đi.”
Tiền Đóa Đóa vừa quay đầu liền thấy Triệu Nhi thò đầu qua khe cửa, khuôn mặt lém lỉnh đôi mắt cười híp lại đầy phấn khích vẫy tay gọi nàng.
Giọng Triệu Nhi lí nhí nhưng không giấu nổi sự háo hức:
“Tiểu thư đến giờ rồi! Trộm dưa đã đến giờ! Năm nay trộm hành sang năm tìm được tướng công tốt. Năm nay trộm dưa sang năm sinh con bụ bẫm!”
Phong tục nơi này vốn là vậy trong cả năm, chỉ có đêm nay là người ta có thể công khai “trộm” hoa màu mà không bị xem là kẻ trộm thực sự.
Tiền Đóa Đóa chẳng mấy hứng thú bèn lắc đầu từ chối:
“Ta còn phải chăm sóc tướng công mắt mù của ta không đi.”
Triệu Nhi sốt ruột đến mức nhảy tưng tưng:
“Ai nha, tiểu thư! Người không muốn sinh một bé cục bông đáng yêu sao? Đây là chuyện liên quan đến hậu vận con cháu đó!”
Tiền Đóa Đóa: “…”
Triệu Nhi vội hạ giọng, nghiêm túc nói tiếp:
“Lão gia trước khi đi còn dặn dò kỹ lắm! Nhất định phải giúp tiểu thư chọn quả dưa to nhất nếu không trở về không biết ăn nói thế nào! Chúng nô tỳ còn phải báo cáo kết quả với lão gia nữa đó!”
Tiền Đóa Đóa ôm trán thầm thở dài. Nói vậy thì… xem ra đêm nay nàng không thể thoái thác rồi!
“Được rồi ngươi đi chuẩn bị trước lát nữa ta sẽ tới.”
Dặn dò xong, nàng quay lại cầm tay Tiền Lục Thiên định viết tiếp thì chợt nghe hắn lên tiếng:
“Có người tới sao?”
Tiền Đóa Đóa giật mình hơi hoảng loạn trong lòng.
Nàng vội vàng viết lên tay hắn:
“Ngươi nghe thấy à?”
Nếu hắn nghe được những lời vừa rồi của Triệu Nhi… chẳng phải sẽ rất xấu hổ sao?!
Tiền Lục Thiên lắc đầu.
“Không nghe thấy ta chỉ cảm nhận được luồng gió thoảng qua từ hướng cửa.”
Thì ra là vậy.
Mắt hắn không thể nhìn, tai cũng không còn rõ ràng nhưng có lẽ xúc giác lại nhạy bén hơn người thường.
Tiền Đóa Đóa tiếp tục viết:
“Ta ra ngoài một lát đây là một phong tục trong lễ hội. Trước khi đi cha ta đã dặn phải hoàn thành cho bằng được. Ta sẽ cho vài gã sai vặt đứng ngoài cửa, nếu có chuyện gì ngươi cứ gọi họ thật to nhé.”