Chương 6: Bỏ qua

Sau khi nhờ Khúc Thiên Ca chuyển lời xin lỗi và cảm ơn, Thiếu Vi cúp máy. Ngồi ngẩn người một lúc, rồi lôi bài kiểm tra Toán ra làm tiếp.

Đến chiều, cô nấu sẵn cơm tối cho bà ngoại, giữ ấm cẩn thận, sau đó khoác cặp lên vai đi bộ đến trường.

Học sinh bán trú ở trường cấp 3 số 12 chỉ học hai tiết tự học buổi tối, tan học lúc 9 giờ. Mấy bạn khác có thể tranh thủ ôn bài hoặc làm chút việc riêng. Còn Thiếu Vi, cứ tan học là lập tức chạy một mạch đến quán bar.

Lúc đầu Trần Thụy Đông còn không định nhận cô làm việc, ngại phiền phức nếu vướng vào học sinh cấp ba. Nhưng Thiếu Vi không giấu diếm điều gì. Cô kể rõ bà ngoại bị mù, cha mẹ mất liên lạc, cô không thể làm những công việc nặng nhọc, còn trong thành phố, tiền thuê một căn phòng nhỏ cũng đã lên đến mấy trăm mỗi tháng.

Khi cô kể những chuyện đó với giọng bình thản, không hề than thở hay kể khổ, chỉ là thuật lại sự thật. Từng câu từng chữ đều rõ ràng, rành rọt. Cuối cùng, cô nhìn thẳng vào anh ấy, giọng kiên định:

“Em cần công việc này. Em sẽ không gây rắc rối, cũng sẽ không để bị đuổi. Em sẽ làm tốt hơn bất kỳ ai khác.”

Trần Thụy Đông sống hơn ba mươi năm, đây là lần đầu tiên bị một cô bé làm cho choáng váng.

Nhận cô vào rồi, nhiều lúc anh ấy cũng thấy hối hận. Dù gì Thiếu Vi cũng chỉ vừa mới đủ tuổi thành niên, không có kinh nghiệm, càng không quen với môi trường như quán bar. Đối mặt với những lời trêu ghẹo từ khách, chỉ cần không đỏ mặt đã là giỏi rồi. Cô còn chẳng ý thức được rằng mình khá xinh, vẻ ngây ngô, trong trẻo hiện rõ trong đôi mắt khiến người ta vừa muốn trêu đùa, vừa muốn bảo vệ. Những cô gái thông minh thì biết cách tận dụng lợi thế của mình, còn Thiếu Vi thì không. Thậm chí cả tránh né cũng không biết, có lúc còn khiến tình huống trở nên vô cùng khó xử.

Không còn cách nào khác, Trần Thụy Đông đành sắp xếp cho cô làm ở vị trí khuất nhất quán.

Tối Chủ nhật, quán bar đông nghịt khách, người ra vào không ngớt.

Khúc Thiên Ca lại xuất hiện. Dường như còn chưa hết dư âm đêm qua, cô ấy mặc chiếc váy hai dây ôm sát cơ thể, tóc mới nhuộm màu hồng tiên cá, vừa nổi loạn vừa quyến rũ.

Cô ấy đi cùng một nhóm bạn đông đúc. Trong đám đông nhốn nháo ấy, chỉ có khuôn mặt Trần Ninh Tiêu là nổi bật.

Anh dường như rất thích màu đen. Tối nay từ đầu đến chân đều mặc đồ đen. Một anh chàng khoác vai anh, vì anh cao quá nên người đó phải hơi khom người, trông như đang thì thầm chuyện gì đó. Nhưng ánh mắt Trần Ninh Tiêu lại lơ đãng, rõ ràng chẳng hề để tâm.

“Thiếu Vi.”

Nghe Khúc Thiên Ca gọi tên mình, Trần Ninh Tiêu dường như khựng lại một chút. Anh ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua cô, dừng lại chưa tới một giây, đầy bình thản.

Tối nay Khúc Thiên Ca chơi lớn, vừa vào đã gọi hẳn hai tháp sâm panh. Thiếu Vi nhanh chóng đến mở rượu rót từng ly, bê hoa quả, bưng đồ nhắm, ôm thùng đá đi tới đi lui không ngừng. Thỉnh thoảng còn bị khách bàn bên nhờ châm thuốc, mỗi lần cô cúi người, khuôn mặt trắng mịn lại ánh lên dưới ánh đèn disco chớp tắt.

Bàn sofa trong quán thấp, khi cô phục vụ đều phải cúi thấp người. Đến lượt rót rượu cho Trần Ninh Tiêu, Thiếu Vi cúi đầu, ánh mắt ngoan ngoãn cụp xuống. Cánh tay gầy guộc lộ rõ xương vẫn giữ chắc khay, miệng chai sâm panh lanh lạnh thoang thoảng mùi Whiskey.

Khúc Thiên Ca chợt nhớ ra chuyện gì: “Không phải cô nói muốn cảm ơn cậu ta sao? Giờ người ta đang ngồi đây rồi, nói thẳng luôn đi cho gọn. Đỡ phải nhờ tôi chuyển lời.”

Ngay lập tức, mọi ánh mắt xung quanh đổ dồn về phía họ. Vài cô gái trong nhóm không che giấu nổi ánh nhìn đầy ẩn ý, rõ ràng đều đang ngầm nghĩ tới một chuyện.

Trần Ninh Tiêu xưa nay không lui tới mấy nơi thế này, vào bar cũng chỉ ngồi chưa được mấy phút là rời đi. Trong trường cũng chẳng nghe nói anh thân thiết với ai. Vậy mà một cô nhân viên quán bar lại muốn “cảm ơn”? Rốt cuộc là giữa hai người có chuyện gì chứ?

Giữa những ánh nhìn tò mò, trong lòng Thiếu Vi như bị bao phủ bởi một lớp sương lạnh.

Cô không phản kháng, vẫn cúi đầu, lưng còn khom thấp hơn ban nãy, khẽ nói: “Chuyện tối qua... cảm ơn anh đã bỏ qua.”

Giọng nhỏ đến mức gần như tan vào tiếng nhạc, tư thế cũng thấp đến nỗi chẳng khác gì đang cúi đầu vùi vào trong cát.

Trần Ninh Tiêu cụp mắt nhìn cô, ánh mắt không mang theo cảm xúc.

Cô đã làm việc cả buổi, mồ hôi nhễ nhại. Tóc mái ướt sũng dính hai bên thái dương, để lộ cái trán trơn bóng và đường giữa chân mày. Khuôn mặt cô trắng bệch không còn chút máu, hàng mi dày cong che khuất cả con ngươi.

Đôi mắt ấy, cô không để anh nhìn thấy, cũng không để bất kỳ ai khác nhìn thấy.

Không khí dường như đặc lại.

Trần Ninh Tiêu đặt một tay lên đầu gối, nhận lấy ly rượu từ tay cô, nhưng không uống. Anh hơi nghiêng người, ánh mắt lạnh lùng, môi nhếch lên, hỏi:

“Tối qua tôi đã bỏ qua chuyện gì sao?”