Chương 5: Cô không phải là Tinh Vệ

Xe vừa vào khuôn viên Đại học Di Khánh thì rẽ ngay vào khu ký túc xá phía sau. Thiếu Vi còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì Trần Ninh Tiêu đã hờ hững mở khóa cửa xe, bình thản nói:

“Đến rồi, khu Đào Viên. Nữ sinh khoa Văn không phải đều ở đây sao?”

Suýt nữa thì toang thật rồi! Da đầu Thiếu Vi căng cứng, cô vội ôm lấy cặp, luống cuống mở cửa bước xuống. Trong lúc hấp tấp, một tiếng "rầm" vang lên đầy chát chúa. Cánh cửa xe va mạnh vào mép bồn hoa xi măng. Dưới ánh đèn đường, hai vệt xước bạc trắng nổi bật đến mức khiến người ta không thể không để ý. Cả người Thiếu Vi toát mồ hôi lạnh, xấu hổ đến mức chỉ muốn chui xuống đất, cúi đầu không ngừng xin lỗi:

“Thật sự xin lỗi...”

Ngập ngừng một lát, cô lí nhí nói thêm: “Anh... để lại cho tôi số điện thoại đi. Tôi sẽ chuyển lại tiền sửa xe.”

Trần Ninh Tiêu cũng xuống xe, khom người nhìn lướt qua vết xước, sau đó đứng dậy, giọng điệu thản nhiên như chuyện khi nãy chỉ là phủi bụi:

“Không cần để tâm.”

“Tôi có tiền mà.” Thiếu Vi đáp gấp, lần đầu tiên cô dám ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt anh, đến mức quên luôn chuyện phải lấy tóc mái che mặt.

“Tôi trả nổi thật.”

Có lẽ cũng là lần đầu tiên cô nhìn rõ khuôn mặt và từng đường nét của anh. Và cũng là lần đầu tiên tim cô đập loạn nhịp, không phân biệt được đó là vì hoảng loạn, bối rối hay thứ gì khác.

Nhưng Trần Ninh Tiêu chẳng hề bận tâm đến ánh mắt hay biểu cảm của cô, chỉ khẽ phủi lớp bụi bám trên thân xe, giọng điệu dửng dưng, thái độ cũng nhàn nhạt y như hành động của anh:

“Không cần đâu.”

Thiếu Vi đứng yên tại chỗ, ngơ ngẩn nhìn theo anh chiếc xe lái đi xa dần. Phải mất một lúc lâu cô mới xoay người bước về khu ký túc xá nữ ở khu Đào Viên, rồi lại chậm rãi đi ngược ra phía cổng trường.

Cuối cùng, họ không trao đổi bất kỳ phương thức liên lạc nào. Giữa họ, tất cả chỉ gói gọn trong một tiếng rưỡi ngồi chung trên xe. Vậy thôi. Nhưng với Thiếu Vi, thời gian để cô lặng lẽ đi bộ về nhà dường như còn dài hơn cả đoạn đường đó. Nhà cô không xa, chỉ là đêm khuya, khuôn viên trường vắng lặng đến đáng sợ, một mình cô bước chậm rãi từng bước một.

Không biết anh có còn nhớ không. Đêm ấy, lúc có người gây chuyện trong quán bar, chính anh là người đã kéo cô ra sau lưng mình. Lực tay mạnh mẽ, kiên quyết đến nỗi tới tận bây giờ cánh tay cô vẫn nhớ được cảm giác đó. Nhưng anh chưa từng hỏi cô tên gì, cũng chưa từng nhìn rõ mặt cô.

Chuyến xe buýt cuối cùng trong ngày thưa thớt người. Thiếu Vi tựa đầu vào cửa kính, giống như một con thú hiền lành đang nhai lại ký ức cũ kĩ. Những mảnh ghép lặp đi lặp lại trong đầu, giọng nói của anh, mùi hương phảng phất, cảm giác lạnh mát của ghế da, dáng vẻ anh khi cầm điếu thuốc chưa châm, để lặng lẽ giữa các khớp ngón tay thon dài.

Về đến nhà, cô bật chiếc máy tính để bàn cũ kỹ, cái máy năm xưa được một bác sĩ mổ đυ.c thủy tinh thể tặng lại sau khi đổi sang máy mới.

Thiếu Vi mở trang nhật ký cá nhân đặt chế độ riêng tư, lặng lẽ gõ vài dòng: Audi RS7, FM103.5, Đêm oanh và hoa hồng. Sau đó cô tìm thông tin về chiếc xe ấy, rồi tìm cả nội dung câu truyện kia.

Khi trang web của hãng xe bật lên bảng giá, tay cô khựng lại giữa không trung, ngụm nước trong miệng cũng nghẹn lại, trượt mãi mà không nuốt nổi.

Hơn hai trăm triệu?

Trong khoảnh khắc, cô vừa thấy không tin nổi Audi lại đắt đến thế, vừa nhớ lại câu nói nhẹ tênh của anh: “Đổi xe để kín tiếng một chút.” Suy nghĩ trong đầu rối như tơ vò, cuối cùng chỉ đọng lại một điều.

Cô không thể đền nổi.

Tất cả sự cố gắng, hiểu biết và tính toán của cô hóa ra lại nực cười đến thế. Cô tưởng rằng mình tiết kiệm thì có thể bồi thường được một vết xước của chiếc xe.

Đêm đó cô không chợp mắt. Sáng sớm hôm sau, sau một hồi lưỡng lự, cô quyết định gọi cho Khúc Thiên Ca.

“Gì cơ? Cô muốn xin số Trần Ninh Tiêu?”

Khúc Thiên Ca nhắc lại, ngập ngừng một lát, giọng đầy ẩn ý.

“Xe anh ấy bị tôi làm trầy. Anh ấy không bắt đền, nhưng tôi vẫn thấy ngại.” Thiếu Vi nói thật lòng.

Khúc Thiên Ca bật cười: “Cậu ta là kiểu người như vậy đó. Bề ngoài thì ai cũng thấy tử tế, nhưng tính cách thật ra rất khó đoán, không dễ thân đâu.”

Thiếu Vi vội vàng giải thích: “Tôi không có ý muốn thân thiết gì cả, chỉ là... chỉ muốn đền tiền thôi.”

“Cậu ta đã nói không cần thì thôi, cô cứ để vậy đi.”

Khúc Thiên Ca ngắt lời, giọng bình thản nhưng dứt khoát: “Với cậu ta thì vài chục triệu chẳng đáng là gì đâu. Còn với cô thì...”

Cô ấy bỏ lửng câu nói, chỉ nhẹ giọng tiếp: “Hiểu không? Cứ yên tâm đi.”

Vài chục triệu...

Thiếu Vi khẽ hít một hơi thật sâu.

Toàn bộ tiền tiết kiệm của cô và bà ngoại cộng lại còn chưa được mười triệu.

Mỗi đồng họ tiêu đều phải tính toán từng chút một để đủ sống qua ngày, nói gì đến chuyện đền tiền sơn xe cho một người giàu có.

Khoảng cách ấy lớn như đại dương đỏ vậy.

Còn cô, không phải là Tinh Vệ, cũng không thể nào lấp nổi biển.

Tinh vệ lấp biển là câu chuyện thần thoại nổi tiếng ngày xưa của Trung Quốc. Tinh vệ là một con chim trong thần thoại cổ đại. Rằng: Tinh vệ là con gái của Thiên Đế biến thành, sau bị chết đuối ở dưới biển. Tinh vệ sợ người khác cũng chết đuối như mình nên suốt ngày dùng mỏ cắp những cành cây và viên đá mang về, mong lấp bằng mặt biển. Sau này mỏ bị cây và đá làm đứt nát, chảy máu đến chết. Câu chuyện thể hiện cuộc đấu tranh với thiên nhiên và ý chí ngoan cường dám đối mặt với khó khăn của người lao động.