Dưới ánh trăng mờ nhạt, Tiền Đóa Đóa vội vàng mở cửa đón Tôn đại phu. Ông vốn định nghỉ lại ở trấn bên cạnh một đêm nhưng vừa nghe tin nàng gọi liền tức tốc trở về.
"Tôn đại phu, mau vào xem giúp ta! Hắn toàn thân lạnh băng nhưng vẫn có thể phát ra âm thanh."
Tôn đại phu bước nhanh đến bên giường, bắt mạch một hồi lâu rồi chậm rãi nói: "Hắn đang bài trừ hàn độc đây là dấu hiệu tốt."
Tiền Đóa Đóa nghe vậy thì mừng rỡ: "Vậy hắn sắp khỏe rồi phải không?"
Tôn đại phu lắc đầu, giọng điềm đạm: "Không thể nhanh như vậy. Việc bài độc này còn phải trải qua nhiều lần nữa. Nhưng ngươi yên tâm không nguy hiểm đến tính mạng. Chỉ cần chú ý giữ ấm cho hắn là được."
Nàng vội gật đầu: "Được, đa tạ Tôn đại phu."
Ông cười nhẹ: "Không cần khách sáo. Ta sẽ thêm vào đơn thuốc vài vị có tính nhiệt để giúp hắn hồi phục nhanh hơn. Sau khi uống có thể hắn sẽ đổ mồ hôi nhớ thay quần áo kịp thời."
Tiền Đóa Đóa không quên dặn hạ nhân chuẩn bị một phong bao lớn tặng cho Tôn đại phu, coi như chút tâm ý vì đã vất vả đi đường đêm.
Trời về khuya, nhiệt độ cơ thể hắn dần trở lại bình thường. Tiền Đóa Đóa cũng mệt mỏi đến mức không chịu nổi cuối cùng có thể yên tâm mà ngủ.
Bóng đêm bao trùm, trong căn phòng tĩnh lặng đến đáng sợ.
Người nằm trên giường chậm rãi mở mắt. Trong màn đêm đen đặc, hắn duỗi tay ra nhưng không thấy năm ngón. Cảm giác trống rỗng bao trùm lấy hắn.
Mấy ngày nay, hắn sống như trong cõi mộng không phân biệt được đâu là thực, đâu là ảo. Càng không biết bản thân còn sống hay đã chết.
Nhưng gần đây, đầu óc hắn dần tỉnh táo.
Hắn mơ hồ cảm nhận được một người vẫn luôn ở bên chăm sóc mình. Bàn tay nàng ấm áp, giọng nói mang lại cảm giác an toàn lạ thường. Trên người nàng luôn thoang thoảng một mùi hương hoa nhàn nhạt, dù nàng có đứng giữa đám đông, hắn cũng có thể dễ dàng tìm thấy nàng.
Hắn nghiêng đầu, cảm nhận hơi thở đều đều của người nằm cách mình ba thước.
"... Uy."
Giọng hắn khàn khàn, có chút yếu ớt nhưng lại rất ấm áp.
"Cô nương là ngươi đã cứu ta sao?"
Nói xong, hắn giật mình sờ lên tai mình.
Không có âm thanh.
Hắn không chỉ mù, mà còn điếc?
Một cơn lạnh buốt lan ra từ lòng ngực. Hắn cười khổ.
"... Tiền Lục Thiên ngươi vừa rồi gọi ta sao?"
Tiền Đóa Đóa đang mơ màng ngủ bỗng giật mình bừng tỉnh. Trời ơi, cuối cùng hắn cũng mở miệng nói chuyện rồi!
"Ngươi làm sao vậy?"
Nhưng hắn chỉ sững sờ đưa tay sờ lên tai mình.
"... Ngươi nghe thấy ta nói sao? Uy?"
Hắn thử mở miệng nhưng lại chẳng nghe được gì.
Sau đó hắn lẩm bẩm, như tự nói với chính mình: "Ta... thật sự không nghe thấy gì cả."
Hắn bình tĩnh đến đáng sợ không bi thương, không hoảng loạn chỉ có chút mất mát nhàn nhạt.
Tiền Đóa Đóa thở dài nhẹ nhõm: "Ta còn tưởng có chuyện gì ghê gớm lắm hóa ra ngươi mới phát hiện ra mình bị điếc? Không sao, không sao trước đây ngươi còn là người câm, bây giờ chẳng phải đã nói được rồi sao? Lỗ tai ngươi rồi cũng sẽ khỏi thôi!"
Hắn không nghe thấy nàng nói nên Tiền Đóa Đóa dứt khoát nắm lấy tay hắn, dùng ngón tay viết vào lòng bàn tay hắn:
""Đại phu nói ngươi sẽ khỏi, đừng sợ!""
Viết xong nàng khẩn trương nhìn hắn, không biết hắn có thể hiểu không.
Một lát sau, hắn khẽ gật đầu.
Tiền Đóa Đóa thở phào nhẹ nhõm, rồi lại tiếp tục viết:
""Ngươi tên là gì? Vì sao lại trở thành như vậy?""
Hắn im lặng hồi lâu rồi chỉ nhẹ nhàng lắc đầu.
Có lẽ vì không nghe thấy gì hắn cảm thấy bản thân nói chuyện sẽ rất kỳ lạ nên không muốn mở miệng nữa.
Tiền Đóa Đóa lại viết tiếp:
""Cha ta nhặt được ngươi và đặt cho ngươi cái tên tạm thời là Tiền Lục Thiên.""
Nếu cha đã chọn cứu hắn thì nàng cũng không nghĩ nhiều nữa.
Mặc kệ hắn là ai đã trải qua những gì, nếu hắn không muốn nói nàng cũng sẽ không ép hỏi.