Vốn dĩ đã căng thẳng, giờ lại càng bị loạn nhịp.
Liên tiếp mấy nốt nhạc, đều không thể đàn đúng.
Cái chạm như có như không, và nhịp tim không ngừng tăng tốc.
Nhưng khi Quý Tư Yến nắm lấy tay cô, tất cả biến thành cảm giác chân thật rõ ràng.
“Giống như hôm đó em ở khách sạn, cứ thoải mái tận hưởng là được.”
Nhiệt độ nóng bỏng xuyên qua làn da truyền đến, thấm vào lòng Hứa Tuế Khuynh.
Mặt cô đã đỏ bừng, dùng chút sức lực yếu ớt thoát ra, rồi gật đầu.
Đầu ngón tay cô lại đặt xuống, phần dạo đầu vang lên, Quý Tư Yến lập tức hiểu ý.
Bản “Canon” có tiết tấu vui tươi, ẩn chứa vô vàn câu chuyện lãng mạn.
Thật kỳ lạ, hai người chưa từng cùng nhau biểu diễn bao giờ, vậy mà lại ăn ý một cách lạ kỳ.
Hết bản này đến bản khác, vẫn chưa thỏa mãn.
Cô gái chìm đắm trong tiếng đàn, trên mặt nở nụ cười ngọt ngào, không còn bất kỳ sự đề phòng nào.
Lúc nghỉ ngơi, Quý Tư Yến nhìn lướt qua điện thoại, sau đó đứng dậy.
Hứa Tuế Khuynh thuận theo động tĩnh, vừa định nghiêng đầu nhìn sang.
Trên đỉnh đầu vang lên mệnh lệnh nghiêm khắc của người đàn ông: “Cứ để đó, tôi sẽ đến ngay.”
Trước khi rời đi, Quý Tư Yến nói với cô: “Có chút chuyện cần xử lý.”
Vừa rồi quá tập trung, đến mức không hề nhận ra màn đêm đã buông xuống.
Khi đến bến cảng, bầu trời đã hoàn toàn u ám.
Bên bờ chất đống ba cái bao tải, người bên trong đang khó nhọc cựa quậy.
Lớp vải tối màu bị chất lỏng thấm ướt, mùi hôi bị gió thổi bay đi nhưng vẫn khó ngửi.
Tiếng giày da dẫm xuống đất từng nhịp từng nhịp, nghe rợn người như màn lăng trì.
Quý Tư Yến nhìn xuống những cái bao tải vải bố, giơ tay ra hiệu cho cấp dưới, nới lỏng sợi dây buộc chặt ở cái bao giữa cùng.
Tên xăm trổ bị băng keo dán miệng, chỉ có thể phát ra tiếng rêи ɾỉ giãy giụa.
Trình Mục mạnh mẽ xé toạc băng keo, lại biến thành tiếng kêu đau đớn “á”, vang vọng trong đêm tối sâu thẳm.
Ánh đèn xe chói mắt, tên đó không mở mắt ra được, gào lớn: “Tao thấy chúng mày chán sống rồi! Có biết tao là…”
Lời còn chưa dứt, đã bị một lực rất mạnh đá vào chỗ hiểm.
Sau cú đá đó, tên xăm trổ co quắp người lại, đến một tiếng “á” cũng không thể kêu ra.
Quý Tư Yến ngồi xổm xuống, sắc mặt âm trầm đến cực điểm.
Tiếng cười khẩy phát ra, càng giống như băng giá thấu xương.
“Mày là ai, tao không cần biết.”
“Tao chỉ biết, mày sẽ biến thành cái thứ gì, và sẽ bị ném đi đâu…”
Cùng lúc nói chuyện, Quý Tư Yến khẽ nhấc chân, đặt lên cổ tay đầy hình xăm, rồi đạp xuống.
Đầu lưỡi người đàn ông tựa vào răng hàm, nghiến mạnh qua lại.
Cho đến khi tiếng xương cốt vỡ vụn bị gió lạnh nuốt chửng, hoàn toàn biến mất.
Khi trở về trang viên, cả thành phố đều tĩnh mịch lạ thường.
Dì Vân ngủ không sâu giấc, nghe thấy động tĩnh, choàng áo khoác đứng dậy ra cửa đón.
Quý Tư Yến chỉ mặc một chiếc sơ mi đen, khí chất càng thêm lạnh lùng nghiêm nghị, khó gần.
Không biết có phải ảo giác không, lại ngửi thấy mùi máu tanh nhẹ từ chiếc vest vắt trên cánh tay anh.
Dì Vân đón lấy, nghe thấy giọng nói lạnh lùng dặn dò: “Vứt đi.”
Sáng sớm hôm sau, Hứa Tuế Khuynh dùng bữa sáng xong, không thể ngồi lên chiếc xe vẫn thường đưa đón cô.
Vì Quý Tư Yến chủ động nói muốn đưa cô đi mua đồ trước.
Còn mua những gì, đương nhiên cô không dám hỏi.
Nhưng trên đường đi, Hứa Tuế Khuynh không khỏi nghi ngờ trong lòng.