Mặt Thiếu Vi đỏ rực như sắp nhỏ máu. Cô cúi đầu, vẫn giữ nguyên tư thế một tay ôm cặp, một tay níu chặt vạt áo Trần Ninh Tiêu.
Giọng Trần Ninh Tiêu cũng như bị lây cảm xúc từ cô, trầm xuống, khản đặc như mắc nghẹn trong cổ họng: “Thế định giải thích với bọn họ thế nào đây?”
Thiếu Vi luống cuống nhìn anh, dè dặt thử thăm dò: “Bảo là... bị tiêu chảy?”
“Suốt từ nãy đến giờ luôn à?”
Thiếu Vi lúng túng đến mức chỉ muốn chui xuống cống trốn mất: “Thì... tôi thỉnh thoảng ra ngoài một chút rồi lại quay về...”
Không biết ở đâu ra mà cô nghĩ ra được cái lý do đó.
Trần Ninh Tiêu nhìn chằm chằm cô, ánh mắt như cười như không: “Cứ miễn cô thấy hợp lý là được.”
Anh đang định dẫn cô vào thư phòng thì đúng lúc đó, từ bụng Thiếu Vi phát ra một tiếng “ọt ọt” rõ ràng. Quả thực rất hợp bối cảnh.
Ánh mắt Trần Ninh Tiêu lập tức rơi xuống dưới, nhìn về phía bụng nhỏ phẳng lì phía sau lớp vạt áo của cô.
“...”
Thiếu Vi lắc đầu liên tục, lắp bắp: “Không phải! Không phải tiêu chảy! Chỉ là...”
Lại thêm hai tiếng ọt ọt rõ mồn một.
Cô tuyệt vọng nhắm mắt lại, mặt đỏ như sắp bốc cháy: “Đói bụng.”
Buổi sáng cô chỉ uống vội một bát cháo loãng, cả buổi chạy vòng quanh chợ việc làm, rồi lại bị kéo đến đây. Một giọt nước chưa uống, một hạt cơm chưa ăn.
Trần Ninh Tiêu cũng không biết nên xử lí cô thế nào mới ổn, vừa đẩy cửa thư phòng vừa nói: “Để tôi lấy cho cô chút bánh quy.”
Bên ngoài vang lên tiếng Kiều Quân Tinh: “Người đâu rồi?!”
Thiếu Vi hoảng hốt, vội vã đẩy nhẹ Trần Ninh Tiêu: “Anh mau đi ra đi...”
Cô không muốn để Kiều Quân Tinh hay mấy người kia phát hiện mình vẫn còn là học sinh cấp ba.
Đây là lần đầu tiên cô “ra tay” nhờ Trần Ninh Tiêu giúp đỡ. Cả hai người đều hơi sững lại vì tình huống lạ lẫm. Động tác của cô rất nhẹ, dáng vẻ lại mong manh yếu ớt. Trần Ninh Tiêu không biết, Thiếu Vi nếu đã muốn sống sót thì có thể mạnh mẽ đến mức tháo cả cửa sổ, vặn cả ốc vít cũng chẳng ngại.
Cô chạm vào tay anh, thấy người anh nóng hổi, lòng bàn tay truyền đến hơi ấm khiến cô bất giác lùi lại, ngượng ngùng cúi đầu, lí nhí:
“Anh mau đi đi...”
Trần Ninh Tiêu quay trở lại phòng khách, cùng Kiều Quân Tinh xem đoạn mở đầu của trò chơi mới, nghi thức khởi đầu rất long trọng. Khi trở lại thư phòng, anh thấy Thiếu Vi vẫn còn đứng ngay cửa ra vào, không hề bước vào trong.
Đôi khi, cô thật sự giữ chừng mực đến mức khiến người ta, mà ở đây là Trần Ninh Tiêu, cau mày. Anh không nghĩ ra từ nào phù hợp để miêu tả cô lúc đó.
“Ngồi đi.” Anh nói: “Đừng lo bên ngoài.”
Căn phòng này không thể nói là sạch sẽ, nhưng cũng không đến mức bừa bộn. Có thể nhìn ra nó được sử dụng rất thường xuyên, mọi thứ mang đậm hơi thở của một nam sinh, lộn xộn nhưng có quy tắc riêng. Ba mặt tường là giá sách, chen chúc các loại sách báo ngoại văn màu mè, mô hình máy bay, đĩa vinyl. Bên cạnh còn dựng một bảng trắng, trên đó chi chít công thức toán học viết bằng bút dạ đen. Thiếu Vi không hiểu nổi một chữ.
Trần Ninh Tiêu kéo một ngăn tủ ra: “Đói thì ăn đi.”
Nghĩ lại sợ cô khách sáo quá mà chết đói ở đây, anh dứt khoát lấy một nắm kẹo bánh ra, đưa tới trước mặt cô: “Đưa tay.”
Thiếu Vi vươn tay ra, anh để đầy hai tay cô: “Ăn xong thì tự lấy thêm.”
Đúng kiểu dỗ con nít.
Thiếu Vi mím môi cười, liền bị anh bắt gặp: “Cười gì?”
“Không có gì... Tôi chỉ không ngờ anh cũng ăn đồ ăn vặt.”
“Lúc nào làm xuyên đêm đến rạng sáng, lười nấu mì thì lấy tạm ra ăn.”
“Vậy... dạ dày anh có ổn không?”
Nét lo lắng hiện rõ trên mặt, ánh mắt cũng long lanh.
Trần Ninh Tiêu cụp mắt, cười khẽ: “Xét thấy tôi chưa có người bạn nào học bác sĩ, nên chắc vẫn ổn.”
Thiếu Vi: “...”
Trên chiếc bàn gỗ hồ đào rộng lớn là hai chiếc máy tính nhìn thôi đã thấy đắt tiền. Một chiếc là máy bàn, màn hình vẫn còn nhấp nháy con trỏ chuột, bên trong là bảng dữ liệu dài lê thê. Chiếc còn lại là laptop màu bạc đang mở ở giao diện hòm thư, toàn bộ đều bằng tiếng Anh. Thiếu Vi liếc nhìn, thấy chỗ người gửi hình như ghi là “Stanford University”.
Trần Ninh Tiêu đóng laptop, đẩy sang một bên. Thiếu Vi hỏi: “Học thương mại cũng phải học máy tính sao?”
“Sang năm tôi chuyển sang học viện khác rồi.” Anh nói hờ hững, tay lướt chuột tắt luôn máy bàn, tiện thể bổ sung: “Đừng nói cho Tư Đồ Vi, nó còn chưa biết.”
Việc chuyển học viện ở trường đại học là chuyện lớn. Muốn được xét chuyển, phải đảm bảo hai học kỳ liên tiếp nằm trong top 1% ngành. Trần Ninh Tiêu từ khi vào trường tới giờ luôn duy trì được vị trí ấy. Anh còn từng đại diện trường đi thi đấu, mang giải thưởng về, khoa chẳng muốn mất người nên đã nhiều lần hứa hẹn, đủ loại mời gọi được đưa ra.
Nhưng ý anh đã quyết.
Ban giám hiệu đề nghị gọi điện trao đổi với phụ huynh, Trần Ninh Tiêu liền đưa ra thư mời từ một tổ nghiên cứu của Stanford, ngụ ý tôi thậm chí có thể thôi học ở đây để sang kia học tiếp.
Hiệu ứng "cửa sổ vỡ" bắt đầu phát huy tác dụng. Viện trưởng ngậm viên aspirin, thở dài: “Em thế này... Lần sau tôi mà chạm mặt chú em hay ba em, tôi biết ăn nói ra sao đây?”
"Hiệu cửa sổ vỡ" hay còn gọi là lý thuyết cửa sổ vỡ là một lý thuyết tội phạm học cho rằng các dấu hiệu mất trật tự và hành vi sai trái nhỏ trong một môi trường sẽ khuyến khích sự hỗn loạn và tội phạm nghiêm trọng hơn. Trần Ninh Tiêu tỉnh rụi: “Chuyển qua học viện Kế toán cùng em luôn đi ạ. Đến lúc đó, thầy vẫn là viện trưởng, em vẫn là do thầy quản.”
Viện trưởng hết nói nổi, phất tay đuổi: “Đi đi! Nhớ đóng cửa!”
Trong đầu Thiếu Vi cũng đang âm thầm vận hành lại cả một chuỗi logic, thầm nghĩ chẳng lẽ mình là người đầu tiên biết chuyện này? Nhưng trước giờ, chưa từng thấy Kiều Quân Tinh hay Khúc Thiên Ca nhắc đến.
Lúc Trần Ninh Tiêu chuẩn bị rời đi, chợt nhớ ra gì đó, anh đứng ở cửa nhìn cô, nửa cười nửa nghiêm: “Thực ra, không chỉ Tư Đồ Vi. Cô là người sớm nhất trong bọn họ biết chuyện. Thế nên, cô tính sao đây?”
Thiếu Vi sững người, hai tay nắm chặt mấy chiếc bánh quy anh vừa đưa, đứng thẳng như một vệ sĩ trung thành:
“Vì anh, giữ kín như bưng.”
...
Buổi chiều hôm ấy, cô gái nhỏ ngồi trong căn thư phòng yên tĩnh, không tiếng gió, không tạp âm, cắm cúi làm bài. Chưa bao giờ cô tập trung đến vậy, còn chuyên chú hơn cả lúc thi tốt nghiệp cấp hai, cứ như chìm hẳn vào một thế giới khác.
Mọi thứ ngoài kia từ những gã trung niên hay nhìn trộm trong hẻm, mấy tên buôn bán mờ ám, những lời xì xào ở trường học, đến túng thiếu tiền bạc, căn nhà dột nát, cha mẹ xa cách... tất cả như bị đẩy ra xa khỏi tầm với. Ở trong phòng của Trần Ninh Tiêu, cô cầm bút, như có thần trợ lực.
Giữa chừng, Trần Ninh Tiêu ghé vào một lần, nhắc cô nên ra ngoài lộ mặt một chút, không Kiều Quân Tinh lại tưởng cô chết trong nhà vệ sinh.
Thiếu Vi làm xong bài tập, rửa tay rồi đi ra, gương mặt không những không nhợt nhạt mà trái lại còn hơi ửng hồng.
Kiều Quân Tinh lập tức hiểu ra, nói như một người bạn tri kỷ: “Chắc cô cần... men tiêu hóa đấy.”
Anh ta nói sao thì là vậy đi. Thiếu Vi tự nhủ phải khiến thần kinh mình chai như thép, nếu không chỉ với một gương mặt thôi, e là không đủ để cô cháy rụi vì xấu hổ.
“Tôi quay lại học tiếp đã...” Cô lí nhí, nói cho xong chuyện rồi quay về thư phòng trốn tiếp.
Vừa mới định thở phào thì đập vào mắt là Trần Ninh Tiêu đang ngồi đúng chỗ cô lúc nãy, cầm cuốn bài tập toán của cô lên xem.
Cô bỗng cứng đờ, mồ hôi túa ra từng lỗ chân lông.
Trang nháp đầu tiên kẹp dưới tập đặc kín tên anh được viết lặp đi lặp lại bằng đủ kiểu chữ, đủ nét bút.
Ngón tay thon dài của Trần Ninh Tiêu đang kẹp ngay mép trang, có vẻ như bất kỳ lúc nào cũng có thể lật sang.
May mắn thay, anh không lật. Chỉ lơ đãng nói: “Lại đây.”
Thiếu Vi nuốt nước bọt, bước lại gần. Anh dùng bút chì gạch nhẹ vài dòng: “Bài này, bài này, và bài này. Nghĩ lại xem.”
Cô gật đầu lia lịa, nắm chặt cây bút như sợ rơi mất, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.
Anh đẩy ghế đứng dậy, ngừng một chút như đang định nói gì đó nhưng rồi lại thôi: “Mấy bài tập phía sau tôi chưa coi tới, cô tự kiểm tra đi.”
Mùi bánh quy vẫn còn đọng lại nơi đầu lưỡi cô, cùng hương thơm nhàn nhạt của caramel muối biển, hạnh nhân, chocolate. Tuy hơi đắng, nhưng ngọt ngào.
...
Tôn Triết Nguyên nói được làm được, chẳng bao lâu đã tạm ứng cho cô hai tháng lương. Vừa cầm tiền, Thiếu Vi liền đi mua quà cho Tư Đồ Vi.
Tư Đồ Vi mê gấu bông. Lúc ấy mua sắm online vẫn chưa thịnh hành, mấy con thú bông bản quyền chỉ có duy nhất một cửa hàng trong thành phố có bán. Trong giới học sinh tiểu học và trung học, đây gần như là thiên đường của con gái.
Thiếu Vi đã chuẩn bị tâm lý sẽ "cháy túi", móc ra toàn bộ quyền tự do tài chính mà mình có thể chi phối, ba trăm tệ, rồi bước vào cửa hàng đồ dành cho thiếu nữ được xem là sang chảnh bậc nhất trong khu này.
Không ngờ, Từ Văn Kỳ cũng đang ở đó, đi cùng năm sáu nữ sinh khác.
Từ Văn Kỳ thấy cô thì thoáng ngạc nhiên, nghiêng đầu hỏi: “Cậu tới đây chọn quà cho Tư Đồ Vi à?”
Thiếu Vi gật đầu: “Đi dạo chút thôi.”
Từ Văn Kỳ chẳng mấy bận tâm đến gu thẩm mỹ hay sức mua của cô, tiện tay đặt con gấu teddy mình đang cầm về kệ, rồi cười khẽ, huých vai lớp trưởng bên cạnh:
“Này, cậu nói xem có khi nào có người tới đây chọn kiểu dáng, rồi về mua hàng nhái không?”
"Hả? Không thể nào..." Lớp trưởng lộ rõ vẻ chán ghét, biểu cảm vừa khinh thường vừa khó tin: "Quê mùa thật sự."
Thiếu Vi làm như chẳng liên quan gì đến mình, mặt không đổi sắc tiếp tục so sánh chi tiết và chất liệu các con thú bông.
Từ Văn Kỳ và đám bạn đã rời sang một dãy kệ khác, chỉ còn văng vẳng lại một câu nhẹ tênh như gió thoảng qua đêm hè, lảnh lót như tiếng ong vỗ cánh:
“Biết kiếm tiền đúng là khác hẳn ha.”
Thiếu Vi thừa biết câu đó không phải khen mình. Nhưng cũng chẳng sao cả.
Những lời bàn tán ngoài tai, những ánh mắt đánh giá, những bình luận bất công, những phán xét võ đoán... đối với cô chẳng khác nào những hạt mưa rơi trong không trung. Cô chỉ như một kẻ luôn bước đi dưới mưa, lặng lẽ sống cùng tiếng tí tách rơi vỡ. Cũng may, so với người Anh, ít ra cô còn biết mang theo chiếc ô.
“Cậu ta thật sự làm mấy chuyện đó sao?” Tiếng lớp trưởng xa dần: “Nghe nói ban đầu cô Hàn Xán định kêu gọi mọi người góp tiền, là chính cậu ta từ chối mà...”
Lúc ra quầy tính tiền, đám Từ Văn Kỳ đã rời đi. Thiếu Vi trả thêm một khoản để gói quà, giấy bọc in hoa, xịt thêm nước hoa, buộc lại bằng một dải ruy băng lụa với chiếc nơ bướm xinh xắn. Đây chính là món quà đẹp nhất mà từ nhỏ cô từng mơ ước. Giờ đây nó được cô tặng cho người khác.
Tiệc sinh nhật của Tư Đồ Vi chia làm hai ngày. Ngày đầu là tiệc riêng cho bạn bè đồng trang lứa, hôm sau mới là tiệc chính thức của gia đình. Thứ Bảy, Thiếu Vi một mình bắt xe đến nhà họ Tư Đồ.
Quả đúng như người ta vẫn nói. Người có tiền thường thích sống trên núi. Nhà họ Tư Đồ cũng không ngoại lệ. Tuyến xe công cộng chỉ dừng lại ở trạm dưới chân núi. Thiếu Vi xuống xe từ cửa sau, ôm hộp quà trước ngực, bắt đầu đi bộ lên con đường dốc.
...
Trong tầm mắt của Trần Ninh Tiêu, cô giống như một cung nữ thời xưa, ôm trong tay cống vật quý giá, chỉ cần hơi lỡ tay một chút là sẽ bị xử trảm ngay tức khắc.
Thiếu Vi không hiểu sao chiếc xe phía sau lại cứ chạy chậm như vậy, không vượt qua, cũng không ở lại mãi phía sau. Cứ giữ đúng khoảng cách mà bám theo tốc độ đi bộ của cô.
Nghĩ rằng mình đang cản đường, cô liền nép sang bên, lùi sát về phía bờ cỏ ven đường. Nhưng chiếc xe kia vẫn không vượt lên.
Cô bắt đầu thấy khó chịu. Quá phiền, quá đáng ghét. Định né tiếp, lần này cô trốn hẳn vào mép rãnh thoát nước bên đường.
Trong xe, Trần Ninh Tiêu một tay đặt trên vô lăng, tay còn lại gác lên khung cửa sổ, nghiêng đầu lười biếng nhìn ra. Ánh mắt anh xuyên qua lớp kính xe có dán màng tối, chăm chú dõi theo Thiếu Vi đang luống cuống né tránh phía trước.
Món quà đó là gì mà khiến cô nâng niu như thể trân bảo?
Là một người có vấn đề tâm lý, hay là kẻ lập dị đây? Thiếu Vi bặm môi, gò má căng cứng, hàng mày khẽ nhíu. Cô đang do dự xem có nên giao tiếp với người trong xe hay không.
Gió men theo triền núi thổi nhẹ xuống, lùa vào mái tóc lòa xòa trên trán cô, làm chiếc sơ mi rộng thùng thình cùng vạt váy nơi eo khẽ bay về phía sau.
Cửa sổ xe hạ xuống không một tiếng động. Từ góc nhìn của cô chỉ thấy được bàn tay đang tựa lên vô lăng, cổ tay thon thả đeo một sợi dây bạc mảnh và một sợi chỉ đỏ nhỏ buộc bên cạnh.
Chỉ một đoạn cổ tay ấy, cùng với sợi chỉ đỏ mỏng như tơ ấy, đã khiến tim cô khẽ loạn nhịp.
Không ai lên tiếng. Nhưng bước chân cô đã dừng lại, chiếc xe cũng vậy.
Trần Ninh Tiêu chẳng buồn cúi đầu nhìn ra, chỉ đưa tay phải lên, lòng bàn tay hướng lên trên, các ngón tay gập lại, làm động tác ngoắc ngoắc quen thuộc.
Cứ như anh chắc chắn cô sẽ nhận ra mình.
Cô khựng lại, rồi đôi giày trắng chạy nhanh hai bước về phía trước. Một lúc sau, gương mặt trắng hồng mang theo ánh nắng dịu nhẹ khom xuống bên cửa xe anh.
"Trần Ninh Tiêu." Cô hơi cúi người, mặt ửng đỏ như cánh phù dung, hơi thở gấp gáp, mấy sợi tóc đen dính nơi thái dương và cổ.
Cả khuôn mặt như tràn đầy sức sống, vừa mềm mại vừa sống động đang ánh lên nụ cười tươi rói.
Trần Ninh Tiêu khẽ gật cằm: “Lên xe đi.”
Thiếu Vi vẫn khom lưng, chỉ tay ra sau ghế: “Tôi để quà ở ghế sau được không?”
Anh gật đầu, cô mới kéo cửa sau, đặt quà vào rồi vòng lên ngồi ghế phụ, vừa thắt dây an toàn vừa giải thích: “Lúc nãy không biết là xe của anh.”
Có thể hôm nay nhiệt độ hơi cao, thân thể cô khi ngồi ghế phụ như toát ra mùi hương thanh mát, lẫn trong hơi ấm nhè nhẹ của ngày hè. Hương thơm từ cần cổ tỏa ra sau khi cô vén tóc.
Trần Ninh Tiêu lặng lẽ rời ánh mắt khỏi sườn mặt cô, tăng tốc gió điều hòa. Hôm nay anh lái chiếc coupe đen thấp, rất "khiêm tốn". Hờ hững bịa đại một lý do: “Đưa quà cho Tư Đồ Vi.”
Thiếu Vi suýt nữa bị sặc, kinh ngạc quay sang nhìn anh: “Hả?”
Đổi lại là anh khẽ cong môi cười: "Tin thật à?"
Cách anh hỏi khác hẳn người khác. Ví như là Kiều Quân Tinh thì anh ta sẽ kéo cao giọng ở cuối câu, nhưng Trần Ninh Tiêu lúc nào cũng mang vẻ dửng dưng, âm điệu trầm thấp, cuối câu như tan vào không khí.
Thiếu Vi vừa xấu hổ vừa bối rối: "Không ngờ anh lại gạt tôi."
"Xin lỗi nhé." Trần Ninh Tiêu nhếch môi, giọng uể oải: "Phản bội lòng tin của cô rồi."
Thiếu Vi đỏ mặt, hai chân khép chặt không dám động đậy.
Thấy cô cứ im lặng mãi, Trần Ninh Tiêu chủ động mở lời, dùng cằm ra hiệu về phía ghế sau: "Tặng gì vậy? Nhìn cô ôm chặt thế kia, chắc là quý lắm."
"Không có gì đâu, chỉ là một con Hello Kitty." Thiếu Vi chống tay lên đầu gối, không chắc món quà của mình có đủ thành ý không.
Ánh mắt Trần Ninh Tiêu tiện thể liếc qua chiếc ba lô trên vai cô, trang trí bằng một con Stitch đã cũ. Không rõ cô đã giữ lại bao lâu.
Tư Đồ Vi vốn chẳng thiếu một con Hello Kitty. Món quà này, chẳng khác gì cô mang điều mình "duy nhất có" đi tặng cho bạn, chỉ để góp phần thêm sắc vào một nơi vốn đã rực rỡ.
Xe sắp đến cổng trường, Thiếu Vi thức thời lên tiếng: "Tôi xuống ở đây."
"Sao vậy?" Trần Ninh Tiêu bình thản hỏi, không rõ là không hiểu thật hay giả vờ.
"Không tiện lắm."
"Có gì mà không tiện?"
Anh giống hệt một nhà tuyển dụng điềm đạm đang phỏng vấn ứng viên, trong đầu thì đã tính xong bữa tối nên gọi món gì, nhưng ngoài mặt vẫn lịch sự nghiêm túc ngồi thẳng, tay xoay cây bút, hỏi người đối diện với vẻ như chẳng mấy để tâm.
Cô biết rõ anh đã có sẵn hết câu trả lời trong lòng, nhưng vẫn muốn nghe cô ngập ngừng mà đáp.
Thiếu Vi mím môi, dứt khoát im lặng.
Trần Ninh Tiêu khẽ cong môi cười, không nói thêm gì nữa, cứ thế ung dung lái xe đến tận cổng nhà Tư Đồ.
Hôm nay khách đến đông, chỗ đậu xe vốn đã kín. Anh lười tìm chỗ khác, nên dừng luôn xe bên lề đường.
Cánh cổng lớn thường ngày phải có người mở mới cửa thì hôm nay đã mở toang. Khúc Thiên Ca vừa nghe điện thoại vừa bước ra từ sau bức tường, không ngờ lại thấy ngay một cảnh thế này.
Bên cạnh chiếc xe đen, Trần Ninh Tiêu đứng thảnh thơi đưa tay đút túi, cúi mắt nhìn cô gái trước mặt đang hơi cúi lưng, lúi húi lấy gì đó từ ghế sau.
Gió từ sườn đồi vẫn không ngừng thổi làm tà váy màu xanh nhạt của cô gái bay lất phất theo. Mà anh cứ thế yên lặng đứng nhìn, kiên nhẫn vô cùng.