Chương 7: Đừng làm bạn với cô

Quán bar ồn ào náo nhiệt, nhưng không ai châm chọc đúng lúc bằng câu bông đùa của Kiều Quân Tinh: “Ủa? Gì vậy, tối qua tôi về rồi mà hai người còn có chuyện gì xảy ra à?”

Cái từ “còn có” vừa bật ra, mấy cô gái đang dựa lưng trên ghế sofa lập tức liếc mắt nhìn theo. Những ánh mắt lạnh tanh đồng loạt hướng về phía Thiếu Vi.

Chỉ có mình Thiếu Vi là ngây người. Cô bị hỏi bất ngờ, lắp bắp không kịp phản ứng: “Ừm... chuyện xe... xe bị trầy ấy mà...”

May mà Khúc Thiên Ca lên tiếng hóa giải, làm như chẳng có chuyện gì mà cười nói: “Cô ấy đúng là hay quên thật đấy, hôm qua cô ấy làm xước xe của cậu ấy, cả đêm mất ngủ vì sợ cậu ấy bắt đền.”

Chứ thực ra, không phải sợ bị bắt đền.

Nếu anh thật sự bắt cô đền thì có thắt lưng buộc bụng, cô cũng nhất định sẽ trả.

Câu nói vừa dứt, bầu không khí quanh đó lập tức đổi chiều. Từ ánh nhìn lạnh lẽo chuyển sang chút khinh miệt xen lẫn giễu cợt. Nhưng Thiếu Vi chẳng có phản ứng gì, cứ như thể chẳng hề cảm nhận được tất cả những ánh mắt đó.

Trần Ninh Tiêu lười biếng nhìn cô chằm chằm vài giây, như thể đột nhiên cảm thấy chẳng còn thú vị, đặt ly rượu xuống, lạnh nhạt nói: “Vậy là hôm qua cô cảm ơn tôi.”

“Nhưng hôm qua không tính là chính thức...”

Trần Ninh Tiêu liếc cô một cái, giọng lạnh hơn: “Vậy cô nghĩ thế nào mới gọi là chính thức?”

Thiếu Vi muốn nói ngay lúc này đây là rất chính thức rồi. Dù đang khom người đến mức lưng muốn gãy ra thì anh cũng là khách. Nhưng không biết vì sao, cô lại ngốc nghếch buột miệng:

“Tôi... mời anh ăn một bữa cơm.”

Cô vừa dứt câu, mấy cô gái ngồi bắt chéo chân trên sofa đồng loạt bỏ chân xuống ngồi thẳng dậy, ánh mắt nhìn Thiếu Vi như muốn xé cô thành trăm mảnh. Bọn họ đều hiểu rõ, những cô gái xuất thân thấp kém lăn lộn trong quán bar như Thiếu Vi chỉ cần được ai đó để ý, bất kể là một chút giúp đỡ nhỏ nhặt, một lần trò chuyện vu vơ, đều có thể biến thành cái cớ để tiếp cận. Hỏi xin số điện thoại, tìm người trung gian làm quen, mời ăn cơm, tìm cách "đáp lễ"... Nói cho cùng, đều là muốn dụ dỗ đàn ông.

Trần Ninh Tiêu không tỏ thái độ, chỉ khẽ cười một tiếng. Không ai nhìn ra được nụ cười đó là do thấy nhàm chán, hay thật sự thấy thú vị.

Một cô gái với giọng ngọt như đường lên tiếng: “Thiên Ca, người quen cậu định nhờ cậu làm ông Tơ bà Nguyệt đấy à?”

Khúc Thiên Ca cười cứng đờ, vừa dìu Thiếu Vi dậy vừa nói đỡ: “Đừng để tâm thật vậy chứ, Trần Ninh Tiêu không thiếu mấy bữa cơm đó đâu, đừng nghĩ nhiều quá.”

Thiếu Vi khom người quá lâu, lúc đứng dậy thẳng lưng thì cả eo đã ê ẩm.

Tối hôm đó, quán bar đông khách chưa từng thấy. Hoặc là trong trí nhớ của Thiếu Vi, đó là một đêm cực kỳ bận rộn. Cô chạy tới chạy lui khắp các bàn sofa, mang rượu, rót rượu, đôi khi cũng phải cùng khách nâng ly, hoặc ứng phó mấy lời trêu chọc không quá đàng hoàng, vụng về né tránh khi bị đυ.ng chạm, hoặc nhanh tay giật một két bia chạy đi. Những chiếc nắp lon bia bằng kim loại va vào mặt bàn pha lê phát ra âm thanh chói tai như chuông vỡ.

Cả đêm, Thiếu Vi không còn bất kỳ tương tác nào với Trần Ninh Tiêu.

Nếu ánh mắt anh có dừng lại trên người cô dù chỉ một giây, thì thứ anh thấy chắc chắn cũng chỉ là dáng vẻ cô khom người rót rượu, nhún nhường cười gượng mà thôi.

Trên sân khấu, ca sĩ đổi tiết mục theo như sắp xếp, có người đang hát bài hát bằng tiếng Quảng Đông. Ánh sáng mờ mờ lẫn khói sương hồng nhạt, cột đèn rọi qua sân khấu rồi loang ra mặt Thiếu Vi khi cô đang đứng ở khu gần sân khấu.

Một gương mặt người con gái quá đỗi non nớt, làn da trắng nhợt, mặt không son phấn, biểu cảm vẫn còn nét trẻ con, như một đóa sơn trà trắng tinh khôi giữa làn khói phù hoa.

“Rõ ràng có thể qua được chuyện này, còn nhận được lời khen người khác. Nhưng hóa ra sự tự trọng cố chấp lại khó vượt qua đến thế.”

Nghe đến câu đó, Thiếu Vi ngây ra vài giây, rồi lại ôm thùng đá màu bạc, một mình chen qua đám đông đang cuồng nhiệt.

...

Ra khỏi quán mới biết ngoài trời đang lất phất mưa phùn. Có mấy người đang chờ tài xế đến đón. Trần Ninh Tiêu châm thuốc lá, nghe Khúc Thiên Ca khen chiếc vòng tay anh tặng hôm qua.

Quả thật là đẹp, bạch kim kết hợp vàng hồng, chính giữa đính logo hình chữ "H", vòng tay ấy đeo lên cổ tay mảnh mai của Khúc Thiên Ca phối với đồng hồ mặt xanh kiểu oyster khiến cả bàn tay toát ra mùi tiền.

Cô ấy đưa tay ra trước mặt anh, khoe một cách tinh nghịch: “Cũng có gu đấy.”

Trần Ninh Tiêu phủi phủi tàn thuốc: “Tiện tay chọn thôi.”

Anh và Khúc Thiên Ca, Kiều Quân Tinh là bạn từ nhỏ. Khúc Thiên Ca nhìn qua có vẻ thoải mái, nhưng người ngoài không biết, cô ấy thật ra rất kén chọn và khó chiều. Kiều Quân Tinh mỗi lần đến sinh nhật cô ấy đều rối rắm từ trước đó mấy tháng, còn Trần Ninh Tiêu thì chẳng mấy để tâm, cứ vào tiệm là chọn đại.

“Cái cô ở bar ấy...” Trần Ninh Tiêu mở miệng, dường như không nhớ rõ tên đầy đủ của Thiếu Vi.

Khúc Thiên Ca lúc ấy đang mải ngắm tay mình, chỉ “Ừ” một tiếng, không quan tâm lắm.

“Đừng làm bạn với cô ấy.”

“Hả?” Khúc Thiên Ca ngạc nhiên ngẩng đầu: “Cô ấy đắc tội gì với cậu à? Cũng đâu nghiêm trọng tới mức đó. Chuyện cái xe à, xước chút sơn chứ gì? Mời ăn cơm thì hơi vô duyên thật, nhưng cậu cũng không cần nghiêm trọng thế chứ.”

Trần Ninh Tiêu chỉ cười nhạt, nghiêng đầu nhìn cô ấy, ánh mắt thản nhiên: “Cô ấy không gánh nổi tình bạn với cậu. Đừng kéo cô ấy vào cuộc.”

Khúc Thiên Ca hoàn toàn không ngờ lại bị nói như vậy, nghẹn họng một lúc, uất ức: “Cậu có ý gì thế? Tôi ba ngày hai bữa gọi cô ấy đi bưng bê, chẳng phải vì coi cô ấy là bạn mà giúp đỡ sao?”

Tài xế đến, Trần Ninh Tiêu không đáp, chỉ phất tay lười nhác rồi bước thẳng vào màn mưa và ánh đèn lấp lánh.