Triệu Nhi chớp mắt đầy mong đợi ngước nhìn Tiền Đóa Đóa, giọng nói có chút háo hức:
"Tiểu thư?"
Những người trong giới tiểu thư danh môn tranh nhau khoe khoang, đám nha hoàn hầu hạ cũng không ngoại lệ. Nếu tiểu thư không đi chẳng phải nàng sẽ mất đi cơ hội được thể hiện sao?
Tiền Đóa Đóa khẽ giật khóe môi thầm nghĩ nếu mình nói không đi liệu Triệu Nhi có cảm thấy nàng đầu óc có vấn đề không?
Nàng mỉm cười, làm ra vẻ lưỡng lự: "Ta đi cũng được nhưng còn tướng công ta thì sao?"
Triệu Nhi vội đáp: "Chỉ cần giao lại cho Phùng Mụ Mụ trông nom một ngày là được mà."
Tiền Đóa Đóa hừ nhẹ: "Ta còn tưởng ngươi sẽ tình nguyện ở lại chăm sóc cơ đấy. Ý ngươi là Phùng Mụ Mụ không thích xem náo nhiệt sao?"
Triệu Nhi bĩu môi giọng đầy ấm ức, kéo dài giọng nũng nịu: "Tiểu thư à."
Tiền Đóa Đóa bật cười phất tay: "Được rồi, được rồi, các ngươi cứ đi đi. Năm nay ta không đi đâu ta muốn ở lại bầu bạn với tướng công."
Nói ra câu này trong lòng nàng như trút được gánh nặng. Nhờ có Tiền Lục Thiên làm lý do, nàng cuối cùng cũng có thể tránh xa những cuộc vui náo nhiệt mà nguyên chủ trước kia hằng mong đợi.
Lời này vừa hay lọt vào tai Phùng Mụ Mụ khi bà bước vào. Nhìn tiểu thư nhà mình trong lòng bà dâng lên trăm mối cảm xúc. Từ khi vị cô gia mù này xuất hiện đại tiểu thư đã thay đổi rất nhiều.
Nàng không còn ham chơi không còn tham ăn thậm chí gầy đi thấy rõ chỉ trong hơn mười ngày ngắn ngủi. Phùng Mụ Mụ không biết nên vui mừng hay đau lòng.
"Tiểu thư, nếu muốn đi thì cứ đi một năm cũng chỉ có một cái Trung Thu thôi."
Tiền Đóa Đóa: "..."
"Ta có thể trông nom cô gia giúp người. Hoặc nếu không người có thể đưa cả cô gia đi cùng."
Cái gì?
Dẫn một người vừa điếc vừa mù đi xem hội, bà ấy nói nghiêm túc sao?
Dường như nhận ra sự vô lý trong lời mình, Phùng Mụ Mụ vội vàng sửa lại: "Ý ta là dù cô gia không nhìn thấy, không nghe được nhưng chắc chắn vẫn có thể cảm nhận được không khí náo nhiệt."
Triệu Nhi lập tức gật đầu như gà mổ thóc hớn hở nói: "Đúng đó, tiểu thư! Hơn nữa người còn nhớ Đông Cam không? Lần trước nàng ta dám chê cười người. Bây giờ chúng ta mang theo cô gia ra phố xem ai còn dám cười nữa!"
Tiền Đóa Đóa dở khóc dở cười chỉ có thể thỏa hiệp: "Được rồi, ta sẽ hỏi tướng công trước. Nếu chàng muốn đi thì chúng ta đi."
Nàng cầm tay Tiền Lục Thiên chậm rãi viết lên lòng bàn tay hắn: "Hôm nay là Trung Thu trên phố rất náo nhiệt, ngươi có muốn đi không?"
Tiền Đóa Đóa thầm nghĩ một người vừa mù vừa điếc chắc chắn sẽ không thích nơi đông đúc. Hắn ra đường thì có ích gì chứ?
Quả nhiên nàng thấy hàng lông mày tuấn tú của hắn khẽ nhíu lại.
Tiền Đóa Đóa âm thầm vui mừng, tiếp tục viết: "Nếu ngươi không muốn đi chỉ cần nói một tiếng ta sẽ ở nhà cùng ngươi."
Nàng nín thở chờ đợi, mong hắn mau chóng lắc đầu nhưng bất ngờ thay hắn lại mở miệng thốt ra một chữ: "Đi."
Triệu Nhi vui sướиɠ reo lên.
Tiền Đóa Đóa thì kinh ngạc đến mức suýt cắn phải lưỡi.
Tại sao chứ? Một người không nhìn không nghe thì ra phố làm gì?
Nàng định kéo tay hắn viết thêm để xác nhận lại nhưng Triệu Nhi đã lôi nàng đi hớn hở nói: "Tiểu thư, vậy thì tốt quá! Để xem ai còn dám nói người không có hôn phu!"
Tiền Đóa Đóa: "..."
Nàng đâu biết rằng ngay từ lần đầu tiên nàng viết lên tay hắn, trong lòng Tiền Lục Thiên đã dâng lên một tia khó chịu. Nàng quên mất rằng hắn không thể nhìn cũng chẳng thể nghe.
Nhưng đến khi nàng viết lại lần thứ hai, hắn đột nhiên hiểu ra chính hắn là người đã kéo nàng vào tình cảnh này.
Một thiếu nữ xinh đẹp đang độ tuổi thanh xuân, có cơ hội ra ngoài chơi hội Trung Thu chắc chắn nàng đã mong đợi từ lâu. Sao hắn có thể ích kỷ bắt nàng ở nhà vì mình?
Thế là tối hôm đó, Tiền Đóa Đóa dẫn theo tướng công mù của mình lên phố.
Tiền Lục Thiên bước đi rất chậm rãi, phối hợp nắm tay nàng thỉnh thoảng nghiêng đầu như thể đang nhìn nàng chăm chú. Nếu không biết sợ rằng chẳng ai đoán được hắn là người mù.
“Này mọi người nhìn kìa! Có phải Tiền gia đại tiểu thư không?”
“Cái bớt lớn thế kia còn không nhận ra sao? Ngoài nàng ta ra thì còn ai?”
“Nhưng người đi bên cạnh nàng là ai? Chẳng lẽ…”
Đám đông còn đang xì xào bàn tán thì chợt nghe giọng Tiền Đóa Đóa vang lên:
“Tướng công, bên kia có hàng bánh hình mặt người chúng ta lại đó mua một chiếc nhé?”
Dứt lời nàng kéo hắn đi thẳng về phía quầy bánh.
Đám đông sững sờ không ai dám nói thêm một lời nào nữa.