Tiền Đóa Đóa nhìn nam nhân trước mặt trong lòng dâng lên một tia nghi hoặc. Một tiểu thư khuê các chưa xuất giá như nàng vốn sống trong nhung lụa, sao lại tự mình chăm sóc một kẻ xa lạ thế này? Hơn nữa hắn lại vừa mù vừa điếc, còn ngủ chung một giường đất với nàng. Chuyện này có gì đó không bình thường, chắc chắn còn điều gì ẩn giấu.
"Tiền Lục Thiên?" Nàng khẽ gọi, tay khẽ lắc cánh tay hắn.
Hắn vẫn đứng đó trầm mặc không đáp.
Bên cạnh nha hoàn Triệu Nhi che miệng cười khúc khích, trêu ghẹo: "Tiểu thư có khi nào cô gia đang thẹn thùng không?"
Tiền Đóa Đóa thoáng ngẩn ra sau đó lập tức bĩu môi: "Ngươi nói bậy gì thế? Hắn vừa điếc vừa mù, có gì mà phải xấu hổ?"
Nàng phất tay, ra lệnh: "Các ngươi lui hết đi, ta muốn cùng tướng công một mình trò chuyện. Không ai được tự tiện vào viện."
Mấy nha hoàn nghe vậy liền nhìn nhau cười rúc rích đẩy nhau rời đi vừa đi vừa thấp giọng bàn tán:
"Tiểu thư và cô gia thân thiết như vậy không biết chừng sắp có tiểu thiếu gia hay tiểu thư rồi!"
"Phải đó! Ngày trước tiểu thư chưa từng quan tâm đến ai, giờ thì lại chăm sóc hắn từng li từng tí."
"Hơn nữa còn tự tay tắm rửa mặc quần áo cho hắn nữa chứ!"
Tiền Đóa Đóa nghe thấy câu đó suýt nữa thì sặc. May thay, hắn không thể nghe thấy gì.
Nàng quay lại nhìn nam nhân bên cạnh, nhẹ nhàng cầm tay hắn, chậm rãi viết vào lòng bàn tay: "Ta đã đuổi hết hạ nhân đi rồi, nếu có gì muốn hỏi cứ nói thẳng với ta."
Hắn thoáng sững người khuôn mặt hiện lên vẻ kinh ngạc. Nàng... nhìn ra hắn có điều muốn hỏi sao?
Hắn vốn giỏi che giấu cảm xúc cả đời chưa từng để lộ suy nghĩ thật sự trước mặt ai. Vậy mà nàng lại nhận ra được?
Bàn tay hắn khẽ động chậm rãi viết lên tay nàng vài ký tự.
Tiền Đóa Đóa cúi xuống nhìn rồi lập tức đầy đầu hắc tuyến. "Ngươi viết cái gì thế? Ta nhìn không hiểu! Nếu có thể nói thì cứ nói đi ta đâu có bị điếc."
Hắn mấp máy môi nhưng mãi không thể thốt thành lời. Cổ họng như bị bóp nghẹt, tâm trí nặng trĩu, tựa như có thứ gì đó chặn đứng giọng nói của hắn.
Tiền Đóa Đóa thở dài. Có lẽ... hắn không chỉ là một người bệnh bình thường mà còn đang gánh chịu một nỗi thống khổ nào đó.
Nàng lại viết lên tay hắn: "Ta không muốn ép ngươi. Chỉ cần an tâm ở lại đây dưỡng bệnh là được. Ngày mai là Trung Thu ngươi thích ăn bánh gì?"
Hắn giật mình. Trung Thu? Nghĩa là hắn đã mất tích suốt một tháng...
Tiền Đóa Đóa thấy hắn vẫn im lặng liền đứng dậy rời đi.
Hắn theo bản năng quay đầu, dù không thể nhìn thấy nhưng lại cảm nhận được hơi thở và hương thơm của nàng đang dần rời xa.
Bên ngoài, đám nha hoàn lại tụ tập thì thầm:
"Các ngươi có thấy không? Từ khi cô gia tới, tiểu thư thay đổi hẳn."
"Đúng đó! Bây giờ còn đối xử với chúng ta dịu dàng hơn trước."
"Trước đây tiểu thư chưa từng tự làm gì cả vậy mà giờ ngay cả quần áo cũng tự mặc. Mà không chỉ thế còn giúp cô gia mặc quần áo nữa!"
"Khanh khách... Có khi nào ngươi cũng muốn giúp cô gia không?"
"Ngươi điên à? Tiểu thư bây giờ phòng thủ chặt như thành lũy sợ chúng ta cướp mất cô gia vậy!"
Bỗng một bàn tay vặn mạnh tai nha hoàn đang nói.
"Ai da!"
Nàng hét lên, quay đầu lại thì thấy Phùng mụ mụ đứng ngay phía sau bên cạnh là Tiền Đóa Đóa.
"Phùng mụ mụ, đại tiểu thư!" Cả đám nha hoàn hoảng hốt quỳ xuống.
Phùng mụ mụ hừ lạnh: "Gan các ngươi cũng lớn quá nhỉ! Dám nói năng bậy bạ!"
"Nô tỳ không dám! Không dám nữa!"
"Còn không mau cút đi?"
Mấy nha hoàn vội vã tản đi như ong vỡ tổ.
Phùng mụ mụ lúc này mới xoay người, nét mặt dịu lại nhìn Tiền Đóa Đóa đầy lo lắng: "Tiểu thư, ngài đừng để ý lời mấy đứa nhãi ranh đó. Nếu ai còn nói lung tung ta sẽ xử lý như Yên Nhi lần trước."
Nói rồi bà cẩn thận quan sát sắc mặt Tiền Đóa Đóa, sợ nàng lại buồn lòng.
Tiền Đóa Đóa cười nhạt, chạm tay lên gương mặt mình: "Hắn không nhìn thấy."
Phùng mụ mụ sững sờ.
Tiểu thư nhà bà vốn có dung mạo tuyệt sắc nhưng vết bớt đỏ trên mặt đã hủy hoại tất cả trở thành nỗi tự ti lớn nhất của nàng.
Bà vừa đau lòng vừa cảm thấy may mắn. Nếu cô gia thực sự không nhìn thấy vậy có lẽ... đây lại là một điều tốt?