Lòng Tiền Đóa Đóa thót lên một cái. Không lẽ nàng thực sự sắp thành quả phụ sao?
Sợ hãi đến mức nàng vội vã mở cửa vừa lúc trông thấy quản gia Tề Vanh ở cách đó không xa.
“Tề thúc! Mau đi gọi Tôn đại phu đến!”
Tề Vanh cau mày, chậm rãi nói: “Tôn đại phu sáng nay đi sang trấn bên cạnh khám bệnh rồi. Lúc sáng sớm đến đây châm cứu cho cô gia không phải ngài đã biết rồi sao?”
Đúng rồi! Tiền Đóa Đóa sực nhớ ra.
Nhưng thương thế của hắn rất nặng, cha nàng đã dặn đi dặn lại rằng tuyệt đối không để người ngoài động vào, ngoài Tôn đại phu ra ai cũng không được chữa trị.
“Vậy... vậy mau sai người sang trấn bên tìm Tôn đại phu về đây đi!”
Nhìn nàng sốt sắng như vậy, Tề Vanh cũng đoán được tình hình không ổn lập tức sai một gia đinh phi ngựa cấp tốc sang trấn bên.
Tiền Đóa Đóa quay trở lại phòng cẩn thận đóng chặt cửa.
Nàng lấy thêm một cái chăn dày từ tủ ra, đắp lên người hắn.
Nhưng cơ thể hắn vẫn lạnh đến thấu xương thậm chí trên hàng mi còn phủ một lớp sương lạnh, nhìn mà phát sợ.
Nàng bối rối nhìn hắn một lúc lâu, cuối cùng lẩm bẩm:
“Thôi vậy... dùng thân thịt mỡ của ta sưởi ấm cho ngươi vậy.”
Nàng vốn thuộc dạng người nóng nảy, trời rét cũng chẳng thấy lạnh mà lại cực kỳ sợ nóng.
Vậy mà bây giờ ôm một tảng băng lớn thế này, lại thấy thật mát mẻ, thoải mái đến mức nàng cũng luyến tiếc buông tay.
“Khụ... khụ khụ...”
Một tràng ho sặc sụa vang lên từ trong l*иg ngực người kia làm Tiền Đóa Đóa giật bắn mình.
Trời ạ! Hắn đã nằm bất động bảy tám ngày nay, mỗi ngày đều như một cái xác không hồn. Bảo hắn ngồi thì ngồi, bảo hắn nằm thì nằm đến cả ho cũng chưa từng ho một tiếng.
Thế mà giờ lại khụ khụ?
“Ngươi tỉnh rồi sao? Ngươi nghe thấy ta nói không?”
Tiền Đóa Đóa vui mừng khôn xiết.
Thế nhưng người kia chỉ khẽ nâng tay lên, dáng vẻ vẫn như chẳng nghe thấy nàng nói gì.
Nàng bật cười nắm lấy bàn tay lạnh lẽo ấy, dịu dàng nói:
“Không sao rồi sẽ tốt lên thôi. Tạm thời cứ gọi ngươi là ""Tiền Lục Thiên"" vậy nhé. Sau này khi có thể nghe ta nói chuyện, ngươi hãy tự nói tên mình cho ta biết.”
Hắn dù không nghe thấy nhưng có lẽ cảm nhận được sự ấm áp trong bàn tay nàng.
Một lát sau, hắn chậm rãi nắm chặt tay nàng như thể đang bám lấy chiếc phao cứu sinh cuối cùng. Bàn tay ấy siết lại thật chặt, chặt đến mức khiến tay nàng trắng bệch phát đau.
“Khụ khụ...”
Hắn lại ho lên vài tiếng sau đó vô thức tiến gần đến người nàng như muốn tìm thêm hơi ấm.
Lúc đầu Tiền Đóa Đóa còn thấy dễ chịu vì cơ thể hắn lạnh băng nhưng giờ thì không ổn rồi!
Hắn cứ cọ qua cọ lại hơi thở nóng rực phả lên làn da nàng.
Nàng là một đại cô nương chưa chồng nào chịu nổi cảnh này? Mặt lập tức đỏ bừng lên như tôm luộc!
Nàng xấu hổ đẩy hắn ra nhưng phát hiện hắn khỏe quá! Nàng béo tròn, thể trạng cũng xem như tốt vậy mà lại đẩy không nổi cái người sắp chết này?
Thế là nàng tức tối lẩm bẩm:
“Ngươi... ngươi đừng nhúc nhích nữa! Chăn đều rớt xuống đất rồi! Ta giúp ngươi đắp lại, ngươi sẽ không lạnh nữa đâu!”
Dù biết hắn nghe không thấy, nàng vẫn không nhịn được mà lẩm bẩm.
Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
“Đại tiểu thư! Ngài có trong đó không?”
Là giọng của Triệu Nhi, đại nha hoàn thân cận bên cạnh nàng.
“Chuyện gì?”
“Chưởng quầy tiệm gạo ở thành Nam đến nói muốn bàn bạc với ngài về chuyện cung cấp gạo cho Giang Nam. Ngài có muốn gặp không?”
Tiền Đóa Đóa: “...”
Cha nàng mới đi chưa bao lâu mà đã có lắm chuyện như vậy rồi sao?
Nàng liếc nhìn cái “tảng đá” đang dính chặt vào mình, khó khăn lắm mới gỡ được hắn xuống giường.
Nhưng vừa đứng dậy, nàng liền thấy hắn lại bắt đầu run rẩy dáng vẻ vô cùng thê lương như thể sắp bị bỏ rơi đến nơi.
Nàng thở dài không đành lòng nhìn hắn như vậy, đành nói với Triệu Nhi:
“Bảo hắn về đi, mai quay lại.”
Sau đó nàng trở về mép giường, vừa ngồi xuống đã bị hắn ôm chặt lấy.
Nàng thở dài vỗ vỗ lên tấm lưng gầy yếu kia, nhẹ giọng dỗ dành:
“Đừng sợ, ta sẽ không đi đâu cả. Ta sẽ ở đây với ngươi chờ Tôn đại phu đến.”
Hắn siết chặt vòng tay vùi đầu vào lòng nàng, hơi thở dần dần ổn định.
Cuối cùng Tiền Đóa Đóa cũng mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ.
Không biết đã qua bao lâu, nàng chợt nghe thấy tiếng gõ cửa lần nữa.
“Đại tiểu thư! Tôn đại phu đến rồi!”
Cuối cùng cũng tới!
Tiền Đóa Đóa thở phào nhẹ nhõm.