Chương 18: Nàng Thực Sự Có Nhiều Tiền

Lời của Tiền Đóa Đóa vừa cất lên, cả con phố bỗng vang lên những tiếng trầm trồ. Triệu Nhi nhanh chóng thanh toán tiền đám gia nhân Tiền gia ôm theo một đống mặt nạ cùng đèn hoa đăng, hân hoan phân phát cho mọi người xung quanh chỉ riêng Cam Bồng Bồng là bị gạt ra ngoài.

Nhờ vậy, sự chú ý của đám đông lập tức bị thu hút bởi những chiếc đèn l*иg lung linh, chẳng ai còn bận tâm đến sự khác biệt của Tiền Lục Thiên nữa. Cam Bồng Bồng nhìn cảnh tượng trước mắt, lòng đầy căm tức nghiến răng ken két. Nàng ta cũng muốn được như Tiền Đóa Đóa tiêu tiền như nước, phô trương sự giàu có. Nhưng đáng tiếc dù Cam gia không thiếu của cải nàng ta lại chẳng thể tùy tiện hoang phí như thế. Trong nhà không chỉ có một mình nàng ta làm gì cũng phải suy tính.

Cuối cùng nàng ta đành ôm một bụng tức giận, căm hận nhìn Tiền Đóa Đóa với ánh mắt tràn đầy ghen tị.

Sau khi đã khiến con phố náo nhiệt một phen, Tiền Đóa Đóa liền kéo Tiền Lục Thiên rời đi nhanh chóng trở về phủ. Thấy vậy,Triệu Nhi ngơ ngác chạy theo hỏi:

“Tiểu thư, chúng ta còn chưa đi hết phố mà? Sao lại vội về như vậy? Những kẻ từng cười nhạo người vẫn chưa gặp đủ đâu!”

Tiền Đóa Đóa nhăn mặt: “Chính vì họ chưa nhận ra Tiền Lục Thiên có khiếm khuyết chúng ta mới nên về sớm. Nếu để lộ ra ngươi nghĩ họ sẽ phản ứng thế nào?”

Triệu Nhi sững người một lúc rồi chợt bừng tỉnh, bội phục nói: “Tiểu thư, nô tỳ phát hiện người càng ngày càng thông minh đó nha!”

Nếu là trước đây, chắc chắn Tiền Đóa Đóa đã hứng thú khoe khoang đến tận khuya.

Tiền Đóa Đóa nhướng mày, hờ hững đáp: “Đương nhiên rồi ta bây giờ là người có tướng công.”

Triệu Nhi đỏ mặt lí nhí: “Hóa ra có tướng công cũng khiến người ta trở nên khôn ngoan hơn sao…”

Lúc này trong phủ Tiền gia đang vô cùng náo nhiệt, tiếng cười nói rộn ràng đến mức làm Tiền Đóa Đóa nhức cả đầu. Nàng không muốn phải giả vờ ứng đối với những kẻ ồn ào đó bèn lấy Tiền Lục Thiên làm cớ ra lệnh cấm bất cứ ai bước vào sân của mình. Mọi người có thể tùy ý vui đùa bên ngoài nhưng trong sân nàng, nhất định phải yên tĩnh.

Cuối cùng thế giới cũng trở nên tĩnh lặng.

Tiền Đóa Đóa cầm một chiếc mặt nạ trong tay, chậm rãi bước đến chỗ Tiền Lục Thiên. Dường như ngay khi nàng đến gần hắn đã cảm nhận được mà quay đầu về phía nàng. Tiền Đóa Đóa khựng lại nghi hoặc hỏi: “Ngươi vừa điếc vừa câm, làm sao biết ta đang đến gần?”

Nàng viết câu hỏi lên lòng bàn tay hắn.

Tiền Lục Thiên khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy dịu dàng như ánh trăng len lỏi qua kẽ mây đẹp đến nao lòng. “Trên người nàng có một mùi hương rất đặc biệt.”

Tiền Đóa Đóa thoáng sững sờ, hai má bất giác ửng đỏ. “Hóa ra ngươi nhận ra ta nhờ vào mùi hương.”

Nàng vốn luôn dùng nước hương liệu do Phùng Mụ Mụ điều chế quả thật có một mùi thơm riêng biệt không lẫn vào đâu được.

Nàng nhét một chiếc mặt nạ vào tay hắn rồi nắm lấy bàn tay còn lại, cẩn thận viết: “Hôm nay ta tranh chấp với kẻ đối đầu mua sạch mặt nạ và đèn hoa đăng trên phố. Đèn l*иg đã tặng hết cho dân chúng mặt nạ cũng chia cho đám nha hoàn và gia nhân trong phủ. Chỉ giữ lại một chiếc cho ngươi.”

Dừng một chút nàng viết tiếp: “Đây là chiếc đẹp nhất hình Thỏ Ngọc trên cung trăng. Hy vọng ngươi thích.”

Tiền Lục Thiên nhẹ nhàng dùng tay vuốt ve chiếc mặt nạ như thể đang cảm nhận hình dáng của nó. Trong lòng hắn lại càng khắc sâu hơn những điều nàng vừa viết. Nàng là một cô nương tùy hứng gia đình không chỉ giàu có mà còn rất quyền thế, hơn nữa nàng còn được yêu thương vô cùng.

Một tiểu thư bình thường, dù giàu có đến đâu cũng không thể làm những chuyện khoa trương như vậy.

“Ta thích.” Hắn khẽ đáp, giọng trầm thấp mà ấm áp.

Sau một thoáng do dự, hắn hỏi: “Cô nương không biết ta nên xưng hô với nàng thế nào?”

Chính hắn cũng cảm thấy có chút chột dạ. Hắn đã sớm muốn hỏi điều này,nhưng lại ngần ngại mãi không dám mở lời.

Tiền Đóa Đóa không nghĩ ngợi nhiều, liền nắm lấy tay hắn, viết rõ từng nét: “Ta họ Tiền, tên Đóa Đóa.”

Tiền Đóa Đóa? Tiền nhiều đóa?

Tiền Lục Thiên bật cười. Mặc dù hắn không thể nghe thấy giọng nói của nàng cũng chẳng nhìn thấy dáng vẻ nàng nhưng hắn có thể cảm nhận được nàng quả thực là một cô nương có tiền rất nhiều tiền.

“Ngươi cười gì? Chẳng lẽ chê tên ta sao?”

Thấy nụ cười trên môi hắn, Tiền Đóa Đóa lập tức phồng má, không chút do dự chộp lấy tay hắn, mạnh mẽ viết lên lòng bàn tay: “Tên này là do cha ta đặt!”