Từ nhỏ, Tiền Đóa Đóa đã học được nghệ thuật điều chế hương liệu đặc biệt là cách kết hợp hoa cỏ để tạo ra những mùi hương độc nhất vô nhị.
"Tiểu thư, người xem đây là những cánh hoa đã được phơi khô. Ngửi thử xem có thơm không?"
Tiền Đóa Đóa mỉm cười nhẹ nhàng nhắc lên một ít hoa khô, đưa lên mũi. "Còn cần ngửi thử sao? Tất nhiên là thơm rồi!"
Phùng mụ mụ người đã nuôi nắng nàng từ bé, gật gù dặn dò nghiêm túc: "Nhớ kỹ loại hương hoa này nếu kết hợp với đất nung sẽ khiến người ta choáng váng, mê man. Nhưng nếu trộn với đông hoa nó sẽ trở thành độc dược chết người."
Tiền Đóa Đóa gật đầu: "Ta nhớ rồi! Bà vυ" yên tâm, ta sẽ không tùy tiện trộn lẫn. Mau dạy ta bước tiếp theo!"
Phùng mụ mụ nhìn nàng ánh mắt đầy yêu thương. Bà vốn dĩ có một đứa con nhưng không may lại mất ngay từ khi chào đời. Mẫu thân Tiền Đóa Đóa cũng qua đời không lâu sau khi sinh nàng, khiến hai người họ nương tựa vào nhau như mẹ con ruột thịt. Tất cả những gì bà biết về nghệ thuật điều hương bà đã truyền lại hết cho nàng.
Bà nắm tay nàng hướng dẫn cách nghiền hoa khô thành bột, phối trộn sao cho hài hòa rồi dùng một dung dịch đặc biệt để kết dính bột hoa.
Khi Tiền Đóa Đóa trở về phòng một giọng nói khàn khàn bất ngờ vang lên:
"Nhà ngươi chế tạo hương liệu?"
Nàng sửng sốt. Hắn... cuối cùng đã chịu nói chuyện?
Tiền Đóa Đóa vội nắm tay hắn dùng ngón tay viết vào lòng bàn tay hắn:
""Ngươi nguyện ý nói chuyện rồi sao?""
Hắn thoáng ngập ngừng nhưng rồi khé nhếch môi một nụ cười nhè nhẹ hiện lên.
"Vì sao cứu ta?"
Nàng khựng lại trầm mặc một lát rồi viết:
""Không phải ta cứu ngươi, là cha ta. Ông không có nhà nên giao ngươi cho ta chăm sóc.""
Hắn sửng sốt. Thì ra là vậy.
Bỗng lát hắn bất ngờ nói: "Ta thích bánh trung thu nhân hoa quế."
Nàng mỉm cười, viết vào lòng bàn tay hắn:
""Được! Hoa quế nhà ta là loại thượng hạng. Ngoài ra còn có rượu hoa quế trứ danh của Lạc Hà trấn. Ngươi có muốn nếm thử không?""
Lạc Hà trấn?
Hắn lặng lẽ ghi nhớ địa danh này.
Nàng là người Lạc Hà trấn gia đình chuyên điều chế hương liệu lại còn sở hữu loại rượu hoa quế danh tiếng nhất vùng.
Những mảnh ghép rời rạc trong ký ức dần kết nối vẽ nên một bức tranh mơ hồ trong tâm trí hắn.
Ở Lạc Hà trấn, Trung thu là một dịp lễ quan trọng. Tiền phủ từ sớm đã nhộn nhịp chuẩn bị nào là làm bánh trung thu mở hầm rượu rồi bày biện những chiếc đèn hoa đăng để thả xuống sông vào đêm hội.
Tôn đại phu cũng đến sớm hơn mọi khi. Một phần vì những ngày lễ tết luôn bận rộn, phần khác là để kiểm tra tình trạng của hắn.
Khi Tiền Đóa Đóa vừa tỉnh dậy, một nha hoàn đã vội vã đến gõ cửa.
Tôn đại phu bắt mạch châm cứu cho hắn. Mọi việc xong xuôi, Tiền Đóa Đóa theo lệ cũ đưa ông một thỏi bạc coi như vất vả phí.
Nàng lo lắng hỏi:
"Tôn đại phu tình trạng của hắn thế nào rồi?"
Tôn đại phu mỉm cười:
"Đại tiểu thư, thân thể cô gia hồi phục nhanh hơn ta dự liệu rất nhiều. Đây là tin đáng mừng. Có lẽ trong vài ngày tới hàn độc trong cơ thể hắn sẽ tiếp tục bị đẩy ra."
Tiền Đóa Đóa hơi khựng lại, chau mày:
"Ý ngài là cơ thể hắn sẽ lại trở nên lạnh lẽo sao?"
Tôn đại phu gật đầu:
"Đúng vậy. Nhưng không cần lo lắng chỉ cần giữ ấm cho hắn là được."
Nghe vậy, nàng nhẹ nhõm thở phào:
"Vậy thì tốt. Đa tạ Tôn đại phu."
Tiễn ông rời đi, Tiền Đóa Đóa vừa trở về phòng liền thấy nha hoàn Triệu Nhi hớn hở chạy vào:
"Tiểu thư bên ngoài náo nhiệt lắm! Khi nào chúng ta ra ngoài dạo chơi đây?"
Tiền Đóa Đóa vốn không định ra ngoài nhưng nếu là trước kia với tính cách của nàng hẳn là đã chuẩn bị sẵn kiệu hoa mà dạo phố từ sớm.
Mỗi dịp Trung thu, nàng luôn là người hào phóng nhất chi tiêu không tiếc tay, khiến đám công tử tiểu thư nhà giàu trong trấn cũng phải ngưỡng mộ lẫn ghen tị. Nếu năm nay nàng vắng mặt sợ rằng cha nàng lại cho rằng nàng chịu ủy khuất mất!