Mật ong hay đường phèn để lâu trong không khí rồi cũng sẽ đông lại, không còn mềm mịn trôi chảy như ban đầu. Vị ngọt dường như vẫn còn, nhưng lại khô cứng và rời rạc.
“Tôi đã gọi rồi, giờ đang quay lại, đến ngay đây.” Trong điện thoại, giọng nhân viên giao bánh từ tiệm bánh kem nghe có phần vội vã.
Khúc Thiên Ca lấy lại tinh thần, khẽ nói: “Tôi đang đợi ở cổng.” Cô ấy khóa màn hình rồi lại mỉm cười tươi tắn bước ra ngoài: “Hai người các cậu?”
Nghe thấy tiếng, Trần Ninh Tiêu ngẩng đầu lên, lười nhác ngước cằm: “Chào buổi sáng.”
“Sáng gì mà sáng.”
“Vừa mới dậy.”
Khúc Thiên Ca đảo mắt lộ rõ vẻ khinh khỉnh, rồi chuyển ánh nhìn sang Thiếu Vi còn đang ôm hộp quà đứng luống cuống, không yên.
“Sao cô lại ở đây?” Nụ cười trên môi cô ấy vẫn còn, nhưng giọng nói đã lạnh hẳn đi.
Trần Ninh Tiêu mời cô đến ư? Có liên quan gì chứ? Không đúng, từ bao giờ bọn họ lại có “liên lạc” với nhau? Hay phải nói thẳng ra là “quan hệ”?
Thiếu Vi cũng chẳng ngờ mình sẽ gặp Khúc Thiên Ca trong hoàn cảnh này. Dù sao, cô cũng chưa từng nghe Tư Đồ Vi nhắc đến cô ấy. Gặp nhau bất ngờ, cô nhất thời không kịp phản ứng. Trong mắt Khúc Thiên Ca, cô chỉ là sinh viên khoa Văn học của Đại học Di Khánh.
Chuyện đã đến nước này, cô đành cố lấy lại bình tĩnh, đang định mở lời giải thích thì Trần Ninh Tiêu đã lên tiếng trước: “Tôi gọi cô ấy tới.”
Sắc mặt Khúc Thiên Ca trầm hẳn, nụ cười trên môi cũng nhuốm lạnh: “Thân thiết từ bao giờ vậy?”
“Không phải đang tìm việc cho cô ấy sao?” Trần Ninh Tiêu đáp nhẹ tênh: “Vừa xong việc, tiện đường ghé qua.”
Thiếu Vi chỉ thấy cổ tay lạnh buốt, run rẩy đến mức tê dại, cái lạnh ấy lan dọc lên tận xương quai xanh.
Anh đang giúp cô nói dối.
Người giao bánh cuối cùng cũng đến muộn. Hai nhân viên từ ghế sau ô tô cẩn thận khiêng xuống một thùng giấy lớn, một người trong số họ hỏi: “Ai là cô Khúc ạ?”
Khúc Thiên Ca bước tới nhận. Đó là chiếc bánh kem cô ấy đặt từ hai tháng trước cho Tư Đồ Vi, trang trí bằng những hình được nặn bằng đường trông rất lộng lẫy. Một nhân viên nói: “Vẫn còn vài chi tiết làm bằng kem bơ, phải tới nơi mới gắn lên được.”
Cô ấy dẫn họ đi vào trong, rồi vẫy tay về phía Trần Ninh Tiêu: “Lát nữa cùng uống với nhau một ly nhé!”
Trần Ninh Tiêu vẫn giữ dáng vẻ thờ ơ, hai tay đút túi quần. Chỉ đến khi ba người kia khuất sau bức tường, anh mới rảo bước vào nhà, nói với Thiếu Vi: “Cô đừng căng thẳng, cô ấy sẽ không ở lại ăn đâu.”
“Sao anh biết?”
“Hôm nay toàn là bạn của Tư Đồ Vi, cô ấy chẳng quen ai cả.”
Việc Khúc Thiên Ca xuất hiện ở đây cũng nằm ngoài dự liệu của anh. Có lẽ cô ấy đích thân đến chỉ để giao bánh.
“Muốn nữa không?” Anh rút từ túi quần ra một hộp thuốc đã móp méo, hỏi vu vơ.
“Cái gì cơ?”
“Việc làm.”
“Tôi vẫn chưa quyết được.”
Nghe vậy, Trần Ninh Tiêu khẽ bật cười. Anh đưa điếu thuốc đang ngậm trên môi xuống, kẹp giữa hai ngón tay, dù bận rộn nhưng ánh mắt vẫn lặng lẽ dõi theo cô một lúc: “Chọn được rồi à?”
Thiếu Vi bị ánh nhìn ấy làm cho nóng bừng cả mặt, vội lắc đầu: “Chưa...”
“Không sao, nghĩ kỹ rồi hãy nói.” Trần Ninh Tiêu nhàn nhạt bảo: “Giờ thì đưa cô đi tìm chỗ trốn một lát.”
Nắng trưa giữa hè rực rỡ như thiêu đốt. Ngay cả cá chép trong ao cũng phải lẩn mình dưới tán lá sen. Khách khứa đều tụ tập trong nhà tránh nóng, cả sân viện im ắng đến lạ, không một bóng người qua lại.
Thiếu Vi lặng lẽ bước theo sau bóng lưng Trần Ninh Tiêu. Hai người đi men theo hành lang râm mát, theo con đường nhỏ tĩnh lặng, rồi vòng qua thang bên hông lên lầu. Đẩy cửa bước vào, bên trong là một phòng ngủ được bài trí gọn gàng, sạch sẽ.
“Chỗ này sẽ không ai vào đâu.” Trần Ninh Tiêu ra hiệu để cô yên tâm, nói: “Khúc Thiên Ca đi rồi, tôi sẽ quay lại gọi cô.”
Thiếu Vi nhìn theo bóng lưng anh mà lên tiếng: “Này...”
Trần Ninh Tiêu quay lại, bắt gặp gương mặt cô đầy căng thẳng nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh: “Anh sẽ không bỏ quên tôi ở đây đấy chứ?”
Nhìn cô lúc này, giống hệt một con mèo hoang bị lạc. Không dám mong mình sẽ được ai đem về nuôi làm công chúa, chỉ sợ nhất là anh sẽ quên mất rằng cô vẫn còn đang ở đây.
Trần Ninh Tiêu vừa định mở miệng, ngoài cửa đã vang lên tiếng gọi. Tư Đồ Vi hỏi: “Phòng này có người à? Nãy em nghe như có tiếng ai nói chuyện?”
Thiếu Vi theo phản xạ lập tức muốn chạy, nhưng cổ tay đã bị Trần Ninh Tiêu giữ lại. Anh nhẹ nhàng đẩy cô về phía quầy tivi, và ngay sau đó, cánh cửa phòng bị anh mở bung ra, đúng lúc đối mặt với Tư Đồ Vi đang định bước vào.
Tư Đồ Vi giật nảy người vì bất ngờ.
Tim Thiếu Vi cũng như muốn nhảy vọt khỏi l*иg ngực, chỉ biết nín thở nghe ngóng đoạn đối thoại giữa hai anh em họ.
Trần Ninh Tiêu liếc sang dáng vẻ căng thẳng của cô, khóe môi khẽ nhếch, rồi làm bộ như vừa bị đánh thức, lười biếng nói: “Đừng ồn.”
Tư Đồ Vi vẫn chưa hoàn hồn: “Anh đến từ khi nào vậy?”
Cô ấy nghiêng người nhìn vào trong phòng: “Em nghe thấy tiếng con gái, anh... có phải lén đưa bạn gái đến không đấy? Em...”
Còn chưa kịp nói hết câu, môi và mắt đã bị bàn tay lớn của anh trai bịt lại, cả người bị kéo ngả ra sau: “Ưʍ...”
“Cạch” một tiếng, cánh cửa đóng sập lại.
Qua lớp cửa, giọng nói của Trần Ninh Tiêu trở nên mơ hồ, chỉ còn nghe loáng thoáng tiếng cảnh cáo lười nhác: “Đừng làm ầm lên.”
Hành lang trở lại yên tĩnh. Mãi một lúc sau, nhịp tim của Thiếu Vi mới dần ổn định. Cô không dám kéo rèm, không dám ngồi lên giường, càng ngại không dám ngồi vào chiếc ghế massage duy nhất trong phòng. Đây là phòng ngủ của Trần Ninh Tiêu ư? Nhưng lại quá sạch sẽ, quá đơn điệu, chẳng mấy dấu vết riêng tư.
Thứ duy nhất cô dám đυ.ng tới là sách. Cô tiện tay rút một cuốn tuyển tập truyện ngắn khoa học viễn tưởng của Lưu Từ Hân từ ô chứa bên quầy tivi, mở đại vài trang, rồi dừng lại ở trang đầu một truyện ngắn. Ở đó, cô bắt gặp một hàng chữ viết tay: “Đi rồi thì đừng quay lại nữa.”
Nét chữ cứng cáp, góc cạnh. Không rõ ai viết, cũng chẳng biết là viết cho ai.
Sau khi tiễn Khúc Thiên Ca, Trần Ninh Tiêu quay lại liền thấy Thiếu Vi đang cuộn mình ngồi trên tấm thảm bên mép giường, hai chân ôm gối, gục đầu ngủ trên một quyển sách cũ, hộp quà đặt gọn gàng cạnh bên. Mái tóc dài rối tung rủ xuống vai, gương mặt nghiêng nghiêng trông bình yên lạ lùng.
Dù ở đâu, cô cũng luôn giữ phép tắc, cư xử chừng mực, đến mức giường cũng chỉ dám chạm hờ một chút.
Anh cúi người, nhẹ nhàng lấy cuốn sách trên đùi cô, rồi ngồi xuống chiếc ghế cuối giường, mở đến trang cô đang đọc.
Trong căn phòng yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng chim hót từ tán cây ngoài sân, xen lẫn với tiếng lật trang sách. Dường như còn vọng lại một giọng gọi mơ hồ: “Còn ai chưa tới không? Thiếu Vi đâu? Thiếu Vi có tới không?”
Vai Thiếu Vi khẽ run, cô giật mình tỉnh dậy, bắt gặp ngay Trần Ninh Tiêu đang ngồi gần bên, hoảng hốt bật dậy như đứa trẻ phạm lỗi.
“Xin lỗi! Tôi... tôi không hiểu sao lại ngủ quên mất...” Cô luống cuống tránh ánh mắt anh, thấy ga trải giường bị vò nhàu lại càng lúng túng, vội cúi xuống vuốt lại, cố làm phẳng mấy nếp gấp xộc xệch.
Trần Ninh Tiêu thản nhiên lật sang trang khác: “Sao không lên giường mà ngủ?”
Thiếu Vi không rõ anh vô tình hay cố ý hỏi vậy, chỉ cảm thấy câu ấy còn khó xử hơn cả cái chết.
Cô đâu hay, chính khoảnh khắc bối rối vụng về ấy lại là lúc trên gương mặt và trong ánh mắt cô hiện lên sinh khí hiếm hoi. Giống như Trần Thắng, Ngô Quảng vùng lên khởi nghĩa, phá vỡ vẻ cam chịu và uể oải thường ngày như một cái xác sống.
(Trần Thắng và Ngô Quảng là hai thủ lĩnh của cuộc khởi nghĩa nông dân chống lại nhà Tần trong lịch sử Trung Quốc, diễn ra vào cuối thời nhà Tần khoảng năm 209 TCN)
Và khi nhận ra điều đó, cô thấy Trần Ninh Tiêu đang nhìn mình. Ánh mắt anh rõ ràng có chút trêu chọc.
Dưới lầu, đám học sinh bắt đầu náo nhiệt, có vẻ đang rất hứng thú với ao cá vàng, khiến mặt hồ gợn sóng lăn tăn. Nơi này vốn quá yên tĩnh, đến cả tiếng máy điều hòa khẽ thổi cũng nghe rõ ràng như thổi ngay bên tai.
Đây là phòng ngủ. Và cô đang ở đây cùng Trần Ninh Tiêu.
Chỉ cần nghĩ đến điều đó thôi đã khiến cô không thể ngồi yên thêm nữa. Một cơn hoảng loạn trào dâng từ gan bàn chân lên tận ngực. Cô vội ôm lấy món quà: “Tôi... tôi phải đi rồi... Lối ra ở đâu vậy?”
Sân viện bên kia náo nhiệt như thế, chắc chắn không thể quay lại bằng đường cũ. Chỉ còn mỗi cửa chính của phòng ngủ là lối ra. Nếu bị người khác bắt gặp thì sao? Cô chỉ có thể cắn răng mà liều.
Do dự một lúc, cô hạ giọng nói với Trần Ninh Tiêu: “Vậy tôi đi trước.” Thiếu Vi cắn môi, xoay người mở cửa bước ra.
Quả nhiên, sợ gì gặp nấy. Chậm một giây, cô đã chạm mặt người giúp việc vừa dọn xong phòng ngủ bên cạnh.
Đầu óc Thiếu Vi trống rỗng, như thể vừa bị bắt gặp đang trộm đồ trong một tang lễ, chẳng nói được gì, chỉ biết hoảng loạn cắm đầu chạy thẳng xuống lầu.
“Chết thật, lén lút chui vào đây...” Người giúp việc vừa tức giận vừa luống cuống mở cửa, nhưng ngay khoảnh khắc kế tiếp thì sững người.
Mọi thứ trong căn phòng ngủ vẫn được giữ nguyên vẹn, sạch sẽ như cũ, chỉ có tấm chăn từng được trải phẳng nay đã bị thân thể người đàn ông in hằn vài nếp gấp.
“Cộp” một tiếng khô khốc, Trần Ninh Tiêu khép cuốn sách lại bằng một tay, ngẩng đầu nhìn người vừa bước vào. Trong mắt anh là một khoảng không lạnh lẽo và xa cách.
“Ra ngoài.”
...
Cuối cùng, nhóm của Từ Văn Kỳ cũng tìm thấy Thiếu Vi như mong đợi.
Tuy không rõ cô vừa chui ra từ xó xỉnh nào, nhưng nghĩ đến việc cô luôn là kiểu người trầm lặng vốn dĩ luôn mờ nhạt và nhỏ bé, bọn họ cũng chẳng buồn truy hỏi. Mọi lỗi lầm đều được quy về một nguyên nhân đơn giản, đến muộn thì phải chịu phạt.
Thành phố Di Khánh đang phát động chiến dịch “Thành phố xanh”, kêu gọi toàn dân tiết kiệm tài nguyên và bảo vệ môi trường. Đây cũng chính là chủ đề trải nghiệm thực tế mùa hè của các trường trung học trong thành phố. Từ Văn Kỳ với tư cách là ủy viên phụ trách hoạt động, đã nghĩ ra một hình phạt vừa “sát nghĩa” vừa có phần sáng tạo đó là bắt Thiếu Vi thu gom toàn bộ rác tái chế phát sinh trong buổi tiệc hôm nay, sau đó tự mình mang đến trạm thu gom.
“Dù sao mấy việc này cũng là sở trường của cậu mà.” Từ Văn Kỳ nhìn Thiếu Vi bằng ánh mắt rất đỗi hiển nhiên.
Tư Đồ Vi lên tiếng can ngăn: “Chuyện này để giúp việc làm là được rồi.”
Từ Văn Kỳ xưa nay vẫn luôn nghe lời Tư Đồ Vi răm rắp, hôm nay lại bất ngờ phản bác: “Thế thì không đúng rồi. Người văn minh sống xanh là phải có tinh thần trách nhiệm. Nếu theo cậu nói, tụi mình khỏi cần làm gì hết, cũng chẳng cần nêu gương, mọi chuyện cứ đẩy cho các anh chị tình nguyện viên môi trường là xong à?”
Tư Đồ Vi còn định nói thêm, nhưng Thiếu Vi đã bước lên một bước, dứt khoát lên tiếng: “Tôi làm. Tôi đến trễ như vậy, bị phạt là đúng. So với việc bắt tôi tự phạt ba ly, chuyện này còn có ý nghĩa hơn nhiều.”
“Phụt.” Một nam sinh nhịn không được bật cười, làm mặt quỷ rồi quay sang đám bạn: “Tự phạt ba ly, hiểu chuyện dễ sợ.”
Cả phòng khách vang lên những tràng cười nén từ khắp nơi, xào xạc như chuột chạy trong ống cống, lặng lẽ mà hỗn loạn, lan ra thành một làn sóng ngầm.
Thiếu Vi đứng giữa những ánh nhìn và tiếng cười ấy, chỉ khẽ mỉm cười, hàng mi rủ xuống, gương mặt vô thức thoáng hiện vẻ thẫn thờ đã thành thói quen.
Bữa tiệc sắp bắt đầu, nữ chủ nhân Tư Đồ Tĩnh dẫn nhóm học sinh vào phòng ăn. Tư Đồ Vi cố ý đi chậm lại, thì thầm với Thiếu Vi: “Cậu đừng bận tâm. Để tôi gọi người dọn giúp. Tính tình Từ Văn Kỳ vẫn vậy, nhiều lúc tôi cũng thấy khó chịu...”
Thiếu Vi chỉ cười nhạt, lắc đầu ý bảo không sao. Cô không nói ra rằng, so với Tư Đồ Vi, có lẽ cô lại càng hiểu Từ Văn Kỳ hơn. Một người như cô ta, luôn nổi bật, luôn nhiệt huyết, lúc nào cũng muốn làm người tiên phong, có khi thật đáng ngưỡng mộ, có khi lại vô cùng kỳ quặc, thậm chí đôi lúc còn thật ngốc nghếch. Nhưng bạn chẳng nỡ ghét bỏ cô ta, vì biết đâu một ngày nào đó, cô ta sẽ thực sự trở thành một nhân vật xuất sắc.
Sau khi ngồi xuống, Tư Đồ Vi hỏi:
“Anh con đâu mất rồi? Đưa chị Thiên Ca đi xong là mất hút luôn?”
Tư Đồ Tĩnh yên tâm đáp: “Chắc hai đứa có việc gì đó đi chung rồi.”
Người phục vụ đứng sau bàn ăn, chờ bọn họ gọi món, nhìn bộ dạng Tư Đồ Tĩnh định nói lại thôi. Đến lúc bà rời nhà ăn đi ra, người đó mới nhỏ giọng nhắc một câu:
“Cậu Ninh Tiêu đang ngủ ở trên lầu ạ.”
Tư Đồ Tĩnh thoáng ngẩn người, nhưng cũng không để tâm nhiều.
Trần Ninh Tiêu ngủ một mạch đến tận chiều, mãi đến khi bị điện thoại đánh thức. Bạn học gọi đến hỏi một vấn đề trong môn thống kê thi cuối kỳ. Dù anh gần như chẳng bao giờ đến lớp, nhưng ai cũng biết, anh là thủ khoa của cả khoa.
Rèm cửa bị một bàn tay gõ gõ đẩy khẽ, khe sáng ban ngày len vào. Trần Ninh Tiêu hơi nheo mắt, chờ đến khi mắt quen với ánh sáng mới thấy một nữ sinh mặc váy dài, hai tay ôm một chồng giấy vụn thật lớn, đang đi về phía cửa.
Giữa trời nóng nực, chiếc sơ mi trắng trên người cô đã ướt đẫm mồ hôi, gần như trong suốt dán chặt vào lưng, lờ mờ hiện rõ xương bả vai gầy gò quá mức.
Mồ hôi chảy cả vào mắt, Thiếu Vi khựng lại, dùng mu bàn tay còn sạch sẽ lau lau khóe mắt cay xè.
Người giúp việc trong nhà Tư Đồ đưa cho cô một chiếc điện thoại, là cuộc gọi từ người thu gom rác tái chế chuyên đến tận nơi lấy giấy vụn.
Chiếc xe điện ba bánh đã đậu sẵn trước cổng. Thiếu Vi giúp chuyển từng chồng giấy lên xe, đối phương vừa nhận hàng vừa xuýt xoa: “Xếp gọn dữ vậy luôn sao?”
Quả thật, giấy lớn giấy nhỏ, dày mỏng không đều, đều đã được cô cẩn thận cắt bằng dao rọc rồi sắp xếp ngay ngắn, chồng lớp khít nhau, tận dụng triệt để từng khoảng trống.
Khi cô đang bận rộn sắp xếp, mấy bạn học đứng bên cạnh nhìn mà trầm trồ không dứt: “Thiếu Vi, cậu cũng khéo tay quá chừng!”
“Không có việc gì là không thể, chỉ là đôi tay quen việc thôi mà.” Một người vừa nói vừa bật cười, mượn nguyên văn trong sách giáo khoa để bình luận, giọng điệu hàm ý sâu xa.
Vừa khéo léo, lại vừa trào phúng, khiến không khí xung quanh thoắt trở nên rộn ràng. Thiếu Vi vừa ép chặt giấy xuống vừa nhoẻn miệng cười:
“Trừ Bán Du Ông, Bào Đinh Giải Ngưu thì gì tôi cũng làm được.”
Bán Du Ông là nhân vật trong lịch sử Trung Hoa, nổi tiếng vì làm quan giỏi. Bào Đinh là một đầu bếp thời cổ đại, nổi danh vì kỹ thuật xử lí (cắt, mổ...) thịt bò điêu luyện.
Chàng trai từng có lần theo đuổi cô nhưng bị từ chối giờ đang bị bạn bè trong nhóm trêu ghẹo, ai nấy đều xúi giục cậu ta ra giúp cô khiêng giấy. Nhưng cậu ta luống cuống không thôi, bị đẩy tới đẩy lui cũng nhất quyết không bước ra. Bị lộ là từng thích cô khiến cậu ta cảm thấy như bị đánh trúng chỗ đau, đến mức giờ chỉ mong có thể ghét cô luôn, vì sự hiện diện của cô dường như khiến cậu ta trở nên thấp kém giữa đám bạn. Cậu ta đâu nhớ rằng bản thân vốn cũng chỉ là một trò cười trong nhóm bạn nhỏ này mà thôi.
“Trước kia cũng tích cóp giấy vụn để mang đi bán.” Thiếu Vi nói với người công nhân, giọng nhẹ tênh mà lanh lẹ.
Người công nhân nhìn gương mặt vẫn còn non nớt của cô, thầm nghĩ mười sáu mười bảy tuổi, thì có “trước kia” gì cho cam?
Xong việc, cô đứng tựa bên cổng nghỉ ngơi một lát, mãi đến khi chiếc xe ba bánh mất hút sau sườn núi mới chậm rãi quay vào trong.
Tư Đồ Vi lúc này đang chơi trò “chọn quà tặng”.
Trò chơi rất đơn giản. Bóc ngẫu nhiên một món quà không nói tên người tặng, để Tư Đồ Vi chọn ra vài món cô ấy thích nhất.
Vừa rồi đã bóc ra nào là trang sức bạc nguyên chất, chocolate thủ công nhập khẩu, hộp nhạc hàng hiệu của Nga, cả quần áo xa xỉ của Nhật... Thiếu Vi không hay biết, trong lúc cô bận bịu với đống giấy vụn ngoài kia, con mèo Hello Kitty mà cô mang đến làm quà đã bị bóc ra, rồi lặng lẽ bị đặt sang một bên.
Một món khác vừa được bóc ra, là một cuốn sách, phong bì lẫn chất giấy đều rất tinh xảo.
“Cái này chắc chắn là Thiếu Vi tặng.” Có người lên tiếng.
Bởi vì trong các lần đổi quà trước đây, cô thường tặng những cuốn văn học tuổi mới lớn đang được ưa chuộng. không đắt đỏ nhưng vẫn đủ giữ thể diện.
Không ai chú ý rằng Thiếu Vi đã quay trở lại. Sau câu nói ấy, một tràng cười rì rầm vang lên đầy ẩn ý.
Cô đứng ở rìa ngoài, gần cầu thang xoắn ốc. Vừa từ ngoài nắng vào, mồ hôi còn chưa kịp khô. Cô đưa tay vén mớ tóc ướt dính trên trán và thái dương ra sau tai, lòng bàn tay vô thức chạm qua mũi và trán. Tất cả đều dính mồ hôi.
Một gói nữa được bóc ra, và lần này tiếng cười bật ra rôm rả, không còn kìm nén: “Cái này mới đúng là của Thiếu Vi nè! Nhìn như mua từ hàng chợ luôn á.”
Lý do kết luận ấy đến rất dễ dàng, chẳng cần bằng chứng gì khác. Chỉ bởi vì món quà trông... giống của người nghèo.
“Trời ơi, cái nơ Hello Kitty này còn có chỉ thừa nữa nè!” Một nam sinh giơ con mèo nhỏ lên cao như trưng ra tang vật trước cả bồi thẩm đoàn.
Nghe hai chữ “Hello Kitty”, tim Thiếu Vi bất giác khựng lại một nhịp. Cô chưa kịp nhìn rõ, chỉ liếc thấy con mèo với cái nơ nhỏ xíu trên tay cậu nam sinh. Phản ứng đầu tiên của cô không phải là phủ nhận, mà là tự hỏi. Chẳng lẽ... mình đã mua nhầm quà rồi sao?
Vì chưa từng trải đời, cô không phân biệt nổi đâu là hàng giả đâu là thật. Món quà mà trong mắt cô là tinh xảo, vậy mà trong mắt người khác lại chỉ là món đồ quê mùa, một món quà đáng cười cợt.
Không ai can ngăn, không ai giữ lại. Tất cả đồng loạt lên tiếng chê bai “món quà của con nhỏ đó”. Vì đã nhất trí mặc định là Thiếu Vi tặng, nên chẳng ai thấy cần phải e dè chuyện có thể làm tổn thương người khác.
Có người hỏi: “Thiếu Vi về chưa? Mau hỏi cậu ta đi!”
Lại có người can: “Thôi đừng hỏi, chắc cậu ấy cũng chẳng biết gì đâu.”
Một giọng thì thầm thêm vào: “Ừ, cậu ta sống cũng chẳng dễ dàng gì…”
Lúc ấy, cậu con trai từng thầm mến Thiếu Vi bỗng đứng ra, giọng khàn khàn mà rõ ràng: “Thôi đừng hỏi nữa. Coi như không biết gì hết là được rồi.”
Trần Ninh Tiêu sải bước từ lầu ba xuống, vừa đảo mắt đã thấy bóng dáng của Thiếu Vi. Không rõ là vì vừa làm việc xong hay do nguyên cớ nào khác, làn da bên dưới lớp áo sơ mi của cô hồng lên một cách tự nhiên. Cô cúi đầu, giữ một khoảng cách nhất định với những người bạn đứng cạnh, từ trên cao nhìn xuống, trông cô giống như một hòn đảo lẻ loi giữa biển người.
“Không phải tôi.” Một giọng nói khẽ khàng vang lên.