Chương 13: Nàng Là Người Nào

"" Tiền Lục Thiên?"" Lần này, hắn thực sự lên tiếng.

Giọng trầm, khàn khàn nhưng vẫn lộ ra vẻ uy nghiêm.

“Chí khí ngút trời, vươn thẳng cửu tiêu… Tên không tệ. Cảm ơn ngươi đã nói lời tốt lành.”

Tiền Đóa Đóa bật cười:

“Đúng vậy, cha ta hy vọng ngươi có thể tiến xa mang lại may mắn cho chúng ta… À không cho ta mới đúng! Cứu ngươi coi như ta tích đức. Ta cũng chẳng tốt đẹp hơn ngươi bao nhiêu đâu chỉ là một kẻ lang bạt chẳng có gì đặc biệt.”

Nàng thở dài, tiếp tục lẩm bẩm:

“Cha ta cứu ngươi không phải đơn giản vì lòng tốt đâu. Ông ấy mong ngươi trở thành con rể sau đó ký xuống hàng loạt hiệp ước bất bình đẳng. Ngươi tưởng chỉ đơn giản là lấy một người vợ xấu xí thôi sao? Không đâu!”

Dù sao hắn cũng không nghe thấy, Tiền Đóa Đóa thoải mái trút hết bầu tâm sự.

“Ta ít nhất cũng nặng 130 cân, toàn bộ đều là thịt mỡ! Ngươi có tưởng tượng được một người 130 cân toàn thịt mỡ trông thế nào không? Ài... tất nhiên, béo thì có thể giảm nhưng quan trọng nhất là trên mặt ta có một vết bớt đỏ chiếm gần nửa khuôn mặt! Vừa xấu, vừa quỷ dị, đỏ đến giống như máu ấy.”

Nàng bĩu môi:

“Tấm tắc, nếu ngươi cưới ta chẳng khác nào một đóa hoa tươi cắm trên… bãi phân trâu.”

Nói đến đây ngay cả nàng cũng cảm thấy bi thương thay cho bản thân.

May mà hắn không nhìn thấy.

Nàng lại thầm thở dài cầm tay hắn viết lên lòng bàn tay: ""Đã qua canh ba, mau ngủ đi.""

Sau đó Tiền Đóa Đóa kéo chăn nằm xuống cách hắn đúng ba thước.

Thật ra nàng đoán hắn hẳn là đã quen với kiểu giường đất rồi.

Sáng hôm sau nàng bị đánh thức bởi tiếng đồ sứ vỡ vụn.

Tiền Đóa Đóa bật dậy, nhìn thấy Tiền Lục Thiên ngã ngồi dưới đất xung quanh là những mảnh vỡ của bình hoa.

Hắn ngây ngốc nhìn chằm chằm bàn tay đang chảy máu, ánh mắt mờ mịt như kẻ lạc đường.

“Tiền Lục Thiên!”

Nàng hốt hoảng chạy tới, kéo hắn ra khỏi đống mảnh vỡ.

“Ai dà ngươi không nhìn thấy thì đừng có sờ loạn chứ! Muốn gì cứ bảo ta lấy giúp.”

Phàn nàn là vậy nhưng nàng vẫn dịu dàng nắm lấy bàn tay chưa bị thương của hắn cẩn thận viết từng chữ vào lòng bàn tay để hắn hiểu.

Hắn không nói gì chỉ lặng lẽ gật đầu.

Tiền Đóa Đóa cảm thấy đau đầu thật sự.

Người mù đã đủ phiền phức rồi, đằng này hắn còn điếc nữa! Có thể nói mà cũng chẳng nói khác nào câm?

Trời ơi...

Nàng đỡ trán, thở dài rồi gọi lớn:

“Triệu Nhi!”

Đại nha hoàn Triệu Nhi vội vã chạy vào:

“Đại tiểu thư, có chuyện gì vậy?”

Tiền Đóa Đóa khoanh tay lạnh lùng nói:

“Thu dọn hết tất cả chai lọ, bình gốm trong nhà đi. Ngoài ra tìm thợ thủ công làm cho hắn một cây gậy dành cho người mù.”

Triệu Nhi nghe xong thì kinh ngạc:

“Cô gia có thể tự đi lại được ạ?”

Tiền Đóa Đóa hừ một tiếng:

“Nhìn hắn thế này có thể đi lại thì cũng chẳng khác gì không thể! Đừng ngây ra đó, mau đi làm đi.”

“Dạ! Nô tỳ lập tức đi thu dọn.”

Sau khi Tiền Lục Thiên có thể tự đi lại, Tiền Đóa Đóa lập tức cho người thay đổi toàn bộ bố cục trong nhà.

Nàng cho trải tấm lót dành cho người mù dưới nền nhà gắn thêm tay vịn ở tất cả bậc thang trong viện thậm chí còn bố trí thêm những ký hiệu xúc giác để hắn dễ dàng nhận diện phương hướng.

Sau đó, nàng nắm tay hắn vừa đi vừa viết vào lòng bàn tay:

""Từ giường đi thẳng theo tấm lót, gặp chỗ rẽ thì quẹo phải sau đó rẽ trái là đến cửa chính. Bước ra cửa có tay vịn chỗ đó sẽ có bậc thang. Ta sẽ dẫn ngươi đi một lần, ngươi nhất định phải nhớ kỹ.""

Hắn quả thật rất thông minh chỉ cần đi một lần đã nhớ rõ đường đi.

Lần thứ hai hắn thậm chí có thể không cần gậy mà vẫn đi đúng đường.

Đám nha hoàn, bà tử trong nhà trông thấy, ai nấy đều vui mừng:

“Đại tiểu thư, cô gia thật thông minh!”

Tiền Đóa Đóa cũng vui lây nắm tay hắn viết:

""Nha hoàn và bà tử trong nhà đều khen ngợi ngươi, nói ngươi rất thông minh.""

Hắn chậm rãi quay đầu về phía nàng, tựa như đang lặng lẽ quan sát.

Mặc dù không nhìn thấy nhưng qua lời nàng nói và những thay đổi trong hai ngày qua, hắn cũng dần đoán ra được thân phận của nàng.

Một cô nương có thể ra lệnh thay đổi bố cục cả một tòa nhà chỉ trong một thời gian ngắn đã làm thêm tay vịn, tấm lót đường lại còn có nhiều nha hoàn, hạ nhân như vậy.

Chứng tỏ gia đình nàng không chỉ giàu có mà còn rất quyền thế.

Quan trọng nhất là… nàng còn có cha.

Điều đó nói lên rằng nàng vẫn chưa lập gia đình là một tiểu thư khuê các chưa gả đi.

Nhưng tại sao nàng lại nói mình là "hoa cắm bãi phân trâu"?

Hắn trầm ngâm khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt.