Hôm sau là thứ Hai đầu tuần, trường trả danh sách tổng điểm kỳ khảo sát tháng trước. Thiếu Vi vẫn nằm trong khoảng hơn một trăm trên tổng ba trăm học sinh khối Văn.
Nếu cố gắng hơn chút nữa, phát huy tốt hơn thì có thể vào được một trường đại học loại II. Nhưng Thiếu Vi đã sớm suy nghĩ rõ ràng. Cô muốn học Đại học Sư phạm Di Khánh. Một là có trợ cấp và miễn học phí. Hai là gần nhà, tiện chăm sóc bà ngoại. Ba là học xong ra trường có việc làm ngay, đỡ phải chờ đợi.
Người bình thường vẫn thế thôi. Khi xung quanh còn đang mộng mơ về tương lai, còn đang nghĩ tới chuyện lương năm năm trăm triệu hay mơ giấc mộng du học, thì cô đã phải thực tế và tỉnh táo vạch ra kế hoạch cho cả cuộc đời mình, không lãng mạn, không kỳ tích, không cơ duyên bất ngờ, chỉ có sự kiên định và bình lặng với con đường mình đi. Nếu ông trời chịu ban chút đặc ân, cô chỉ cầu mỗi một điều rằng bà ngoại có thể sống khỏe mạnh thêm nhiều năm nữa.
“Thật phục luôn ấy, sao ngày nào tôi cũng đi học thêm mà vẫn thua cậu. Cái người ba ngày hai bữa đi trễ về sớm ư?” Tư Đồ Vi, bạn cùng bàn của Thiếu Vi, gục mặt lên bàn than thở.
Hai “Vi” bị xếp ngồi chung một bàn, chắc là vì thầy chủ nhiệm dạy Toán vốn có đam mê đặc biệt với những con số tròn trĩnh, có đôi có cặp.
“Trước hết, tôi đâu có đi trễ về sớm thường xuyên.” Thiếu Vi điềm nhiên đáp, vừa gặm nốt miếng bánh mì thứ ba trong mẩu bánh sắp hết, vừa nói tiếp: “Với lại, tôi đâu giống cậu, tiết tự học buổi tối toàn ngủ gà ngủ gật.”
Bánh mì cô ăn toàn là hàng cận date. Bà chủ cửa hàng tiện lợi ở đầu hẻm tốt bụng, biết cô với bà ngoại sống chật vật nên mỗi lần dọn hàng cận ngày là đều gọi cô đến chọn trước. Người khác thì được giảm 50%, còn với cô thì gần như cho không. Những loại như bánh mì thịt nguội gặp hôm hết hạn thì bà ấy cho miễn phí.
Thiếu Vi vẫn thấy đời này còn nhiều người tốt, dù con hẻm ấy mỗi ngày chỉ hứng được nắng mặt trời vào đúng 11 giờ trưa.
Tư Đồ Vi bĩu môi: “Thôi được rồi, nể cái mái ngố xấu đau xấu đớn của cậu, tôi nhường cho đấy.”
Thiếu Vi khựng lại một chút, trong đầu chợt lướt qua hình ảnh gương mặt Trần Ninh Tiêu.
Thật ra, xấu một phần hay xấu năm phần thì với Trần Ninh Tiêu chắc cũng chẳng khác biệt gì nhiều.
“Nếu không, cậu giúp tôi học bù Toán với Địa đi?” Tư Đồ Vi bỗng nhiên đưa ra đề nghị.
Với dân khối C, hai môn “cực hình” là Toán và Địa. Cứ nhắc đến mấy thứ logic là Tư Đồ Vi thấy choáng, nhưng Thiếu Vi lại học khá hai môn này, bởi vì cô không cần phải tốn thời gian học lại mấy kiến thức cơ bản. Đã biết rồi thì làm được ngay.
Thiếu Vi lôi sách giáo khoa tiết học kế tiếp ra: “Cậu học thêm tốn bao nhiêu?”
Tư Đồ Vi đáp: “Một giờ sáu trăm.”
Vào cái thời chưa lạm phát, từng đồng đều đáng quý. Sáu trăm một giờ học cũng khiến người ta phải nghẹn lời. Thiếu Vi tự biết mình có năng lực: “Chắc tôi còn dạy giỏi hơn mấy người đó.”
Tư Đồ Vi thì chỉ nói chơi, nhưng Thiếu Vi lại nghiêm túc. Nếu có thể dạy, cô nhất định sẽ đi dạy thêm. Một giờ một trăm cũng được, còn hơn là đi tiếp rượu trong bar.
Hôm nay Tư Đồ Vi có vẻ phấn khích, càng gần giờ tan học càng không ngồi yên. Lúc thì soi gương chỉnh mái, lúc thì liếc trộm đồng hồ. Đến sau cùng thì bỏ luôn việc giả vờ chăm chú học tập, lấy bút bi kẹp vào tập Toán, kéo tay áo Thiếu Vi, thì thầm: “Cậu biết không, chiều nay có người tới đón tôi đó.”
“Cậu biết không” là câu cửa miệng của Tư Đồ Vi mỗi khi muốn khoe gì đó.
Thiếu Vi vẫn chăm chú làm bài Sử, không ngẩng đầu: “Biết rồi, bạn trai à?”
“Không phải.” Tư Đồ Vi chống cằm trên bàn, đôi mắt lấp lánh.
Chuông tan học vang lên, lớp học náo loạn như tổ ong vỡ. Đám học sinh bán trú lao đi như gió. Thiếu Vi vội vã thu dọn sách vở để kịp đến quán bar, ai ngờ mới ra đến cửa thì bị Tư Đồ Vi kéo lại: “Cậu đi với tôi đi.”
Cơ thể Thiếu Vi thoáng cứng lại, muốn từ chối.
Cô quen độc lập từ nhỏ, không thoải mái với việc thân mật tay chân với người khác. Những việc như đi nhà vệ sinh phải có bạn đi cùng chưa bao giờ dành về cô. Từ học hành, ăn uống, thể dục, tất cả việc đó cô đều làm một mình. Không phải cô không có bạn, mà với điều kiện kinh tế của mình, việc duy trì các mối quan hệ là một loại gánh nặng. Cô từng tham dự tiệc sinh nhật Khúc Thiên Ca là vì muốn cảm ơn cô ấy đã nhiều lần gọi rượu ở khu ghế do cô phụ trách, giúp cô có thêm phần trăm hoa hồng.
Nhưng Tư Đồ Vi không cho cô cơ hội từ chối mà lôi cô đi luôn, còn tiện tay vắt cả áo khoác đồng phục lên quai cặp của cô: “Xách giúp tôi với.”
Thiếu Vi khẽ “Ừ” một tiếng, trong lòng dâng lên thứ cảm giác kỳ lạ pha trộn giữa ngưỡng mộ và biết ơn.
Có thể thoải mái mà mở miệng nhờ người khác giúp đỡ, có thể tự tin thể hiện nhu cầu của mình là điều mà chỉ có người thật sự mạnh mẽ và sống trong môi trường tốt mới làm được như thế. Từ nhỏ, cô đã được dạy không được làm phiền người khác, chuyện gì cũng phải tự mình gánh vác. Người khác chủ động giúp, cô sẽ vội vã từ chối “Không sao”, “Không cần đâu”, “Tôi làm được”.