Chương 17: Bổn Tiểu Thư Giàu

Chợ phố nhộn nhịp tiếng bàn tán xôn xao không ngớt.

"Đây là phu quân của nàng sao? Lạ thật không ngờ lại có người chịu ở rể Tiền gia mà không bỏ trốn!"

"Hừ trước đây nghe lão gia Tiền gia khoe khoang có con rể tới cửa ta cứ nghĩ ông ta chỉ mạnh miệng. Không ngờ lại là sự thật."

"Kỳ quái! Tiểu tử này trông cũng không tệ cớ sao lại chấp nhận làm con rể nhà họ Tiền?"

"Đúng vậy! Nghe nói điều kiện của Tiền lão gia hà khắc vô cùng. Không chỉ phải cưới một cô gái xấu xí, còn phải đổi sang họ Tiền thờ cúng tổ tiên nhà họ Tiền chỉ được nhận cha mẹ vợ làm thân thích. Đã vậy, ngay cả tài sản Tiền gia cũng không được thừa kế. Nếu Tiền tiểu thư qua đời trước hắn gia sản sẽ thuộc về con cái họ. Nếu không có con tất cả sẽ bị sung vào quốc khố, hắn chẳng nhận được một xu nào! Với điều kiện khắt khe như vậy cho dù Tiền tiểu thư có là một con lợn cũng có kẻ chấp nhận làm phu quân chỉ vì khối tài sản đồ sộ kia."

Bởi vậy, đám thanh niên trong trấn đều tránh Tiền gia như tránh ôn dịch.

Giữa những lời bàn tán rộn ràng, một bóng dáng yểu điệu bỗng xuất hiện. Cam Bồng Bồng, tiểu thư duy nhất của Cam gia vừa nhìn thấy Tiền Đóa Đóa và phu quân của nàng liền sững sờ. Trong mắt nàng ta, cảm xúc chuyển biến liên tục từ chế giễu, khó tin cho đến phẫn nộ.

"Sao có thể chứ?" Nàng ta tức tối nghiến răng, "Thật sự có người chịu làm con rể nhà họ Tiền sao?"

Nha hoàn bên cạnh cũng kinh ngạc không kém suýt chút nữa đánh rơi chiếc quạt trên tay.

"Tiểu thư, người nhìn xem! Hai người họ còn nắm tay nhau trông thật thân mật. Hơn nữa vị tướng công kia đúng là tuấn tú bất phàm…"

Nhận thấy ánh mắt sắc bén của chủ tử, nha hoàn lập tức im bặt.

Cam Bồng Bồng hừ lạnh ánh mắt thoáng vẻ u ám. "Tiền Đóa Đóa mà cũng tìm được phu quân? Ta không tin! Đi lại xem thử."

Nói rồi nàng ta hùng hổ bước tới nhưng chưa kịp tiếp cận thì đã bị một hàng nha hoàn và gia đinh của Tiền gia ngăn cản từ xa.

Nhìn thấy hàng chục hạ nhân vây quanh Tiền Đóa Đóa như những hộ vệ bảo hộ, Cam Bồng Bồng không nhịn được mà bật cười giễu cợt.

"Chậc chậc, Tiền Đóa Đóa ra ngoài mà cũng phải kéo theo cả đoàn người bảo vệ? Ngươi nghĩ mình quý giá đến mức nào chứ? Với gương mặt này của ngươi, người ta tránh còn không kịp ai thèm cướp phu quân của ngươi?"

Dứt lời, ánh mắt nàng ta đảo qua bàn tay đang siết chặt của Tiền Đóa Đóa và vị công tử kia khóe môi càng nhếch lên đầy mỉa mai.

"Tặc tặc thì ra là sợ người khác cướp mất tướng công của ngươi? Yên tâm đi, ai mà có khẩu vị đặc biệt như vậy chứ? Dù có tặng không ta cũng chẳng buồn nhận! Chẳng qua ta chỉ muốn mua một chiếc mặt nạ chơi đùa thôi ngươi đừng căng thẳng như thế."

Tiền Đóa Đóa chẳng hề giận, ngược lại nàng cười nhàn nhã điềm nhiên đáp: "Ai nói ta mang theo hạ nhân để bảo vệ bản thân? Bọn họ theo ta là để xách đồ. Bổn tiểu thư cùng tướng công đi dạo phố mua sắm sao có thể lôi thôi luộm thuộm như ai đó?"

Nói rồi nàng liếc nhìn nha hoàn của Cam Bồng Bồng, ánh mắt đầy ý châm chọc.

Người của Tiền gia nghe vậy, lập tức ưỡn ngực kiêu hãnh thầm cảm thán tiểu thư nhà mình đúng là cao tay!

Cam Bồng Bồng tức đến tái mặt.

Nha hoàn bên cạnh vội lên tiếng đổ thêm dầu vào lửa: "Tiểu thư, nàng ta rõ ràng đang cố tình khoe khoang!"

Cam Bồng Bồng siết chặt nắm tay, giọng lạnh băng: "Ngươi có gì mà đắc ý chứ? Chẳng qua cũng chỉ có chút tiền bẩn thỉu mà thôi!"

Tiền Đóa Đóa khẽ cười ánh mắt mang theo tia chế nhạo.

"Đúng vậy, có tiền cũng chẳng phải điều gì ghê gớm. Chỉ là… tiền nhà ta nhiều đến mức làm ta phát sầu mà thôi."

Dứt lời nàng đưa mắt nhìn về quầy bán mặt nạ bên đường lười biếng phất tay ra lệnh: "Triệu Nhi mua hết tất cả mặt nạ trên phố này cho ta."

"Ngươi nói cái gì?" Cam Bồng Bồng tức giận đến mức suýt nhảy dựng lên: "Ngươi đúng là đồ phá gia chi tử! Đừng có quá đáng!"

Tiền Đóa Đóa chậm rãi cười ánh mắt tràn ngập ý trêu chọc.

"Ồ? Nếu vậy…"

Nàng lại quét mắt qua dãy đèn hoa đăng rực rỡ bên đường, giọng điệu thản nhiên như gió thoảng mây trôi.

"Mua hết toàn bộ đèn hoa đăng trên phố đi! Đêm nay, bổn tiểu thư sẽ mở tiệc thả đèn cho cả trấn cùng vui!"

Cam Bồng Bồng giận đến mức suýt ngất ngay tại chỗ.