Chương 32: Đυ.ng đến cô là đυ.ng đến anh

Tư Đồ Vi thi tốt, tối đó tất nhiên được đưa đi ăn mừng, đúng quán Nhật mà dạo gần đây cô nàng thích nhất. Nói đến kế hoạch nghỉ hè, Tư Đồ Vi vô cùng hào hứng. Cô ấy đã mong chờ chuyến đi Tây Ban Nha từ rất lâu.

“Không có bạn đi cùng có buồn không con?” Dưới ánh nến, Tư Đồ Tĩnh nhẹ nhàng nhìn con gái.

“Sao lại không có bạn đi chứ?” Tư Đồ Vi vừa gắp sushi, vừa “A” một tiếng rồi đưa luôn vào miệng, nhai nhồm nhoàm, nói lúng búng: “Còn có anh nữa mà ạ!”

“Không nói tới chuyện đó.” Tư Đồ Tĩnh nhắc khẽ, rồi tiếp lời: “Con lớn rồi, anh con không thể ngủ chung phòng với con nữa. Con phải ngủ riêng, mẹ không yên tâm.”

Tư Đồ Vi vừa nhai vừa nghĩ, chợt sáng rỡ lên, nuốt vội miếng ăn rồi reo lên: “Vậy thì...”

“Để Thiếu Vi đi cùng con.”

“Dạ?”

Đây hoàn toàn không phải kế hoạch cô nàng mong đợi. Huống hồ...

“Nhưng cậu ấy không có tiền mà mẹ.” Tư Đồ Vi lập tức lắc đầu phản đối.

“Dĩ nhiên là mẹ sẽ lo chi phí.” Tư Đồ Tĩnh đáp nhẹ như không.

“Vậy còn Từ Văn Kỳ thì sao...” Tư Đồ Vi rụt rè hỏi: “Không được ạ?”

Quan hệ giữa cô ấy với Từ Văn Kỳ vốn rất tốt, cô ta cũng có thể tự chi trả. Dù không ác cảm gì với Thiếu Vi, nhưng Tư Đồ Vi thật sự không muốn lúc đi mua sắm lại phải cân nhắc đến hoàn cảnh hay thể diện của bạn đồng hành.

“Không được.” Tư Đồ Tĩnh mỉm cười.

Chính nụ cười đó khiến Tư Đồ Vi hiểu rằng mọi chuyện đã được quyết định rồi.

Cô nàng xụ mặt, giọng như làm nũng: “Mommy à, sao mẹ lại quan tâm đến cậu ấy như vậy? Con ghen đấy.”

Tư Đồ Tĩnh khẽ mím môi, như định nói gì đó nhưng rồi chỉ mỉm cười, dịu dàng dỗ dành cảm xúc của con gái: “Làm sao có chuyện đó chứ? Mẹ chỉ muốn tìm cho con một người bạn đáng tin cậy để đi cùng thôi.”

...

Vào kỳ nghỉ hè, ngay cả tiếng ve kêu cũng như vang dội hơn ngày thường.

Thiếu Vi bổ nửa quả dưa hấu. Cô đang dựa lưng vào bệ bếp, nghe Khúc Thiên Ca gọi điện rủ cô đi cắm trại.

Sinh viên đại học được nghỉ sớm hơn học sinh cấp ba. Khúc Thiên Ca và Kiều Quân Tinh sau một thời gian sống theo kiểu “ma cà rồng” ngủ ngày cày đêm, cuối cùng cũng quyết định ra ngoài tắm nắng, hít khí trời. Cả hai đều giao du rộng, thích không khí sôi động, nên vừa dựng trại xong đã lôi kéo thêm đủ bạn bè. Người chủ động nhắc đến Thiếu Vi là Kiều Quân Tinh, còn Khúc Thiên Ca thì chỉ tùy ý đồng ý ra vẻ không thành vấn đề.

Đến ngày hẹn, chính Khúc Thiên Ca lái chiếc GT mui trần tới đón cô, trông rất chu đáo. Thiếu Vi không nói rõ mình ở trong thôn Hi, chỉ ra đứng đợi ở ven đường. Sau khi cô lên xe, Khúc Thiên Ca vừa khởi động vừa buột miệng:

“Chỗ cô ở cũng gần nhà Trần Ninh Tiêu thật đấy.”

Thiếu Vi ngoảnh đầu nhìn theo, ánh mắt cùng cô dừng lại nơi tòa nhà kính cao lớn đang phản chiếu ánh sáng chói lòa phía xa xa.

“Nếu rảnh thì hẹn nhau đi ăn khuya cũng được.”

“Tôi với anh ấy có thân thiết gì đâu.” Thiếu Vi nhếch môi cười nhạt.

“Ờ, cũng đúng.” Khúc Thiên Ca bắt đầu luyên thuyên chuyện vặt liên quan đến Trần Ninh Tiêu: “Cái kiểu thiếu gia nửa vời như cậu ta chẳng có con gái bình thường nào mà hầu nổi đâu.”

Thiếu Vi bật cười.

“Dĩ nhiên, bản thân cậu ta cũng chẳng hầu hạ ai bao giờ.”

Nghe đến đó, Thiếu Vi cũng chẳng biết phải đáp lại thế nào. May mà Khúc Thiên Ca nói cho vui miệng, hoàn toàn không trông đợi cô trả lời lại.

Nắng xuyên qua kính chắn gió, hắt lên cặp kính râm Miu Miu của Khúc Thiên Ca, khiến logo ánh vàng sáng lấp lánh như sao.

Địa điểm cắm trại là một công viên nằm bên hồ Bạch, có đài phun nước, bãi cỏ rộng và một khu bờ cát nhân tạo. Hai người đến khá sớm, lúc đó ngoài chủ nhà chỉ có Kiều Quân Tinh đang ngáp ngắn ngáp dài ngồi chờ.

“Tối qua lại đi nhậu à?” Khúc Thiên Ca cười châm chọc khi thấy cậu bạn mệt rã rời.

Kiều Quân Tinh nhướng mắt, giơ ba ngón tay ra ý nói đã uống tới ba giờ sáng.

“Đi với Trần Ninh Tiêu đấy. Cậu cứ đợi mà xem, nếu chiều nay cậu ta đến trước năm giờ thì đúng là kỳ tích.”

Dù đã nghe nói khả năng Trần Ninh Tiêu sẽ đến, nhưng đến lúc thật sự xác nhận được tin đó, tim Thiếu Vi vẫn không khỏi khựng lại một nhịp.

Sao lại thế này? Chỉ vì anh mà từ mười giờ sáng, cô đã thấp thỏm chờ mong cả ngày.

Buổi cắm trại hôm nay quy tụ hơn mười người, phải dựng tới bảy tám cái lều và mái che. Dụng cụ được Kiều Quân Tinh thuê sẵn từ công viên, nhưng phía công viên chỉ vận chuyển chứ không hỗ trợ lắp đặt. Mọi thứ vừa chuyển đến đã chất thành một đống hỗn độn như kim tự tháp chực đổ.

Thiếu Vi vừa thu dọn vừa nghe họ kể chuyện tối qua.

“Này, hai người định cô lập tôi đấy à?” Khúc Thiên Ca vừa cười vừa trách.

“Ai dám chứ.” Kiều Quân Tinh vò đầu, cười trừ: “Chẳng qua hôm đó tình hình hơi bất tiện thôi.”

Nét cười trên mặt Khúc Thiên Ca nhạt đi: “La Khải Tình cũng có mặt mà.”

“Có, nhưng hơn mười giờ là cô ấy về rồi.” Kiều Quân Tinh thật thà giải thích: “Cô ấy không đi một mình, cả nhóm bọn họ cũng kéo đến. Trời ạ, nguyên buổi tối chỉ toàn nói chuyện dự án, tôi ngồi nghe mà chỉ đăng xuất cho xong.”

Đây là lần thứ hai Thiếu Vi nghe nhắc đến cái tên “La Khải Tình”. Và lần nào cái tên ấy vang lên, sắc mặt của Khúc Thiên Ca cũng chẳng dễ chịu gì.

“Trần Ninh Tiêu thật sự định đầu tư cho nhóm đó sao?” Khúc Thiên Ca hỏi.

“Chắc vậy, tôi cũng không rõ lắm.” Kiều Quân Tinh trả lời mơ hồ, vì anh ta thực sự chẳng hiểu Trần Ninh Tiêu đang làm gì.

Từ sau khi Trần Ninh Tiêu nghỉ học một năm rồi sang Thung lũng Silicon, Kiều Quân Tinh cảm thấy mình đã không theo kịp anh nữa. Như tối qua, gọi là nhậu nhưng thực ra chỉ là mấy người trong nhóm Trần Ninh Tiêu tụ tập trong một xưởng nhỏ, vừa uống rượu vừa bàn về blockchain, về xu thế, thị trường sơ cấp và thứ cấp... Toàn những chuyện khiến anh ta nghe chưa được mười phút đã muốn gục xuống ngủ. Với Kiều Quân Tinh, buổi tụ họp đó chẳng có gì thú vị, vì không chen lời vào được. Mấy người bên cạnh Trần Ninh Tiêu rõ ràng chỉ là sinh viên, mà nói chuyện cứ như thể đang vẽ lại bản đồ thế giới, tham vọng đến mức khiến người khác ngợp thở.

...

Dựng lều vốn chẳng có gì hay ho, Khúc Thiên Ca vừa cầm trúng một tấm bạt là cụt hứng, bèn lui về ghế dài dưới bóng cây, tay cầm ly nước mát, nhàn nhã ngồi nhìn Thiếu Vi và Kiều Quân Tinh bận rộn.

Bình thường Kiều Quân Tinh nhìn có vẻ là kẻ ăn chơi vô tư vô lo, không ngờ lúc này lại ra dáng rất ga lăng, nói với Thiếu Vi: “Cô nghỉ chút đi, để tôi làm cho.”

Thiếu Vi mỉm cười đáp lại: “Đây là việc tôi nên làm mà.”

Kiều Quân Tinh sững người trong thoáng chốc, rồi lại trở về vẻ vô tư vốn có: “Được rồi, đúng là em gái tốt!”

Một lát sau, bốn nam sinh khác cũng đến cùng tham gia dựng trại. Nhờ vậy mà tiến độ nhanh hơn hẳn, không khí trong sân dần trở nên rộn ràng tiếng cười nói.

Thế nhưng Thiếu Vi vẫn chưa được ngơi tay, vì xe chở thực phẩm đã tới, là hàng Khúc Thiên Ca đặt từ một nhà hàng quen. Cô bị “sai vặt” ra bãi xe nhận hàng, đối chiếu hoá đơn.

Không một lời phàn nàn, cô nhanh chóng chạy ra kiểm từng thùng một, tỉ mỉ đối chiếu từng món với hóa đơn: thịt dê, thịt bò, gà chia từng phần, hàu sống, sò điệp rồi kèm theo rau củ các loại, không thiếu thứ gì. Tất cả đều được cô kiểm tra kỹ càng, mất đến hơn nửa tiếng. Đến lúc xong xuôi thì mồ hôi đẫm lưng áo, bác tài cũng ái ngại vì sự nghiêm túc quá mức của cô.

“Cô gái đó là ai vậy?” Một anh chàng đeo khăn bandana hỏi.

“Khoa Văn học, tên là Thiếu Vi.” Kiều Quân Tinh trả lời.

“Phải cô nàng từng làm ở quán Root không?” Một người khác tiếp lời.

“Cô ấy chỉ đi làm thêm thôi.” Kiều Quân Tinh chỉnh lại cách nói.

“Nhìn xinh quá.” Anh chàng đeo bandana tấm tắc.

Kiều Quân Tinh nhíu mày: “Trần Giai Uy, cậu tích đức chút được không?”

Trần Giai Uy cười cợt: “Tôi thích kiểu ngoan ngoãn vậy đấy, thì sao?”

“Vấn đề là bị cậu "chơi" xong thì chả còn ngoan ngoãn gì nữa.” Một người khác chen vào, cả nhóm phá lên cười.

Kiều Quân Tinh liếc nhìn về phía Thiếu Vi, trong lòng thầm nghĩ cô nàng này ngoan ngoãn mà siêng năng thế kia, không thể để đám này làm hỏng mất. Nghĩ vậy, anh ta buông lời như cảnh cáo:

“Mấy người đừng có động đến cô ấy, đυ.ng vào Thiếu Vi là đυ.ng đến Trần Ninh Tiêu đấy.”

Cả nhóm lập tức im bặt.

Trần Giai Uy trố mắt: “Nói vớ vẩn gì đấy? Trần Ninh Tiêu mà cũng thích kiểu con gái như thế à?”

Kiều Quân Tinh bực mình: “Cậu tưởng ai cũng đầu óc nông cạn như cậu chắc?”

Còn Thiếu Vi chẳng hay biết gì về màn bàn tán sau lưng. Cô vừa làm xong việc liền quay lại gốc cây nơi có bóng mát để đặt lại balo.

Khúc Thiên Ca vẫn ngồi nguyên chỗ cũ, dáng vẻ uể oải lười biếng. Lưng cô ấy dựa vào bàn, ngồi vắt vẻo trên chiếc ghế dài, một tay gác lên mặt bàn, tay kia khẽ nâng lên, ngón giữa đeo một chiếc nhẫn kim loại treo lủng lẳng một thứ gì đó mềm mại màu lam.

Chiếc kính râm bản to che nửa khuôn mặt khiến người ta không nhìn rõ biểu cảm. Không rõ cô ấy đang thưởng thức món đồ trên tay, hay đang thưởng thức điều gì khác.

Đó là...

Thiếu Vi nín thở. Cô vừa định mở miệng thì Khúc Thiên Ca lên tiếng trước: “Cô cũng thích Stitch à?”

Thiếu Vi liếc nhìn sang chiếc khóa kéo trên balo mình đã biến mất, khẽ “Ừ” một tiếng.

“Tôi cũng thích.” Khúc Thiên Ca khum tay, nghiêng mặt về phía cô, nói: “Dẫn tôi đi mua với.”

Chiếc kính râm vẫn không được tháo xuống, nên Thiếu Vi chẳng rõ ánh mắt cô ấy lúc đó là gì, chỉ thấy đôi môi tô son đỏ khẽ cong, nụ cười như nửa thật nửa trêu, cùng hai bờ vai trắng ngần thon gọn thấp thoáng dưới quai áo mảnh.

Từ góc nhìn của Thiếu Vi nhìn xuống, Khúc Thiên Ca ngồi đó với dáng vẻ nửa tươi đẹp tự nhiên, nửa gợi cảm, như đang nũng nịu với cô vậy.

Gương mặt Thiếu Vi vì mồ hôi mà hơi ửng đỏ, giờ dưới nắng lại càng trắng trẻo khiến người ta muốn chạm vào.

Cô hơi mím môi, thấp giọng: “Nhưng món này là...”

Cô không dám nói rằng đó là đồ Trần Ninh Tiêu đã tặng.

“Đồ collab, tôi biết mà.” Khúc Thiên Ca mỉm cười, không nói rõ là collab với thương hiệu xa xỉ nào.

Một món như thế, giá lên tới hơn bốn ngàn vạn.