"Đại tiểu thư không xong rồi! Vương Đại Lang đã chui lỗ chó trốn mất!"
"Cái gì?"
Tiền Đóa Đóa giật mình đến mức đánh rơi miếng bánh hoa thơm phức xuống đất.
Chạy rồi sao?
Tốt quá! Lại dọa thêm một người bỏ trốn.
Trong lòng nàng vui như mở hội nhưng trong mắt đám nha hoàn xung quanh, biểu cảm ấy chẳng khác nào vừa chịu đả kích nặng nề. Nếu đoán không nhầm chỉ giây tiếp theo thôi, tiểu thư nhà mình chắc chắn sẽ…
"Đừng ai ngăn ta! Để ta đi tìm chết!"
Hình tượng không thể sụp đổ. Nàng tuyệt đối không thể để lộ rằng linh hồn trong thân xác này đã thay đổi. Vì vậy, Tiền Đóa Đóa lập tức khóc lóc thảm thiết lao đầu về phía chậu nước ra vẻ muốn chết đuối ngay tại chỗ.
Nhưng đám nha hoàn dường như đã quá quen với cảnh này. Màn kịch này lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần rồi!
Ngay lập tức sáu nha hoàn lao tới người giữ tay, kẻ kéo chân có người ôm chặt eo nàng, thậm chí còn có một nha hoàn nhanh tay bưng chậu nước ra xa. Cả đám bận rộn đến mức tối tăm mặt mũi.
Bên ngoài tiếng bước chân dồn dập vang lên. Một bóng dáng tròn trịa hối hả chạy vào xoay vòng vòng vì lo lắng.
"Con gái ơi! Cha biết ngay con sẽ nghĩ quẩn mà! Đừng sợ, Tôn đại phu sắp đến rồi!"
Tiền Đóa Đóa bị đè chặt trên giường bên cạnh là một vị đại phu trung niên đang cẩn thận bắt mạch.
"Tôn đại phu, con gái ta thế nào rồi?"
Tôn đại phu buông tay nàng ra, vuốt vuốt chòm râu ba tấc chậm rãi nói:
"Cũng may lão phu đến kịp Tiền đại tiểu thư không có gì đáng ngại."
Nghe vậy Tiền viên ngoại thở phào nhẹ nhõm, vỗ ngực đầy may mắn:
"May mà ta đã có chuẩn bị trước! Vừa nghe tin tên họ Vương bỏ trốn, ta lập tức sai người đi mời Tôn đại phu ngay. Xem đi, quả nhiên con gái ta nghĩ quẩn mà!"
Tôn đại phu giơ ngón tay cái khen ngợi:
"Biết con gái không ai bằng cha!"
Được khen, Tiền viên ngoại càng thêm đắc ý:
"Đó là lẽ đương nhiên! Đứa con gái này của ta là do chính tay ta nuôi lớn đến cả bà vυ" cũng không hiểu nó bằng ta đâu!"
Tôn đại phu biết một khi Tiền viên ngoại bắt đầu kể chuyện về con gái thì sẽ không dứt ra được liền nhanh chóng đứng dậy chắp tay cáo từ:
"Tiền lão gia, tiểu thư đã bình an vô sự lão phu còn có việc xin phép cáo lui!"
"Ai chà, ta còn chưa kể xong đâu! Con gái ta còn..."
"Lần sau! Lần sau lại nghe Tiền lão gia kể!"
Dứt lời, Tôn đại phu xoay người bỏ chạy.
Tiền viên ngoại vội vàng đuổi theo:
"Ta tiễn ngươi một đoạn đường!"
Trong phòng lúc này chỉ còn lại một đám nha hoàn và ma ma vây quanh giường Tiền Đóa Đóa khiến nàng cảm thấy vô cùng ngột ngạt.
Nàng vô cảm nhìn lên trướng đỉnh, lòng khổ sở chẳng khác nào vừa uống phải một bát thuốc đắng.
Những ngày như thế này… bao giờ mới kết thúc đây?
Tiền viên ngoại cứ cách một thời gian lại bắt một nam nhân về nhà. Nam nhân bị ép hôn bỏ trốn nàng lại phải diễn màn tự sát.
Càng đáng sợ hơn ông ấy đã quá quen thuộc với quy trình này đến mức gọi đại phu tới từ trước. Đúng là "biết con gái không ai bằng cha" mà!
"Tiểu thư, Vương Đại Lang ngay cả lỗ chó cũng chui có thể thấy hắn vốn không phải phu quân phù hợp. Ngài đừng đau lòng vì hắn nữa." Một nha hoàn nhỏ giọng an ủi.
"Đúng đó! Tiểu thư không có Vương Đại Lang thì còn có Lý Đại Lang, Triệu Đại Lang, Trương Đại Lang..."
Vừa nói đến đây, nha hoàn nọ lập tức im bặt.
Trương Đại Lang?
Ánh mắt Tiền Đóa Đóa khẽ nheo lại.
Kiếp trước, nguyên chủ chính là vì Trương Hồng Sinh mà mất mạng!
Tiền gia là đại địa chủ lớn nhất vùng. Tiền viên ngoại không có con trai chỉ có duy nhất một đứa con gái là Tiền Đóa Đóa.
Từ nhỏ nàng đã được nuông chiều hết mực muốn gì có đó, tất cả mọi thứ đều phải tốt nhất - bao gồm cả người được ca tụng là thanh niên tài tuấn số một vùng: Trương Hồng Sinh.
Sau khi thi đậu tú tài, Trương Hồng Sinh liền đính hôn với Tiền Đóa Đóa. Từ đó, Trương gia "một bước lên mây" nhờ vào Tiền gia mà hưởng vinh hoa phú quý.
Nhưng ai ngờ Trương Hồng Sinh căn bản chưa từng đặt Tiền Đóa Đóa vào mắt.
Hắn chỉ vì áp lực từ Tiền gia mà miễn cưỡng chấp nhận hôn ước…