Chiếc xe dừng lại dưới tòa nhà. Đêm đã khuya. Trần Ninh Tiêu không đánh thức bất kỳ ai, cứ thế men theo con đường nhỏ quen thuộc, đi vòng qua sân, theo cầu thang ngoài trời mà ban nãy chính anh đã dẫn Thiếu Vi đi, từng bước chậm rãi đi lên, lấy chìa khóa mở cửa.
Trăng đêm nay mới mọc, chỉ là một vệt mỏng như chiếc lưỡi liềm bằng bạc, yếu ớt không đủ soi sáng. Căn phòng chìm trong bóng tối mờ mịt.
Công tắc đèn đặt ở đầu giường gần cửa ra vào. Trần Ninh Tiêu tiện tay cởϊ áσ thun, bước lên giường với ý định bật đèn. Thế nhưng ngay khoảnh khắc da thịt anh vừa được bao bọc quanh không khí ấm áp thoảng hương thơm kia...
“Cạch.”
Ánh đèn bật sáng, chiếu thẳng vào thân thể bên dưới lớp chăn. Hai chiếc cúc áo bị cởi ra, để lộ làn da trắng như tuyết, mái tóc đen nhánh rủ xuống theo đường cong mềm mại của chiếc cổ mảnh mai.
Ánh mắt Trần Ninh Tiêu lập tức đông cứng. Anh không do dự, hất tung lớp chăn ra khỏi người Thiếu Vi. Mãi đến khi hành động ấy kết thúc, tim anh mới bắt đầu đập mạnh như muốn phá tung l*иg ngực, hàng chân mày cau chặt lại.
Ai đã để cô ngủ ở đây? Cô uống rượu sao? Là ai đã cởi cúc áo cô?
Ngay lúc đó, đôi mắt dưới thân đột nhiên mở ra. Trong veo như đá obsidian, ánh nhìn long lanh ấy lặng lẽ dõi theo bóng dáng vai rộng eo thon phía trên, sau đó nhìn thẳng vào anh.
Yết hầu Trần Ninh Tiêu khẽ động, anh mím môi, ngay cả bản thân cũng không nhận ra mình đang căng thẳng.
“Trần Ninh Tiêu.” Thiếu Vi gọi anh, giọng trầm khàn nhưng cực kỳ tỉnh táo.
Anh không đáp lời.
Cô khẽ hỏi: “Sao anh không mặc áo?”
“..."
Người bị hỏi lập tức kéo áo thun trùm qua đầu. Trong động tác đó, thân hình rắn chắc với những múi cơ rõ nét hiện ra dưới ánh đèn. Thiếu Vi ngẩn ngơ nhìn, đôi mắt mơ màng dường như phủ một lớp sương mỏng, ánh nhìn lặng lẽ lướt theo từng chuyển động của anh.
Đến khi Trần Ninh Tiêu mặc xong, anh mới nới người khỏi khoảng cách gần sát với cô, dùng giọng điệu bình thản y như cô khi nãy, nhẹ nhàng nói:
“Xin lỗi, không biết cô ở đây.”
Lúc ấy, Thiếu Vi mới như bừng tỉnh. Cô chợt rùng mình, hít vào một hơi lạnh, tay chân luống cuống ngồi bật dậy.
Không phải là mơ!
Trần Ninh Tiêu ngồi xuống mép giường, hai chân khoanh lại, một tay đặt lên đầu gối, nghiêng đầu liếc cô một cái: “Tỉnh rồi à?”
Thiếu Vi lắp bắp: “Tôi...tôi... vừa rồi... là nói mớ thôi...”
“Biết.”
Sao anh có thể thông minh đến mức này chứ! Thiếu Vi gần như muốn bật khóc vì bất lực với chỉ số IQ của anh.
Khóe môi Trần Ninh Tiêu khẽ nhếch, ánh mắt rõ ràng mang ý trêu chọc: “Cô lúc tỉnh táo cũng chẳng khác bây giờ là bao.”
Thiếu Vi đỏ bừng cả mặt, quay đầu tránh ánh nhìn của anh, lí nhí phản bác: “Anh... anh biết rồi còn hỏi...”
Bình thường cô ngoan thật, nhưng cũng không đến mức bị trêu đùa thế này!
Trần Ninh Tiêu bật cười, không tiếp tục trêu chọc nữa, mà hỏi: “Sao không về nhà, lại còn uống rượu?”
“Bạn... bạn thân rủ đi chơi...”
Nói ra câu này, cô có hơi áy náy. Bởi cô biết rõ, mình vốn chẳng có người bạn thân nào cả.
Trần Ninh Tiêu không vạch trần, chỉ lặng lẽ nhìn cô vài giây, rồi hỏi: “Có bị bắt nạt không?”
“Không có, chỉ là uống chút rượu thôi mà, sao có thể...” Cô đang nói thì khựng lại, chợt nhận ra cái “bị bắt nạt” mà Trần Ninh Tiêu nói không đơn thuần là những trò trêu ghẹo học đường, mà là ám chỉ một điều khác... sâu xa hơn, liên quan đến chuyện nam nữ.
Cô nuốt khan, hai bàn tay nóng ran siết chặt lấy mép ga giường bên dưới: “Không có.”
Trần Ninh Tiêu chăm chú nhìn vào mắt cô, như thể đang dò xem cô có đang cố tỏ ra ổn không. Sau khi chắc chắn rằng cô không nói dối, anh đứng dậy khỏi giường:
“Đừng ở lại đây nữa. Sáng mai Tư Đồ Vi phải đi chỗ khác, sẽ không rảnh mà lo cho cô, đến lúc đó cô sẽ rất khó xử.”
Thiếu Vi không hỏi “chỗ khác” là đâu, chỉ khẽ gật đầu, tiếp nhận mệnh lệnh không mấy dịu dàng kia một cách ngoan ngoãn.
Sau cả một đêm họp hành, giờ còn định thức thêm, Trần Ninh Tiêu móc từ túi áo ra một điếu thuốc, tiện tay châm lửa. Giọng anh vang lên như thể lơ đãng lướt qua: “Cài lại khuy áo đi.”
Ban đầu Thiếu Vi chưa hiểu anh nói gì, mãi đến khi tấm chăn mỏng trượt xuống, để lộ cổ áo sơ mi nhàu nhĩ, cô mới sững người.
“Anh...” Cô giật mình cúi gằm đầu, luống cuống cài lại cúc áo. Vành tai đã đỏ bừng từ lúc nào.
Cô muốn hỏi anh đã thấy bao nhiêu, nhưng lại biết mình không nên, cũng không dám hỏi.
Trần Ninh Tiêu khẽ ho một tiếng, như để phủi sạch mọi liên can: “Không phải tôi cởi.”
Động tác cài khuy của Thiếu Vi khựng lại, ngập ngừng đáp: “Tôi biết mà...”
“Vậy ai cởi?” Trần Ninh Tiêu nghiêm giọng, như đang thật lòng khuyên cô nên nhớ lại cho rõ.
“Làm sao mà tôi biết được!” Thiếu Vi gần như muốn khóc, ánh mắt vừa tủi thân vừa tuyệt vọng, run run van nài: “Anh đừng hỏi nữa được không...”
Trần Ninh Tiêu gật đầu, khẽ ừ một tiếng. Nhưng chưa kịp để cô thở phào, anh đã lên tiếng tiếp: “Ngày mai hỏi Tư Đồ Vi một chút.”
Anh vẫn không chịu buông tha!
Thiếu Vi lập tức đáp lại, giọng cứng rắn hiếm thấy: “Không cần!”
Trần Ninh Tiêu nhún vai, bất đắc dĩ nói: “Ý tôi là cô tự hỏi.”
Đầu óc Thiếu Vi rối như tơ vò, chỉ biết gật đầu lia lịa, cúi gằm mặt không dám ngẩng lên. Nghe tiếng cửa mở, cô liền lật đật theo sau anh ra ngoài.
Rõ ràng chẳng có chuyện gì xảy ra, nhưng dáng vẻ cô lẽo đẽo đi sau lại khiến người ta liên tưởng như anh vừa làm gì đó với cô.
Trần Ninh Tiêu bật cười khẽ.
Đúng lúc tâm trí đang căng như dây đàn, chỉ một tiếng động nhỏ cũng đủ khiến người ta giật mình. Thiếu Vi quay phắt lại, cảnh giác hỏi:
“Anh cười gì thế?”
Ngón tay anh kẹp điếu thuốc, môi khẽ cong: “Cười cô dễ bị bắt nạt.”
Rồi như nhớ ra điều gì, anh nghiêng đầu nhắc: “Nhìn đường đi, bậc thang kìa.”
Tiếng bước chân chạm lên bậc cầu thang vang lên nhè nhẹ, rồi dội lại trong không gian trần nhà xám xanh mờ tối, nghe như bị phóng đại. Ánh trăng không sáng lắm, nhưng vẫn đủ để phủ lên người cô một lớp ánh sáng nhàn nhạt.
Là do cô quá nhạy cảm thôi. Bằng không, sao lại có cảm giác như có ai đó đang nghe trộm từ nơi góc tối nào đó?
Sao lại có cơ hội cùng anh bước đi trong đêm thế này? Cảm giác thật kỳ lạ, như thể những bánh xe trong vận mệnh đã bất ngờ bị tráo đổi.
“Anh sẽ nói cho cô (Tư Đồ Tĩnh, mẹ của Tư Đồ Vi) biết bọn tôi uống rượu sao?” Thiếu Vi hỏi, chủ yếu để phá vỡ sự im lặng.
Trần Ninh Tiêu khẽ nhếch môi: “Không.”
Anh và Tư Đồ Tĩnh vốn không thân thiết gì, đề tài giữa hai người luôn chỉ xoay quanh một phạm vi rất hạn hẹp.
“Hôm nay anh chọn con Hello Kitty đó... là vì tôi sao?”
Trần Ninh Tiêu khẽ nghiêng đầu, đáp nhẹ: “Tôi chọn thì có ích gì, người quyết định đâu phải tôi, mà là Tư Đồ Vi.”
Thiếu Vi nghĩ cũng phải, nhưng trong lòng lại dâng lên cảm giác thỏa mãn kỳ lạ. Hóa ra cô đã chọn đúng món quà khiến Tư Đồ Vi hài lòng nhất. Chỉ vì vậy thôi, cô đã cảm thấy mình có thể vì Tư Đồ Vi mà vào nước sôi lửa bỏng cũng được.
Cả hai không nói thêm gì nhiều, chỉ vài câu rời rạc như thế rồi cùng nhau ra xe. Đêm đã khuya, ngay cả tiếng đóng cửa, tiếng ổ khóa bật lên cũng như phủ một tầng mơ hồ khó nói.
“Tôi không dễ bị bắt nạt như vậy đâu.” Thiếu Vi đột nhiên lên tiếng.
Trần Ninh Tiêu bật cười, khẽ nghiêng đầu liếc cô một cái: “Còn có thể mạnh mẽ hơn một chút nữa.”
Chuyện bị đổ rác, bị ép uống, bị ức hϊếp... Anh không nhắc, cô cũng không nói. Không biết rốt cuộc anh đã chứng kiến bao nhiêu.
Chiếc xe lăn bánh, chạy mãi đến gần ngã ba giữa phố thôn và ngõ Cùng Đức. Trước khi cô xuống xe, Trần Ninh Tiêu như chợt nhớ ra điều gì đó, mở hộp ở giữa ghế, rút ra một món đồ nhỏ được bọc trong giấy gói trang nhã.
“Cho cô.”
Thiếu Vi nhận lấy, thấy món đồ rất nhẹ, liền tò mò hỏi: “Gì vậy?”
“Lúc đi mua đồ tiện tay lấy.” Anh đáp qua loa, không nói rõ lý do vì sao tặng.
Tim Thiếu Vi khẽ rung lên, nhưng ngoài mặt vẫn hỏi: “Vậy có được phép... không nhận không?”
Trần Ninh Tiêu cười khẽ: “Đương nhiên.”
Cô đặt món quà nhỏ lên lòng bàn tay phải, tay trái từ tốn mở lớp giấy bên ngoài. Giấy mềm, in hoa văn chìm, từng nếp gấp được mở ra nhẹ nhàng như thể đang hé mở một đóa hoa đào e ấp.
Cho đến khi món đồ bên trong lộ diện.
Một con Stitch màu lam, mới tinh, hàng chính hãng.