Đến khi mở tiệc là đầu giờ chiều, biệt thự lúc này đã rất náo nhiệt.
Khúc Thiên Ca đang chơi mạt chược trong phòng, thắng liền hai ván, bèn bước ra hỏi Kiều Quân Tinh: “Trần Ninh Tiêu đâu rồi?”
Kiều Quân Tinh liếc xéo cô ấy một cái: “Cậu còn không biết tính cậu ta à? Chắc mới vừa rời nhà thôi.”
Suốt cả buổi chiều, mọi người tụ tập ca hát, chơi xúc xắc, đánh bài. Thiếu Vi thì ngồi ở mép ghế sô pha trong phòng khách, chăm chú ôn tập cấu trúc câu tiếng Anh trên điện thoại. Thỉnh thoảng, Kiều Quân Tinh lại tới bắt cô bốc bài giúp, bảo là người mới thì vận may thường tốt.
Đến xẩm tối, phần chính của bữa tiệc cuối cùng cũng bắt đầu, mọi người lần lượt vào bàn.
Phòng ăn nhà họ Khúc được thiết kế chuyên biệt để chiêu đãi khách, sang trọng và trang nhã. Bàn tròn có đường kính khoảng tám mét, các món nguội đã được bày sẵn. Ngay chính giữa là một đĩa sashimi bụng cá ngừ đại dương, được phủ đá khô bốc lên làn khói lạnh mờ ảo. Thiếu Vi không đưa đũa về phía đó, vì cô chưa từng ăn loại này bao giờ.
Khi người hầu vừa bưng canh lên, ngoài cửa sổ thoáng lóe lên một tia sáng trắng do đèn xe phản chiếu lên nền tuyết, cả căn phòng đột nhiên lặng đi một giây, như thể ai cũng biết người đang tới là ai.
...
Bên ngoài sân biệt thự.
Âm thanh lốp xe ma sát và tiếng động cơ đều tắt lịm. Một tiếng “cạch” vang lên khi cửa xe đóng lại. Người bước xuống điềm nhiên sải bước. Cả người mặc đồ đen, làn da trắng càng thêm nổi bật dưới ánh đèn. Cánh tay phải buông thõng theo từng nhịp bước, để lộ sợi chỉ đỏ mảnh quấn trên cổ tay.
Lúc này người giúp việc đều đang bận rộn trong phòng bếp nên chưa ai ra đón. Trần Ninh Tiêu rít nốt nửa điếu thuốc còn lại, dụi tắt trong gạt tàn rồi sải bước vào nhà.
Lúc đó Khúc Thiên Ca đang chuẩn bị lát nữa sẽ đi kính rượu nên hoàn toàn không chú ý có người vừa bước vào từ sau lưng.
Sau tấm bình phong sơn đen điểm lá vàng, một bóng người cao lớn xuất hiện, giọng nói lười biếng mang theo chút ý cười vang lên:
“Xin lỗi, chọn quà hơi mất thời gian.”
Một hộp quà màu cam lướt qua ngay đỉnh đầu Thiếu Vi, bay theo một đường vòng cung rồi rơi xuống.
Không ai thấy lạ chuyện anh chọn quà sát giờ mới tới. Ngay cả Khúc Thiên Ca cũng chẳng để tâm là bị thất lễ, lập tức bóc hộp quà ngay tại chỗ, đeo lên cổ tay chiếc vòng tay đính chữ “H”, rồi cố tình trêu:
“Cậu chọn cái này là có ý gì? Muốn lừa gạt tôi à?”
Trần Ninh Tiêu bật cười khe khẽ, kéo ghế ngồi xuống: “Gạt cậu? Cậu dễ gạt từ bao giờ vậy?”
Khúc Thiên Ca trừng mắt lườm anh một cái, giọng hờn dỗi: “Tới trễ thật đấy, tự lo mà xử lý.”
Trước khi bàn tiệc kịp sôi nổi trở lại, Trần Ninh Tiêu đã thản nhiên rót cho mình một ly nước lọc. Uống xong, hai ngón tay thon dài kẹp lấy miệng ly trong suốt, cười mà như không:
“Được thôi.”
Bàn tiệc được trang trí bằng những giỏ hoa mẫu đơn, Thiếu Vi khẽ ngẩng đầu nhìn sang, chỉ thấy một rừng hoa dày đặc rực rỡ, như núi che như biển chắn không sao nhìn rõ được anh.
Khúc Thiên Ca lần lượt giới thiệu từng người lạ quanh bàn. Khi giới thiệu đến Thiếu Vi, ánh mắt cô ấy sáng lên như tìm được đồng minh, liền nói:
“Mọi người có thấy cô ấy đẹp không? Kiểu đẹp đúng chất Giang Nam luôn đó.”
Lưng Thiếu Vi bất giác cứng lại, phản ứng đầu tiên là muốn vuốt mái tóc, mong nó dài thêm một chút để chỉnh cho đỡ xấu hơn. Cô cũng để ý thấy Kiều Quân Tinh vừa nói gì đó với người đàn ông kia, hai người ghé sát tai thì thầm vài câu, lát sau anh khẽ cười thành tiếng, liếc nhìn cô một cái, ánh mắt nửa như trêu chọc nửa như thăm dò. Mặt cô nóng bừng lên như bị lửa đốt.
Tiệc kéo dài đến tận mười giờ tối thì nhóm bạn trẻ mới bắt đầu lần lượt ra về.
Khúc Thiên Ca uống không ít, đứng cũng không vững, lảo đảo đi khắp nơi ôm từng người tạm biệt, rồi cuối cùng giao Thiếu Vi cho một người bạn trai đeo kính trong nhóm.
Không rõ người kia là không nghe rõ hay là không để tâm, đến lúc Thiếu Vi lấy cặp chuẩn bị rời đi thì người ấy đã biến mất từ bao giờ.
Tiếng động cơ xe nối nhau rời đi, ánh đèn xe chiếu sáng con đường phía trước. Trong sân vắng lặng, Thiếu Vi quấn chặt áo len, trong lòng bất giác nhớ lại con đường dẫn vào khu biệt thự hồi chiều.
Cô dự định sẽ đi bộ ra ngoài trước, rồi bắt phương tiện công cộng về.
“Để tôi đưa về.”
Một giọng nam vang lên, đèn xe thể thao màu đen lóe sáng.
Tim Thiếu Vi khựng một nhịp, theo bản năng quay đầu lại, nhưng Trần Ninh Tiêu dường như không hề để ý đến cô, chỉ đi thẳng ngang qua, điện thoại áp lên tai, giọng hơi thiếu kiên nhẫn:
“Xong chưa đấy?”
Thì ra không phải đang nói với cô, mà là đang gọi điện thoại.
Cô vừa nhấc chân định bước, rồi lại từ từ đặt xuống, ngoan ngoãn đứng im.
Từ xa, Kiều Quân Tinh sải bước tiến lại, trông còn gắt gỏng hơn cả Trần Ninh Tiêu: “Được rồi được rồi, làm như đòi mạng người ta không bằng.”
Khi đi ngang qua Thiếu Vi, anh ta khẽ “Chào” một tiếng: “Sao cô còn đứng đây?”
“Tôi...” Thiếu Vi hơi hé miệng, không biết nên giải thích ra sao.
“Lên xe đi.” Trần Ninh Tiêu cắt ngang cuộc trò chuyện, mở cửa xe, nghiêng mặt nhìn sang, dưới ánh đèn đổ bóng, gương mặt anh hiện lên với những đường nét lạnh lùng và sâu hút.
Kiều Quân Tinh cũng chẳng nghĩ nhiều, lập tức ngồi luôn vào ghế phụ. Thiếu Vi lùi lại một bước, nhường không gian cho anh ta dễ lên xe.
Tiếng động cơ vang lên nhưng xe vẫn chưa lăn bánh. Kiều Quân Tinh khó hiểu quay sang, liền thấy Trần Ninh Tiêu hạ kính xe xuống, một tay tựa lên khung cửa, một tay giữ vô lăng, ánh mắt nhìn nghiêng về phía cô:
“Không cần tôi đưa à?”
Gió thổi làm tà váy khẽ lay động, dưới ánh trăng như có ai đang lật giở một tờ giấy mỏng.
“Không cần, tôi...” Thiếu Vi há miệng thở gấp, phản ứng đầu tiên là từ chối một cách khách sáo.
Trần Ninh Tiêu hơi nâng mí mắt, ánh nhìn thẳng tắp còn đầu thì nghiêng về phía cô. Tuy không tỏ vẻ mất kiên nhẫn, nhưng dáng vẻ anh kiêu ngạo, sống mũi cao thẳng, trời sinh đã mang theo một loại khí thế áp bức khiến người khác khó thở.
Chưa đợi Trần Ninh Tiêu lên tiếng lần thứ hai, cô như vừa tỉnh mộng, biết điều mà tự giác lên xe.
“Cho tôi xuống ở trạm xe buýt là được rồi.” Thiếu Vi ngoan ngoãn ngồi vào ghế sau, cài dây an toàn cẩn thận, khẽ giọng nói: “Cảm ơn, làm phiền rồi.”
“Không về Di Khánh à?” Trần Ninh Tiêu một tay điều khiển vô-lăng, dù nói vậy nhưng qua gương chiếu hậu, gương mặt anh vẫn không chút biểu cảm.